Trong trận chiến giữa con người và người ngoài hành tinh, con người ta phải nỗ lực để sống. Học Viện là nơi đào tạo tất cả các thiếu niên nhập ngũ trên thế giới với mục đích tiêu diệu kẻ thù, là mô hình của chiến trường khốc liệt. Con người khi đi vào tình cảnh không lối thoát, họ sẽ phải thay đổi chính mình, hoặc chấp nhận thất bại, tệ hơn là cái chết.…
Cô - Hàn Tịnh Nhi một sinh viên nghèo đam mê nghề diễn xuất, lên giường không biết với bao nhiêu đàn ông chỉ để nhận vai nhỏ dù là nữ phụ hay phản diện cô đều chấp nhận. Lãnh đạm, ma mị , cuốn hút cô câu dẫn rất nhiều đàn ông.Hắn - Trịnh Lãnh Vương một đại Boss trong giới show , cao ngạo lạnh lùng là bang chủ đứng đầu trong thế giới ngầm . Lên giường với rất nhiều phụ nữ nổi tiếng , hắn là quái thú mỗi khi lên giường có sức hút mãnh liệt. Không chịu thua bất kì ai , luôn muốn đứng đầu trong mọi lĩnh vực. Phụ nữ chết mê chết mệt vì hắn!-{Trích}-------------------------------" Trịnh Lãnh Vương! Tôi muốn nhận vai nữ chính !Cô kiêu ngạo chỉ tay thẳng vào mặt hắn như đang ra lệnh.-" Em muốn vai đó như vậy? Làm tình nhân của tôi 'CẢ ĐỜI' tôi sẽ cho em tất cả!Hắn cao cao thượng thượng mặt dày đáp lại.-" Hừ! Làm tình nhân cái đầu nhà anh! Tôi không nhận vai tiểu tam! Làm vợ anh cả đời? Tôi mới chấp nhận!"-------------------------------------Hai con người , hai giai cấp khác biệt nhau lại có cùng tính cách?! Yêu hả? Hai người họ không có tư tưởng nào gọi là 'yêu' cả! Đối với họ tiền và danh vọng là thứ quý nhất trên đời , vậy liệu hai con người này khi gặp nhau liệu sẽ xuất hiện từ "yêu" không?…
Chuyện là tưởng tượng của mình không thích thì không xem nha.Khi tôi mở mắt ra thế giới xung quanh tôi là 1 mảnh trắng xóa, tựa hư vô, tựa mộng ảo, kí ức trong tôi như dòng hải lưu chảy xiết khiến tế bào nảo tôi tê dại như ngưng trệ. Từng hình ảnh, từng hồi ức khi bé bỏng thơ ngây bên cha mẹ, khi khóc lóc mích ướt, rồi trưởng thành thành 1 công nhân của đất nước có gia đình sự nghiệp và tới khi cuộc đời kết thúc tưởng chừng như vui sướng nhưng đó thật chất là 1 bản hòa tưởng đầy cảm xúc mà ai cũng từng trải qua. Tưởng như tôi sẽ luyến tiếc, nhưng không, mọi thứ giờ đây chỉ là quá khứ và tôi của thực tại đã ra đi. Mong sau cho người thân của mình tại khoảng khắc này về sau có thật nhiều niềm vui, không cầu phú quý giàu sang chỉ cầu cả đời bình bình an an con cháu an an ổn ổn vậy là được rồi. Dòng chảy kí ức rột rửa con người tôi tạo ra trước mắt tôi hàng ngàn cánh cửa chẳng biết đó là gì đằng sau mỗi cánh cửa. Nhưng sự tò mò của con người là vô tận, nếu một cái gì đó bí ẩn xuất hiện trước mặt không ai là không muốn biết nó là cái gì và tôi cũng vậy. Hiện tại tôi chỉ là 1 linh hồn, hay chính tôi nghĩ vậy. Nên tôi sẽ không cảm thấy vướng bận việc gì, vì cuộc đời vướng bận của tôi đã là quá khứ và hiện tại tôi chỉ biết thỏa mãn ý nghĩ của bản thân, mà thôi. Thế nên tôi bước tới 1 cánh cửa gần bảng thân nhất để xem sau cánh cửa đó sẽ là cái gì chờ tôi khám phá đây.…