Trịnh Gia bế tắt vì Trịnh Thụy. Người ra kẻ vào Trịnh Gia ai ai cungc nghĩ Trịnh Thụy bị quỷ thần trừng phạt nên mới thành ra như vậy. Trịnh phu nhân khóc nức nở trước cửa phòng trói Trịnh Thụy. Đã hai ngày đêm không một ai không bận bịu vì chuyện này. Thiết nghĩ chỉ có pháp sư cao tay mới có thể đuổi tà ma trong người Trịnh Thụy đi thế nhưng cả một Trinh gia to lớn vì một tên Hào Gia mà điêu tàn. Con Trịnh Thụy vì hắn mà hóa điên khôn thiết ... Trịnh phu nhân bản tính hiền lành hóa thành người hung tàn độc ác chỉ vì tên bán nam nữ đó. Không phải tình cảm không có lỗi lỗi là ở ....…
Tên truyện: Ta Chờ ChàngTác giả: Ngoc_hoonThể loại: Ngôn tình cổ đạiVăn án:Chàng nói, chàng quyết định đi đến chiến trường để dẹp tan quân giặc, ta lo lắng lắm.Chàng nói, ta chờ chàng về, sau khi chàng về sẽ liền đến nhà ta bàn chuyện hôn sự, ta đồng ý.Hai chúng ta cùng lập lời thề nguyện ở đồi hoa anh đào.Nhờ vào những bức thư của chàng mà hai năm đầu ta sống vẫn ổn, nhưng số lượng thư chàng gửi cho ta ngày càng ít, ta nghĩ do chàng trăm công ngàn việc, bận bịu quá độ nên không thể dành quá nhiều thời gian cho ta được, ta chấp nhận.Một năm nữa lại trôi qua, tin tức của chàng ta chưa một lần nhận được, nỗi đau sót cùng nhớ thương dâng lên đến đầu óc, xâm chiếm hết trí não của ta, ta lo lắng lắm, sợ chàng có phải đã sảy ra chuyện gì không? Hay là chàng đã quên ta mất rồi, nghĩ đến đây lòng ta run lên, ta cố gắng kiềm chế cảm xúc, không để nước mắt tuôn rơi.Nhưng ngay vào hôm sau, ta nhận được tin chàng tử trận nơi chiến trường binh đao, lòng ta như vỡ vụn, trái tim chia làm hai mảnh, ta không tin, ta đến hỏi từng tướng lĩnh, họ đều nói chàng chết rồi, rơi xuống vực nên không tìn được xác, ta sợ lắm chàng có biết không? Nước mắt đọng ở bọng mắt, như sắp tràn ra, nhưng ta không thể khóc, ta phải kiên cường đợi chàng trở về, lời thề khi xưa còn chưa thực hiện, chàng nào có thể bỏ mặc ta một mình.Sau ngày hôm đó, ta xin cha mẹ cho ta đến ở đồi hoa anh đào để thuận tiện chờ chàng trở về, mọi người nói ta ngu ngốc, nói chàng sẽ không trở về, không thể trở về, ta bỏ ngoài tai vì ta biết chàn…
-Tên T/g: Kavin <3-Tên truyện: [Allharry/ABO] Kẻ tồn tại là kẻ được yêu...-nội dung-Em yêu họ như cách mà họ yêu những cô gái khác nhưng mà em chả bao giờ được đáp trả tình yêu từ họ... Em buồn lắm, em không dám tỏ tình.. Em chết đi vào năm em được 37 tuổi. Em đã tự tử , cho rằng tự tử là nơi em được giải thoát nhưng mà em lại xuyên không vào thế giới khác..-------------⚠️Warning ⚠️Truyện không giống gốc? Nhân vật sẽ OOC! Truyện này có vài lúc bị Logic! Nếu xin ý tưởng thì comment, lấy đi không cho phép của Tác giả thì tự hiểu kết cục! Nhắc trước , H chỉ 12 -----------Kết cuối của truyện là HE hay SE thì tùy tâm trạng của Tác giả!…
