bình yên lòng seoul ; taedo/dotae
người ta nói yêu nhau lắm thì cắn nhau đau…
người ta nói yêu nhau lắm thì cắn nhau đau…
"Nhớ Em Không?""... Em là...?" Bạn và Anh là bạn thân với nhau. Anh hơn bạn 5 tuổi. Năm Anh 15 tuổi, Anh rời bỏ Daegu cùng ba mẹ lên Seoul lập nghiệp. Cũng là năm Bạn phát hiện ra tình cảm dành cho Anh. Nực cười nhỉ? Mới tý tuổi đầu mà bảo biết yêu thì mấy ai tin nhưng sự thật là như vậy. Liệu Bạn và Anh sẽ đi về đâu? Yoon Hankyun: tên bạn. Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ! Cảm ơn vì đã ủng hộ mình!…
Hoa anh đào trong gió : cảm giác khi bên cây hoa anh đào nó thật yên lặng và nhớ lại những khoảnh khắc kỉ niệm khi ko có anh bên cạnh chia sẻ . Cây hoa anh tựa nhưng một sự tình yêu đậm máu . Nhưng rk sao nó đã chở thànhChia cách chúng tôi . Cậu chuyện bắt đầu từ cậu chuyện này!.? Hay đọc ik các bn sẽ cảm nhận những người bn yêu đã cách xa bn!!,!?…
Hi vọng các bạn thích truyện của mình nếu có dở thì hãy bình luận T . T…
cô: Hoàng Thiên Thiên,(yo Eoul)một cô gái mới chuyển tới trường,có gia thế bí mật...' sau này mik sẽ tiết lô'hắn: Phong Dương ( Jin) nằm trong bộ 3 hotboy của trường...lạnh lùng sắc bén..nó: Trương Khiết Băng ( Jolly) bạn thân của cô,hotgilr của trường....vẻ đẹp lạnh lùng sắc bén...anh: Băng Dương ( Jay) hot boy của trường JinYul soái ca, ấm áp ,nụ cười toả nắng..'Tất cả đều bắt nguồn từ mối tình lúc nhỏ..cô nợ hắn... và giờ cô muốn đền đáp nhưng...mọi chuyện cũng đã không như xưa nữa...Liệu rằng tình yêu đó có phải là tình cảm đáy lòng..hay chỉ là tình cảm nhất thời...' mọi bí mật sẽ được tiết lộ trong câu chuyện nhá!!!…
_Khi chuyến bay này hạ cánh cũng là lúc em bắt đầu với việc quên đi anh. Thực sự em không muốn chờ nữa, đừng bắt em chờ, xin hãy kết thúc đi.....cho e đứng ở đây nhìn anh ấy biểu diễn như vậy chỉ lần này nữa thôi, vì có lẽ đây sẽ là lần cuối,q…
Giới thiệu nhân vật:Kim Taehyung - Là một nghệ sĩ âm nhạc, ca sĩ tự doPark Amie - Là biên tập viên tạp chí nghệ thuật, chuyên về nhiếp ảnh và văn hóa sáng tạo.Lời mở đầuCó những ánh nhìn không thể gọi tên, nhưng khiến tim ta im bặt trong một nhịp.Có những người ta chỉ lướt qua hai lần trong đời, nhưng cảm giác như đã bỏ lỡ họ từ kiếp trước.Tôi đã gặp cô ấy đúng hai lần.Một lần ở Seoul - ngày tuyết rơi đầu mùa.Một lần ở Busan - khi tàu rời ga trong ánh hoàng hôn cuối xuân.Giữa hai lần ấy là hơn một năm.Giữa chúng tôi - là một đời chưa từng kịp bắt đầu.…