Ngôi nhà ma quoái
kinh dị…
Danh Môn Chí Ái
Chap 1: lạc vào mê cung…
Public Enemy #1 - Han Taesan
Park Sungho là một hội trưởng hội học sinh không thể hoàn hảo hơn - điềm tĩnh, đáng tin cậy và quan trọng nhất là vô cùng xinh đẹp. Các nữ sinh (và cả nam sinh) luôn cố tiếp cận cậu gần như năm lần một ngày, và oái oăm thay, người bạn trai dấu yêu của cậu luôn có mặt ở "hiện trường".Khi nói rằng Han Taesan là bạn trai cậu... Đương nhiên, chẳng một ai tin họ bên nhau cả.⋆˙⟡ - Original work của violin4youonly- Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác ạ.…
kkeomchiz | Chén Trà Nhỏ
𝐓𝐚𝐠𝐬: cổ phong, cay chua mặn ngọt có đủ, hồ ly tinh với con người𝐏𝐚𝐢𝐫𝐢𝐧𝐠: Han Taesan(Hàn Đông Mẫn) x Park Sungho(Phác Thành Hạo)Tình trạng: On going Nhiều người bảo rằng Hàn Đông Mẫn trong nhà có hồ ly tinh nên mới làm ăn phát đạt Nhiều người đồn rằng Hàn Đông Mẫn đã bị hồ ly quyến rũ câu mất hồn nên cứ giấu người trong phủ không bao giờ lộ diệnCũng có người bảo rằng hồ ly đã móc trái tim của Hàn Đông Mẫn và ăn rồi. Hắn bây giờ chỉ là cái xác không hồn do con hồ ly đó điều khiển📍Không gán lên người thật, mọi thứ trong fic đều là giảkhông đem ra ngoài !…
Thiên địa chứng giám em có hồn phi phách tán vạn lần vẫn yêu anh
Tôi là Diệp Thạch Lam. Tôi có một người anh song sinh là Diệp Thạch Dương. Chúng tôi lớn lên trong cùng một gia đình, dưới cùng một vòng tay của bố mẹ, ở chung một phòng, ngủ chung một giường, thậm chí là tắm chung. Chúng tôi giữ thói quen đó cho đến tận bây giờ và có lẽ là không bao giờ thay đổi. Liệu tình cảm của chúng tôi có lớn hơn tình anh em? Nếu chuyện đó xảy ra, chúng tôi nên làm gì? Chạy trốn? Hay đối mặt với nó? Một ngày nọ, anh hỏi tôi: - Nếu chúng ta không phải anh em... em có yêu anh không? Tôi bất ngờ trước câu hỏi này... Tôi chẳng biết trả lời anh sao nữa... Và rồi sau đó, tôi phát hiện tiền kiếp của chúng tôi đã từng đối địch với nhau. Anh là chúa tể bóng đêm, còn tôi... Tôi là nữ vương thiên giới. Sau khi biết được điều đó tôi đã suy nghĩ rất nhiều và rồi tôi nhận ra tôi cũng yêu anh, điều đó chỉ là quá khứ, hãy để nó trôi đi.…