Hạnh phúc cuối cùng dành cho người, con quỷ Tokyo hay đúng hơn vị anh hùng của giới bất lương, tôi không thể ước mong gì với người nhưng từ tận đáy lòng tôi thành tâm muốn người hạnh phúc dù chỉ hão huyền chăng nữa. Lần đầu tôi thấy nụ cười đấy cứ ngỡ cả bầu trời... nhưng ai ngờ đấy cũng là lần cuối chứ, đau khổ vẫn hoàn đau khổ. Vận mệnh chuyển đổi nhân gian, số phận loài người định sẵn phân chia khó khăn hạnh phúc, nhưng cuộc đời người như ngã rẽ từ lúc bắt đầu đến kết thúc cũng chả nổi một thứ khiến người vui. Rốt cuộc kẻ đau khổ nhất vẫn là người. Nếu có kiếp sau xin người đừng sống ... nhưng chắc không còn nữa đâu...…
Thanh xuân nó được quy đổi thành hai từ giá như.Giá như ngày đó tôi không quá trầm lặng với mọi người xung quanh, những giờ ra chơi tôi chỉ biết lặn sâu vào giấc ngủ và vùi đầu vào những cuốn tiểu thuyết, những câu chuyện chỉ có trong sách báo.Tôi đã lãng phí thanh xuân của mình một cách tồi tệ giờ đây tôi giựt mình tỉnh giấc vì dòng chảy của thời gian đã mang tôi đi qua hai phần ba quảng đường của thanh xuân. Thời gian là một dòng chảy khắc nghiệt nhất tôi từng thấy nó chẳng bao giờ ngừng lại cả nó cứ vẫn trôi và mãi mãi trôi.Nó cuốn đi thanh xuân của tôi lúc nào mà tôi không hay biết. Giờ đây tôi chỉ biết nói lên hai từ "giá như" để nuối tiếc khoảng thời gian tôi đã lãng phí. Đáng lẽ ra tôi đã làm được nhiều thứ hơn tôi nghĩ và kể từ bây giờ tôi sẽ tận dụng hết khoảng thời gian mà tôi còn trên cõi đời…
thể loại : Xuyên sách, Nữ phụ, Sủng, hơi hướng Thanh Thủy Văn ( không H), truyện vài từ ngữ gây khó chịu mong suy xét trước khi đọc, Nam chính lẫn nữ chính đều không sạch ! không sạch! KHÔNG SẠCH. điều quan trọng phải nhắc 3 lầnvăn án : Tần Thanh Y vừa suy nghĩ vừa kinh bỉ cái gọi là Tổng Tài mà cô từng mê luyến, Bĩu môi." Quả nhiên Tổng tài trong sách khi chưa gặp nữ chính IQ cao ngất trời khi gặp nữ chính rồi miệng lại chanh chua như mấy bà bán tôm cá ngoài chợ"" aiyo, sao lại có cái Tổng tài ngu xuẩn thế này nhỉ, sao có thể quản lý tập đoàn bự như thế kia, chậc chậc, tội cho nhân viên của anh ta thật""sao lúc trước mình lại thích loại bá đạo như này nhỉ, chắc mình bị lây bệnh não tàn của hắn ta rồi"vị Tổng Tài nào đó đang mặc tạp dề hồng trong bếp hí hửng nói vọng ra" lần sau nói xấu anh nhớ nói nhỏ thôi nha, mà vợ vừa nói thích anh à ! " cô thầm liếc trong lòng, thở dài : thôi anh vui là được rồi.Trích đoạn 1 :Tần Thanh Y nhìn Có Cẩn bằng ánh mắt dịu dàng nhẹ thốt ra." Tên điên!!!"Hắn ta đã theo cô từ sáng giờ rồi còn nhìn cô bằng ánh mắt quái đảng đó nữa, anh cầm nhầm kịch bản à ! Kìa nữ chính của anh sắp bị người ta gạt mất kìa mau tới giành !!! Theo cô làm gì, cô cũng không biến ra vàng được !!!Trích đoạn 2 :Lúc này Tần Thanh Y thật sự bất lực rồi.Cả hai người đều cầm lộn kịch bản à? Tác giả hai người con cưng của cô cầm nhầm kịch bản rồi,cô không quản à???…
