Bốn năm cấp 2 của tớ không đặc biệt không có gì đáng nhớ, chỉ đọng lại một người tên Nguyễn Trần Khánh Phúc.---------------"Tớ thích nhất là hoa hướng dương, cậu biết tại sao không!?""Vì nó đẹp?""Vì ý nghĩa của nó.""Vậy nó có nghĩa là gì?""Là tình yêu thầm lặng, cả một đời hoa chỉ hướng về một người..."…
- Tác giả: Dạ Bắc- Nguồn truyện wikidich: https://wikidich.com/truyen/tuyet-the-than-trom-phe-sai-that-tieu-th-WSmz~~8h7E4nE8H3 + Người đăng: thuydemons97 + Đồng quản lý: Nguyễn Trà My - Nana Lee- Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cổ đại , HE , Tình cảm , Huyền huyễn , Ngọt sủng , Nữ cường, Xuyên không. - Nàng là hai mươi bốn thế kỷ thần trộm, lại xuyên qua đến một cái ngu ngốc phế sài trên người, không cha không mẹ, còn muốn xem gia tộc những người đó sắc mặt. Ngu ngốc? Phế vật? Thực hảo, nàng thực mau liền sẽ làm này đàn ngu xuẩn người địa cầu biết, cái gì kêu hối hận...- Từ chương 401 - 600- Đăng chủ yếu để dễ đọc thôi không có ý gì hơn mong bản quyền thông cảm…
Tác giả: 桜田家族 (Sakura Kazoku)Tên khác: Onnanoko ni Nattara Shuraba datta Ken女の子になったら修羅場だった件Khi Tôi Trở Thành Một Cô Gái, Một Cuộc Chiến Tình Yêu Không Mong Đợi Đã Diễn Ra!Tôi tỉnh dậy và nhận ra đứa em gái sinh đôi của mình đang nằm ngay cạnh bên. Em ấy là một mĩ nhân rất là nổi tiếng trong trường, không giống với một thằng bình thường như tôi. Mặc dù tính cách thật sự của cô gái tưởng chừng như hoàn hảo này lại là một người đặc biệt rất ích kỉ, nhưng em ấy chỉ thể hiện nó ra với riêng tôi. Chúng tôi không thật sự hòa thuận với nhau lắm nên thật kì lạ khi thấy em ấy lại gần gũi với tôi thế này. Bỗng chợt cô gái này mở mắt ra, mỉm cười với tôi và nói:"Chào buổi sáng, Onee-chan."Eh?Đáng lẽ ra tôi phải là một Onii-chan chứ, nhưng bằng cách thần kì nào đó, tôi lại biến thành một Onee-chan.Tôi là một thằng anh trai và giờ lại trở thành một chị gái. Tôi sẽ rất vui nếu bằng cách nào đó giới tính của tôi bất chợt thay đổi, ít nhất thì tôi sẽ xinh đẹp, nhưng đoán rằng cuộc sống sau này sẽ không hề dễ dàng.Dù sao thì em gái của tôi được đánh giá như là một trong hai tuyệt sắc mĩ nhân của trường và giờ đây, cô lại đang đấu đá với người còn lại. Lí do hả? Để tranh giành tôi đó. Tôi không biết tại sao nhưng vì vài nguyên do, tôi đang mắc kẹt giữa vụ này. Vậy nên hãy đợi đấy, tôi sẽ không bị đánh bại đâu. Nhưng nếu ai đó có thể, làm ơn cứu tôi với!…
Đây là lần đầu tiên tôi viết nên sẽ có nhiều sai sót mong mọi người góp ý.Truyện sẽ thiếu logic+ nhạt= kệ nó điTruyện sẽ ko tập trung vào tình cảm, lãnh mạn cần cân nhắc trước khi đọc.…
Sau khi ăn tối xong, An chở tôi về nhà.Đường phố Sài Gòn lúc nào cũng đông đúc người qua lại, mặc dù thế nhưng tôi vẫn thích Sài Gòn vào buổi đêm nhất, có lẽ do ban đêm trời bắt đầu dịu đi, mát mẻ hơn.Ngồi trên xe, tâm hồn tôi cứ phiêu lạt theo những dòng người qua lại.Được một lúc An hỏi tôi" Sao thế, sao hôm nay mày chẳng nói câu nào thế?""Tao đang bận ngắm cảnh"Tôi nhích người về phía trước, để cằm mình lên vai của An để có thể nghe rõ An nói "Chổ này có gì để ngắm cảnh" "Có chứ, mày không biết gì cả" An lại hỏi tiếp tôi, tay nó chỉ vào một cặp đang lái xe bên cạnh"Mày thấy họ hạnh phúc không?""Ờ thì sao""Họ giống như tao với mày ấy"Trời ơi, ý gì đây! Mặc dù gương mặt tôi vẫn như vậy nhưng trong lòng tôi đang phát sướng vì câu nói của An.Tôi có tình đánh lạc hướng, thoát khỏi cái tình huống ngại ngùng này " Đẹp trai nhỉ"Tôi nói xong, An im lặng một lát rồi nói, giọng như có vẻ không mấy dễ chịu"Ừ, anh đó nhìn đẹp nhỉ ""Không tao nói mày ấy"Vừa nói, tôi vừa nhích lại gần An thêm một chút, tôi đưa đầu nhìn An.Đúng lúc đó, An cười quay qua nhìn tôi.Ánh mắt chúng tôi chạm nhau..."Con nhỏ này, có để yên cho tao lái xe không?"Tôi đánh vào vai nó một cái " Này, mày lái xe cho đàng hoàng, tao không muốn chầu ông bà sớm đâu"" Biết rồi" Nói là thế nhưng ngay phút sau nó lái thẳng vào cái ổ gà trên đường, làm tôi được phen hồn lìa khỏi sát " Đinh Nguyễn Tường An, cụ nhà mày" tôi chửi nó, thế nhưng đáp lại tôi chỉ là tiếng cười giòn tan của thằng An. Tôi hờn giỗi quay chổ khác, nhưng trong lòng tôi vốn đã…
Thanh Xuân vừa trường Đặng Ngọc An Nhiên dù sống một mình nhưng cô luôn lạc quan vui vẻ, trải qua những năm tháng cấp ba có vui có buồn cùng với những người bạn Truyện tình ngây ngô hài xỉu của an Nhiên và Nguyễn Huỳnh Đức Minh…
Bạn nghĩ đêm khuya ở trường chỉ có tiếng gió rít và bóng đèn chập chờn? Sai rồi.Brookridge là ngôi trường nghệ thuật danh giá nhưng mang bóng tối lịch sử, nằm trong lòng Hollowbrook u ám. Câu chuyện bắt đầu từ ngày đầu của Andy, khi những bí ẩn từ lúc thành lập trường năm bắt đầu rục rịch trở lại.…