Nhật Kí Trường Lớp
nhật kí của tớ hoiii, chả có mục đích ❤️🔥…
nhật kí của tớ hoiii, chả có mục đích ❤️🔥…
Lục Lam là con của 1 gia đình ba mất sớm một mình mẹ của cô nuôi 3 đứa con. Cô gái bé nhỏ ấy là nạn nhân của bạo lực học đường dẫn đến tâm lí không ổn định , luôn nghĩ đến cái ch*t để thoát khỏi cái địa ngục này. Nhưng khi mẹ của cô biết chuyện thì bà ấy đã đưa Lục Lam đến 1 bác sĩ tâm lí , từ đó là khỏi nguồn những chuỗi ngày ác mộng của Lục Lam tan biến, mở ra 1 tương lai tươi đẹp cho em. Nhân vậtLục Lam (17 tuổi) 1 học sinh bị blhd , tâm lí bất ổnKiều Châu (21 tuổi) bác sĩ điều trị tâm lí, sau này sẽ là ng giúp Lục Lam thoát khỏi chuỗi ngày tâm tối của nàng…
Truyện đầu tay của em ạ. Em sẽ viết thêm…
Câu truyện xoay quanh sự thay đổi của "Hoàng Nam Khánh" khi gặp được một người con gái đã chữa lành mọi vết thương của anh "Dương Ngọc Tiên" một cô gái không có gì đặc sắc nhưng mang lại cho anh cảm giác bối rối, sự bối rối của tình yêu mỗi khi hai người gặp gỡ và cuộc tình đầy sắc màu của hai người.…
Lấy ý tưởng từ một câu chuyện có thật.Nhân vật trong đây không có thật, nhưng sự kiện thì có.Toàn bộ các địa điểm, thành phố đều là hư cấu.Vui lòng không mang đi nếu như chưa có sự đồng ý từ tác giả.…
đây là truyện chứa những thể loại như: boy love, girl love, gia đình, xã hội, bạo lực học đường, 44 ạ…
Câu chuyện tiểu thuyết do chính tui nghĩ ra cố ngôn tình girl love và chủ yếu về cuộc đời của nhân vật chính…
Thể loại: textfic"Bị sao vậy?""Bị nhớ chị!"...…
tôi là An tôi bị mắc căn bệnh trầm cảm, tôi đã học cuối năm cấp 3, vào năm giữa học kì hai có một cậu bạn từ newyork chuyển về lớp tôi học, cậu ta tên Tùng.…
:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::: • Hanya au yang mencul di mimpi :::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::: • jangan anggap serius:::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::: • slow update ::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::::…
Trong ngôi trường chỉ dành cho giới nhà giàu, sâu trong đó là những mặt tối mà họ che giấu. Giữa áp lực gia đình, học tập hay là bạo lực học đường, tình yêu tuổi trẻ...những thứ điều có thể xảy ra tại đây. Những đứa con bị áp đặt với chính cha mẹ của mình nên thời kỳ nổi loạn lại nổi lên để phá vỡ hình ảnh đứa con ngoan dễ dàng bị áp đặt.…
" Có thật là vocal khủng không hay chỉ là cái danh?"" KPOP giờ cũng hay nhỉ? Chỉ nghe hát chay có mấy đoạn liền cho luôn cái danh Tân binh khủng long"" Chị ơi chúng ta lại dính scandal nữa rồi"" Gì? Ai dính?"" Em dính scandal rồi huhu"" Mà dính cái gì?"" Em dính phốt blhđ rồi'" SooAh, có phải con với Jaemin đang hẹn hò đúng không?"" Con không có"" Anh ơi, chúng ta dừng lại nhé"…
Một thiên thần sa ngã, mang trên da thịt đôi cánh đỏ như vết thương đã hóa nghệ thuật. Một con gấu nâu lặng lẽ, nuôi trong lòng ngọn lửa dịu dàng của sự tôn thờ. Họ là hai bản nhạc chơi sai tông, cho đến ngày va chạm định mệnh tạo nên một hợp âm rung động - trầm bổng, đau đớn và tái sinh.Giữa ánh đèn sân khấu chói lóa và bóng tối hậu trường đầy cám dỗ, họ viết nên khúc tình ca không có kịch bản: khi đam mê là lưỡi dao, sự yếu đuối là vũ khí, và tình yêu là cuộc chiến duy nhất đáng để cả hai đầu hàng.Đôi khi, thiên đường không phải là nơi ta trèo lên, mà là kẻ ta sa ngã cùng. Và hạnh phúc lớn nhất, đôi khi, chỉ đơn giản là được gọi tên mình trong giấc ngủ của một người._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Người ta đặt tên quán là Mưa, không phải vì yêu nước, mà vì tin rằng có những cơn mưa sinh ra chỉ để một người cầm ô bước sang.Quán bên kia đường lại mang tên Nắng, không phải vì ghét mưa, mà vì hiểu có những thứ chỉ có thể sưởi ấm bằng cách đứng cạnh.Hai quán đối diện nhau ba năm, qua những ly cà phê đặc và những buổi sáng không chào. Không có tỏ tình sấm sét. Không có bi kịch éo le. Chỉ có hai người phụ nữ, mỗi ngày một chút, pha lẫn vào đời nhau, như cách pha cà phê: đắng ban đầu, ngọt ở dư vị, và ấm ở cách cầm ly.Một người sống trong im lặng. Một người sống bằng cách lấp đầy im lặng.Họ không cần lời thề. Chỉ cần mỗi sáng thức dậy, thấy đối phương đang pha cà phê, là đủ biết rằng: hôm nay, vẫn còn nhau.Câu chuyện này, nếu phải gọi tên, là câu chuyện về những điều không kịp nói thành lời. Về sự kiên nhẫn đến mức học được cách nghe cả những điều chưa từng cất tiếng. "Sao em đặt tên quán là Mưa?" "Vì đợi người mang ô." "Vậy từ nay có ô mãi mãi rồi nhé."Dư vị thì cứ đọng lại, như một tách cà phê uống xong vẫn còn thấy ấm trong lòng bàn tay._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
