Ở những năm tháng thanh xuân rực rỡ nhất, Tư Mạn - cậu học sinh có nụ cười rạng rỡ và tính cách mạnh mẽ, bất cần - lại vô tình bị thu hút bởi Trần Minh, một chàng trai trầm lặng, ít nói nhưng ẩn chứa trong ánh mắt là cả một bầu trời nỗi buồn.Ban đầu, giữa họ chỉ là những va chạm vụng về nơi hành lang lớp học, những câu nói tưởng chừng vô nghĩa trong giờ sinh hoạt, hay một ánh nhìn vội vàng giữa sân trường đầy nắng.Nhưng rồi, chẳng biết từ khi nào, Tư Mạn bắt đầu muốn bước vào thế giới của Trần Minh, nơi tồn tại những vết thương chưa lành và nỗi cô đơn giấu kín sau nụ cười gượng gạo.…
"Mẹ ơi! Nỡ lòng ngày con sanh tròn một năm, mẹ bỏ đi, chẳng hay còn con - lời từ biệt?"- Nếu hôm nay còn có mẹ, hy vọng ngày mai mẹ vẫn còn ngồi đó trên chiếc ghế gỗ móc đan. Nếu hôm nay còn có cha, hy vọng ngày mai vẫn thấy thuyền cha trở về. Nếu hôm nay người thương còn nồng đượm, hy vọng ngày mai vẫn ngọt ngào đắm say.Bàn cơm lẽ ra sẽ tràn trề những niềm sáng của cha, mẹ, và con, giờ đâu rồi? Biết chẳng có, cớ sao cứ bấu vào mảnh nhật ký cha dở dang. Hoàng Anh của mẹ đã lớn, con của cha đã lớn, nhưng nụ cười con họa đã không còn chan chứa hạnh phúc. Con muốn cười với mẹ, muốn cười cùng cha, và kể cho người nghe về tình yêu mới chớm nở trong con."Phải chi ngày con yêu, con cũng đủ lớn, thưa mẹ."Hoàng Anh chỉ tay về phía biển khơi, về con tàu đánh cá ở làng chài. Hình như, cậu thấy cha cậu ở đó, trang nhật ký ở đó, và ngưòi mẹ chỉ tồn tại trong niềm của trang giấy. Gia đình cần tình yêu - của cha và mẹ, và ước chi con có một tâm hồn yêu đẹp như thế."Nếu con cũng yêu được như mẹ, sẽ có bút lông vũ nào vẫy vì con không, thưa cha?"…
Thân nam nhi, chí khí cao vút, nhiệt huyết tràn đầy, tinh thần hào sảng!Tinh không mênh mông, thất tình lục dục, tham niệm sân si, Phật Đế Như Lai, mặc tình ai pháp lực vô biên!Chúng sinh như mây, một bầu nguyện lực lại đổi lấy biển máu mênh mông cuồn cuộn! Quỷ khóc thần gào, biển máu vô bờ, xin hỏi đường ở phương nào!? Nếu đã không đường, bất chấp bể khổ biển máu, bạch cốt hóa thuyền, một bước lên trời!…
Giới thiệu: Không ai nghĩ rằng một cú té đập đầu giữa mùa hè lại đủ sức ném một cô bé 14 tuổi-người vừa ôm KPI viết truyện vừa cà khịa đời-văng thẳng vào thế giới bạo lực lẫn hỗn loạn của Renfield: Tay Sai Của Quỷ.Madonna Taylor, nổi tiếng cả trường vì độ nghịch ngầm và cái kiểu "mấy người yêu làm gì, tôi chơi game với viết truyện còn vui hơn", bỗng nhiên mở mắt ra đã thấy mình trước... biệt thự nhà Lobo-nơi bạn biết đấy, người bình thường đi ngang còn muốn né. Đằng này bé nhà ta xuất hiện như thể được Grab giao hàng tới cửa hang cọp.Không hiểu sao cô xuyên vào được phim. Không biết đường về nhà. Và càng không biết rằng sự xuất hiện của mình sẽ vô tình khiến Renfield, Dracula và nhà Lobo... thay đổi vận mệnh thêm vài vòng xoắn bất ngờ.Mọi thứ bắt đầu từ khoảnh khắc cô tỉnh dậy, với cái đầu vẫn nhức vì cú té, và một bầu không khí "nguy hiểm tới mùi cũng thấy được" bám quanh biệt thự...…
