⟪ Gofushi | Series ⟫ The lonely poolTác giả: mistypoRaw: Ao3Summary: Vài ba mẩu chuyện về những ngày đầu gặp gỡ.Đây là một series 4 phần viết về khoảng thời gian đầu hai người gặp nhau, ước chừng Satoru 18-19 tuổi, Megumi 6-7 tuổi, về căn bản là có hướng nguyên tác.(Update 03/05/2025: Tác giả đã khóa toàn bộ fic trên Ao3 và mình không lưu bản raw nên sẽ tạm ngưng fic vô thời hạn ... 😓)…
tiocfaidh ár lá: tiếng Ireland, nghĩa là "ngày của chúng ta rồi sẽ đến", ngày chúng ta tương phùng.-[...]Satoru đứng sang một bên, anh cảm thấy trống trải, giống như một buổi sáng thức dậy và anh bị ném thẳng ra đường cùng với đồ đạc, sự lạnh lẽo len vào từng thớ thịt và anh ước mình có thể chết đi vào lúc đó, có thể là nhảy xuống từ một tòa nhà gần đó, hoặc dốc tiền túi ra mua lấy một vỉ thuốc ngủ và nốc vào cho quách đi.…
author : sowvititle : hoa trà đỏ.waring : lowercase, ooc, megumi!bot, gojo!top, abo, r18.megumi có pheromone vị gừng còn gojo lại là hương tuyết tan.-----megumi yêu đến chết cái mùi tuyết tan nhạt nhòa của người em thương, dù cho nó có trái ngược đến mấy với ánh trăng đời em. em vẫn yêu, vẫn thương cái mùi vị nhàn nhạt ngày đầu xuân ấy.…
Bảy năm, bảy năm không đổi được một câu ta yêu ngươi, trong lòng ngươi, ta rốt cuộc là cái gì?Bảy năm, bảy năm không đủ để ngươi hiểu ta, có những việc, tại sao nhất định phải nói ra?Nguyên lai, trước nay chúng ta yêu say đắm lại không được trời cao chúc phúc, kiếp sau, kiếp sau chúng ta làm lại từ đầu, tha cho ta, chờ ta, được chứ?Nguyên lai, ta lại khiến cho ngươi chịu nhiều thương tổn như vậy, kiếp sau, kiếp sau ta sẽ lớn tiếng nói cho ngươi, ta yêu ngươi!Tag:Tóm tắt: Bi kịch a......…
Một cậu học sinh nhà quê tên Hạnh lên Hà Nội học cấp 3, mang theo lời bố dặn: "Con hãy tiến bước. Hãy tiếp tục đi lên. Rồi con sẽ thành công." Cậu học rất giỏi, nghĩ lớn hơn tuổi, đói thoát nghèo và đói được công nhận đến mức bắt đầu xem nhiều người quanh mình như bậc thang, lực cản hoặc phép thử. Ở trường mới, Hạnh gặp Linh Linh, một cô bạn sáng, giàu, giỏi tiếng Anh, chơi piano rất hay và sinh ra gần như ở vạch đích. Giữa hai người mở ra một quan hệ vừa giúp nhau vừa kéo nhau vào vùng rung động đầu đời.Trong lúc đó, bố Linh Linh là Trần Minh Quân, một người lớn thành đạt và cực kỳ sắc, nhìn ra tham vọng của Hạnh rồi chìa ra những cơ hội thật: lớp chọn, tài liệu, người quen, hướng đi dài hạn. Cái giá của cơ hội là một món nợ vô hình và một hệ giá trị lạnh: muốn đi xa thì phải biết cắt bỏ phần mềm, phần chậm, phần người.Series không dừng ở hết lớp 12. Từ lớp 10 tới lúc ra trường, truyện đi theo câu hỏi trung tâm: Hạnh có thể tiến rất xa, nhưng cậu sẽ còn lại là ai khi thật sự làm theo câu dặn ấy đến cùng, và rồi có dám hiểu lại nó theo nghĩa mềm hơn không? Ở phần cuối, câu hỏi ấy đổi hình thêm một lần: học giỏi có biến được thành thứ chạy được ngoài đời không?…