Tên truyện: Ngược chết đóa bạch liên hoa.Tác giả: Trọng CẩnEdit + Beta: Mèo Đọc ChữThể loại: cổ đại, song trọng sinh, báo thù rửa hận, nữ cường, sủng, HE.Tình trạng: 148 chương + 2 phiên ngoạiNguồn: Wikidich, Tấn GiangLưu ý: truyện được mình edit với mục đích phi lợi nhuận và chưa có sự đồng ý của tác giả, NGHIÊM CẤM mang đi nơi khác.** Vì mục đích bảo vệ công sức của nhà, có một số chương sẽ set riêng tư. Mọi người theo dõi trang nhà Mèo để đọc nhé **----Update 2024: truyện đang được chỉnh lại cho thuần Việt, đăng tải sớm nhất trên Wp nhé…
Chị về, lòng em thơm mùi mận chín.Gió chợ chiều vương trên tà áo, ai đem nốt ruồi lệ gieo vào mắt em rồi bỏ đi?Mưa xuống, người không về, chè nguội, lòng chua.Cái thương này không có tên, nhưng đất Cái Bè gọi là "nhớ".Em đứng dưới gốc me già, còn chị đứng trong mộng. Chợ Cái Bè có hai người con gái yêu nhau, cả xứ biết nhưng chẳng ai nói. Tình này nặng tựa gánh chè, nhưng vui.Em hỏi: "Nốt ruồi lệ có làm em khổ?" Chị cười: "Có làm chị nhớ em hoài."Mình thương nhau như nước lớn ròng, chẳng ai cản được, cũng chẳng cần ai cho phép. Chị mua hết bánh ú chiều mưa, để tối về ăn một cái, còn lại nhớ. Gánh hàng rong này, em gánh nặng, chị gánh em, cũng vừa trọn lòng thương.Chè ngọt đầu lưỡi, đời đắng sau lưng. Họ thương nhau bằng hai bàn tay trắng, hóa ra lại là nơi tình bám víu dài lâu._AUTHOUR: SOI_Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào/…
"Khiến ngươi từ một đại tướng quân tiếng tăm lừng lẫy trở thành người của bổn cung, mà bản thân ta vẫn có thể xem nó như một loại chiến lợi phẩm, như vậy mới là điều nhục nhã nhất đối với ngươi......"Thân là đại tướng quân Tô Khanh Hàn bị bắt thay thế Cung quốc công chúa đi hòa thân, gả cho Hoàng thái tử địch quốc làm Thái Tử Phi, nhận hết khuất nhục;Hoàng thái tử vốn dĩ chỉ muốn Tô Khanh Hàn trở thành một món đồ chơi, không nghĩ tới lại vì một lần đánh cuộc mà bản thân phải trả giá.....Đây là giai đoạn công thụ nhìn nhau không thuận mắt, ngược thân ngược tâm, cuối cùng lại phải truy thê hỏa táng tràng.CP: Bá đạo Hoàng thái tử mỹ tra công X Đại tướng quân cường thụNgọt ngược đều có, 1V1 song khiết, có CP phụ, HEPhân loại: Ngược văn, HE, ngọt văn, sảng văn, cổ đại, cung đìnhNguồn: wikisach và rawBản dịch chưa có sự cho phép của tác giả nên vui lòng không reup dưới mọi hình thứcLink truyện ở Wattpad: https://www.wattpad.com/story/335327444?utm_source=android&utm_medium=link&utm_content=story_info&wp_page=story_details_button&wp_uname=_Lena2109&wp_originator=2hT%2FGoOuW2gEBx%2FlufTH8zWCBD08o4E3KszCK81hUimBLH2uSqGtP3V7LvZfJ4bxLh8dKh0f0U0vULc%2FVGw9lXhBq7YrXoAmviNEaaff3awYBHpiwXC%2FAyd9RRs%2FbjD4…
bạo lực học đường, ngôn từ thô tục có tính xúc phạm. không hợp thì out.…
Bạo lực học đường.Chẳng phải đây là cụm từ rất quen thuộc với tất cả chúng ta sao?Lũ bắt nạt thì được sống nhởn nhơ, người bị bắt nạt thì sống trong ám ảnh và sợ hãi tới hết đời, một số vì không thể vượt qua mà đã chọn cách giải thoát bản thân.Thiệu Thiên Hà, người như tên, cậu là một thiếu niên tỏa nắng, sáng lấp lánh như những vì sao trên thiên hà.Vì lòng tốt được di truyền từ mẹ nên cậu đã đứng ra giúp đỡ nạn nhân chống lại lũ bắt nạt. Nhưng cuối cùng, cậu lại bị chính nạn nhân đó cùng những kẻ bắt nạt hành hạ tới chết trong buổi ngoại khoá của trường.Ngoại trừ những kẻ máu lạnh thì có người mẹ nào mất đi đứa con của mình mà không phát điên chứ? Thiệu Di cũng vậy, khi nhìn xác con mình không còn nguyên vẹn thì lập tức phát điên tại chỗ, ánh sáng dịu dàng ấm áp trong đôi mắt hiền từ bị thế chỗ bởi sự lạnh lẽo và hận thù._"Tao sẽ tự tay khiến chúng mày nhìn thấy địa ngục"_Tác phẩm là hư cấu và chỉ xuất phát từ trí tưởng tượng của tác giả.…