Thanh xuân... hai từ chứa đựng cả một bầu trời của ai đó. Trong mắt cậu có mùa hạ rực rỡ, trong mắt tôi lại có cậu.Gió thổi mùa hạ, con mưa rào lướt qua. Thời gian ấy, không thể trở lại.…
Văn án:Từ rất lâu rất lâu về trước, xa xôi đến mức sử sách cũng chẳng còn mấy ghi chép về việc đã từng có một khối thiên thạch không rõ lai lịch rơi xuống Tuế Vân đại lục này. Tại thời điểm khối thiên thạch đó va chạm vào bầu khí quyển đã gây ra một vụ nổ kinh thiên động địa, làm cho toàn bộ hành tinh dường như muốn tan biến vào hư vô. Cũng may sao, khối thiên thạch đó được một vị đại năng một tay che trời, tách ra làm bảy mươi hai khối cao tận mây xanh, phân tán tứ phương. Trong đó, mảnh thiên thạch lớn nhất đã rơi xuống Đông Hoàng đại lục, cung cấp cho nơi này một luồng năng lượng thần bí, từ đó con đường tu tiên bắt đầu quật khởi. Mà khối thiên thạch này cũng được Giáo Tông xây dựng thành một toà Phi Thăng đài, lưu truyền vạn cổ.Thiếu niên Lạc Bình năm nay vừa tròn mười bốn tuổi, Lạc trong vui vẻ, Bình trong bình an. Xuất thân thôn nhỏ nghèo nàn, vì một lời hẹn ước trong mơ không rõ hư thực mà dấn thân vào con đường tu đạo. Từ đó thiếu niên bắt đầu cuộc hành trình vân du vạn dặm học đạo và quật khởi của mình!Thiếu niên chính là như vậy. Cảm thấy thế đạo vui vẻ liền uống một vò Túy Hoa Niên. Cảm thấy nhân gian tàn nhẫn liền rút kiếm hành hiệp trượng nghĩa. Họ cũng không sợ trời cao đất rộng, muốn ăn liền ăn, muốn uống liền uống, muốn vui vẻ liền vui vẻ, muốn chửi chuyện thị phi liền chửi chuyện thị phi. Thiếu niên gánh trên vai ước mơ cao tận trời, liền không sợ hãi thế tục. Họ tùy ý theo xuân phong không sầu, đầu đội đông phong không thán. Gặp thu phong không ưu, đón hạ phong kh…
câu truyện kể về Sinmy là vị tiểu thư châu báu của gia tộc Vũ Gia. Cô ghét chính người cha của mình người vong ơn bội nghĩa đã phản bội mẹ cô. Cô quyết sẽ trả thù cho mẹ. Song đó chính là tình yêu của các bang chủ thời cấp ba, trải qua khó khăn, hiểu lầm họ đã đến với nhau như một định mệnh Họ đều là những người tài giỏi mang vẻ đẹp chết người. tác phẩm đầu tay nên sẽ có thiếu xót. mong mọi người gíp ý thêm. Đa tại. Tác giả: Nhỏ…
Bìa: design by @-0jery @Trahoiquan06Chu Loan Vũ chỉ là một sinh viên bình thường,có vài việc làm thêm và một cuộc sống bình thường như bao người khác,cho đến ngày sinh nhật 18 tuổi,mọi chuyện xung quanh cô dường như đã bắt đầu thay đổiNhững điều bí ẩn đột nhiên diễn ra,cả những giấc mơ cũng trở lên kỳ lạ hơn, chúng rất chân thực, kéo cô sa vào sự mơ hồ và tò mò không cách nào thoát ra được,cô phát hiện ra bản thân mình khác người,hay nói cách khác...có thể còn không thuộc về thế giới này...Cô gặp phải nhiều khó khăn hơn trước, có người ra đi và cũng có người ở lại,cô tình cờ quen biết một chàng trai,và trong âm thầm,anh đã giúp đỡ cô rất nhiều việc"Dương Ngọc,tại sao lại giúp tôi?""Chúng ta gặp nhau,vốn là duyên phận định sẵn." Chàng trai nở nụ cười sáng lạn như viên ngọc quý giá nhất tỏa ánh sáng lấp lánh ra bốn phía:"Giấc mơ của em, vốn là cơ duyên sớm muộn gì cũng xảy ra,dù xấu hay tốt,may mắn hay nguy hiểm,trên thế gian bao la này,hãy nhớ rằng,khi em ngồi trong một góc tối và nghĩ mình chỉ còn một mình,tôi vẫn sẽ luôn theo sau bảo vệ em""Em là bong bóng trong suốt,luôn vươn mình bay về bầu trời xanh cao vời vợi,mang theo ước mơ và hy vọng,còn tôi là ánh sáng phản chiếu bảy sắc trên bong bóng,mãi mãi bên cạnh,mãi mãi đem đến cho em sự ấm áp,em từng chịu quá nhiều đau khổ rồi,để công bằng,lần này hãy để tôi gánh vác mọi thứ đi""Tôi không cần em nhớ ra,cũng không cần em thấy tôi,hãy sống thật vui vẻ,cùng bản nhạc vĩnh hằng này,xinh đẹp và rạng ngời như thế"…
Đó là một đêm đông rét buốt. Khi ấy cô tan làm muộn, vì vậy khi trở về, bầu trời đã bị bóng đêm bao phủ. Vốn nghe đồn rằng con hẻm mình đang đi bị ma ám, cô liền không khỏi có phần sợ hãi, lại chẳng có cách nào khác ngoài việc tiếp tục bước đi.Bỗng nhiên, từ đằng sau cô vang lên tiếng bước chân đều đặn khiến lông tơ của cô dựng hết lên. Trong lòng suy nghĩ, chẳng lẽ đây là ma... Nghĩ vậy, cô liền ngay lập tức vớ lấy khúc gỗ ở góc tường, hướng về phía sau mà đập thật mạnh.Đến lúc nhìn lại, cô liền phát hiện phía sau mình không phải là ma, mà là một người đàn ông, chẳng những thế đây còn là giám đốc của cô! Cô liền vội vã đưa hắn vào viện, ai ngờ sau khi tỉnh dậy, hắn liền nhìn cô, sau đó cất tiếng gọi: "Vợ ơi!"Sau bác sĩ kết luận hắn bị chấn thương sọ não, ý thức chỉ như một hài tử ba tuổi, thêm cả việc hắn nhất quyết bám dính lấy mình, cô đành vô cùng áy náy đưa hắn về sống chung một nhà. Nào ngờ đâu nam nhân mới vừa rồi còn khóc lóc, lại lộ ra một nụ cười nham hiểm...Hẳn là các bạn cũng đoán được rằng thỏ con đáng thương rồi sẽ bị sói đói nham hiểm chén sạch đúng không nào? Hãy cùng tiếp tục khám phá câu chuyện tình thú vị giữa sói xám ngoài ngây thơ trong phúc hắc cùng cô nàng thỏ trắng trong sáng mà đáng yêu này nhé!…
Có những ngày như thế...Chúng ta đều vì sống mà phấn đấuNào có thể cứ mãi đổ lỗi sai lầm cho tuổi trẻChỉ là sẽ có những phút bồng bột, những ngày ta đối với cuộc đời tỏ ra kháng cự. Chúng ta nào có thể không sai :))…
"Thịnh Nam, hãy nhớ:Nếu cậu rời đi, tớ vẫn ở lại. Nếu cậu quay về, tớ vẫn ở đây chờ cậu.""Lục Quản, trái tim của cậu không ở đây. Nó vốn chưa bao giờ ở đây cả."…