Thẩm Diệc An xuyên qua mỗ trang web không quy tắc trong tiểu thuyết, trở thành đỉnh đầu đại thảo nguyên nam chính số một, Đại Càn vương triều Lục hoàng tử, Sở Vương điện hạ!Một cái nữ chính, N cái nam chính, này chẳng lẽ không phải Tom mèo đa trọng tấu, không phải đối tinh khiết yêu chiến sĩ khinh nhờn!Tốt tốt tốt, các ngươi đều đuổi theo nữ chính, các ngươi đều ưa thích thảo nguyên chăn thả, đều ưa thích giựt ngựa lao nhanh.Nữ ma đầu kia ta liền cưới đi.Các ngươi còn đang vì nữ chính tranh giành tình nhân lúc, nữ ma đầu đã tại ta trong ngực lẩm bẩm để cho ta đừng khi dễ nàng. Các ngươi cho là mình sắp thành công lúc, nữ ma đầu đã cùng ta kết hôn một năm tròn.Nữ chính đột nhiên tìm tới cửa? Ta trực tiếp hóa thân tinh khiết yêu phán quan, trở tay liền là một cái mũi to đậu. Thật có lỗi, bản thân đối màu xanh lá có táo bạo chứng, thói quen ra tay.…
Tác giả: Giáp Đồng Thể loại : Ngôn tình , đô thị coppy nhầm thoả mãn mục đích tự đọc của bản thân @@Đoạn dài 1 : Đồng Trác Khiêm không khỏi càng thêm sâu, hét to một tiếng:"Nói cho tôi nghe xem, cô đang mặc quần áo gì hả?""Hả", Phục Linh sửng sốt, thành thật trả lời:"Quần áo lãnh ở chỗ của tân binh""Mạnh Phục Linh, cô bản lĩnh lắm, cả trại tân binh cũng có thể trà trộn vào"Trà trộn? Mẹ nó cũng quá khinh người đi, liền bĩu môi nói:"Thủ trưởng, tôi không phải là trà trộn vào""Vậy cô nói cho tôi xem một chút, cô buôn bán cũng đủ xa a, ngay cả nơi này cũng không bỏ qua, Mạnh Phục Linh, cô thật tài giỏi"Phục Linh sửng sốt, có chút nghĩ không ra, này là cái gì cùng cái gì?Buôn bán? Ý tưởng trong đầu chợt lóe, gương mặt trong trí nhớ mơ hồ cùng gương mặt này chợt trùng khớp với nhau, hung tợn móc trong túi xách ra hai tờ tiền:"Cái này là của anh?".Khuôn mặt tuấn tú của Đồng thiếu gia tối sầm, có chút ngượng ngùng nói: "Đúng vậy""Bà mẹ nó"Đoạn dài 2 : "Thủ trưởng đại nhân, nếu không thì thế này, tôi tự đi khách sạn thuê phòng "." Két ", xe đột nhiên dừng lại, Phục Linh quay đầu lại, chỉ thấy Đồng thiếu gia đang nhìn mình, gương mặt điển trai giống như con sói, nhìn cô, cứ như muốn nuốt cô vào bụng.Đôi môi bất ngờ bị bao phủ, giọng nói mang theo hơi thở nóng rực của Đồng thiếu gia vang lên bên tai cô." Thuê phòng làm gì, chúng ta ở tại nơi này thực hiện luôn đi ".Dứt lời, lấy thế tấn công sôi trào mãnh liệt, đôi môi liền phủ lên đôi môi cô gái, ra sức gặm cắn.…