Tác giả: Đông QuânThể loại: Cổ đại, Huyền huyễn, HE, 1×1Tình trạng: Hố đào đã được 01 năm, đang chờ lấpSố chương: Bao giờ toàn văn hoàn tui cập nhật nha 😉Link chủ nhà: https://dongquan112.wordpress.com/==========Giới thiệuHồ ly nhỏ tâm tâm niệm niệm chờ đợi một vị tướng quân. Đợi hoài đợi mãi, đợi luôn được một tướng công. Nhưng vị tướng công này lại tâm tâm niệm niệm muốn cắt đuôi hồ ly của nó.Hồ ly nhỏ: "...?"==========Giải thích một chút :"3Chào các vị, là Đông Quân.Giải thích một chút về bối cảnh cái tiểu thuyết máu chó máu gà này. Cách đây khá lâu tui có tình cờ lướt qua wikipedia về truyền thuyết tam hoàng ngũ đế của Trung Quốc. Đọc qua đọc lại, đọc tới đọc lui, đọc qua một lượt bộ sậu các nhân vật trong truyền thuyết của nước bển thì trong đầu nhảy số ra cốt truyện của Cửu Thiên. Kha khá nhân vật mình lấy hình tượng nguyên mẫu là các nhân vật trong truyền thuyết bên bển. Và tất nhiên, vì nguồn của nó là wikipedia, cho nên độ sai lệch là có thể thấy được. Cộng thêm cốt truyện Cửu Thiên là do tác giả trong lúc đầu óc bay lắc mà viết ra, mọi thiết lập đều là chém gió và tưởng tượng, nên thỉnh các vị không cần đối chiếu tham khảo làm chi =))) Lúc thấy nó sai toét lại bẩu tui không nhắc trước.Hố đào cách đây một năm. Hết một năm rồi vẫn chưa viết qua được 10 chương =))) đăng lên cốt lấy động lực để hoàn truyện thôi. Thời buổi covid ở nhà cầu truyện đọc mà đụng trúng đợt bão to, đành phải tự cầu tự cấp, cũng không biết làm thế nào ^^"…
Em là tia sáng của anh...Em là niềm vui mang lại cho anh tiếng cười...Em là bầu trời chở theo cơn gió tình yêu cho mọi người...Em là sự sống của anh...Mất em, với anh là mất tất cả.Em như thiên sứ của cuộc đời anh.Nếu một ngày em biến mất thì anh sẽ không còn ánh sàng nào.Chẳng còn niềm vui mà chỉ toàn nỗi nhớ.Bầu trời sẽ chẳng còn Cơn Gió Tình Yêu.Anh sẽ mất đi sự sống.Thế nên...xin em đừng rời xa anh, đừng rời xa...anh có được không.…
Cái sắc tím huyền ảo, thơ mộng phủ lấy bầu trời từ khi nào. Bóng trăng tròn vành vạnh, gió luồn qua từng khẽ lá hiu hiu thổi mát...Trân Ánh choàng tỉnh dậy sau cơn mơ. Những ám ảnh của quá khứ không trọn vẹn, chằng chéo những vết nứt tâm hồn. Vết tím bầm trên làn da là nỗi đau khôn xiết còn sót lại, đôi mắt sưng hụp là miền nỗi nhớ đã trôi dạt theo cơn mưa. Chân tay cô run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm trên trán. Nỗi nhớ dào dạt rạch xé tâm trí. Đôi mắt đen láy dần ngấn nước.Cô gào thét. Nhìn lại những mảnh vụn kí ức, quay đầu hỏi định mệnh: Ai mới là người thật sự thấu hiểu mình và bên cạnh mình?---------------------------------Tác giả: Lưu Hoàng AnhCredit: @nekoakai | NAME TEAM.…
Igarashi nằm bất động, nhìn bầu trời mây mù như sắp mưa, thật sự không có tâm trạng để làm gì cả.Nhưng khi nghiêng đầu qua, nhìn khung cảnh xung quanh, cô đành miễn cưỡng ngồi dậy, bộ đồ ướt sũng từ cái chất lỏng trong hồ. Phải dọn dẹp thôi.Sau cùng thì, cũng không thể để 1 cái hồ được chỉ chứa 1 lượng lớn máu với xác chết nổi lềnh bềnh khắp nơi như vậy được.....Fanfic của Học Viện Anh Hùng/ My Hero AcademiaChú ý: mình không sỡ hữu bất kì nhân vật nào trong Học Viện Anh Hùng. Nhân vật thuộc về tác giả Horikoshi Kōhei.…