London, New York, Paris.....những thành phố đẹp và nổi tiếng bởi những ánh hào quang. Tất cả những con phố ở khắp nơi đều sầm uất và bình thường như vậy. Nhưng mà......bạn đã bao giờ thắc mắc rằng chuyện gì sẽ xảy ra khi màn đêm buông xuống không? Khi màn đêm buông xuống cũng chính là lúc câu chuyện bắt đầu. Những câu chuyện về người sói, ma cà rồng, phù thủy...... không kém phần quan trọng trong đó chính là các thợ săn. Anthea - người mang trong mình dòng máu của thợ săn sẽ tạo nên câu chuyện như thế nào?…
Pháp Kiều - một thầy thuốc trẻ tuổi sinh ra trong một gia đình nhà nho yêu nước. Anh không màng danh lợi, chỉ mong yên ổn sống đời chữa bệnh, cứu người. Tuy nhiên, khi lính Pháp tràn vào quê nhà, giết hại dân lành, Kiều không thể đứng ngoài. Anh rời làng, gia nhập lực lượng kháng chiến với vai trò y sĩ tiền tuyến.Đăng Dương - một chỉ huy trong lực lượng Việt Minh, là người đã kinh qua nhiều trận chiến đẫm máu. Dương mang vẻ ngoài lạnh lùng, quyết đoán, nhưng bên trong lại là trái tim chất chứa nhiều tổn thương vì đã đánh mất người thân trong một cuộc càn quét của thực dân.Trong một trận đánh ở vùng rừng núi Tây Bắc, Dương bị thương nặng và được đưa về trạm xá dã chiến - nơi Kiều đang công tác. Cuộc gặp gỡ tưởng chừng thoáng qua lại trở thành khởi đầu cho một mối tình sâu lặng nhưng đầy chông gai.Ban đầu là tranh cãi, hiểu lầm - nhưng qua những đêm sơ cứu trong hầm trú ẩn, những lần sát cánh giữa lằn ranh sinh tử, tình cảm dần nảy nở. Tình yêu của họ âm thầm như loài hoa quỳnh - chỉ nở trong đêm, dịu dàng mà mạnh mẽ.Biến cố lớn xảy ra khi Dương bị nghi ngờ là nội gián do một kẻ phản bội cài bẫy. Anh bị bắt giữ, tra khảo và gần như bị xử tử. Pháp Kiều - dẫu không có quyền lực - vẫn cố gắng dùng mọi cách chứng minh sự trong sạch của Dương, thậm chí sẵn sàng rời bỏ chiến khu để tìm chứng cứ.Nhờ lòng kiên định và một người đồng đội cũ ra mặt làm chứng, Dương được minh oan. Sau đó, cả hai tiếp tục tham gia chiến dịch Điện Biên Phủ, nơi sống chết chỉ cách nhau trong gang tấc.Kết thúc:Sau chi…
Author: Ja (là mình :v)Disclaimer: đây là "đứa con tinh thần" của mình, cảm phiền các bạn đừng đem nó đi đâu nhé ^^Warnings: chắc cao nhất là cảnh kisseu thôi :))))Rating: K+Pairings: BaeHwi.Category: Romance.Status: On going (mình cũng chưa biết chắc được sẽ là bao nhiêu chap, nhưng mọi người yên tâm vì sẽ không dài đâu :v Tối đa là 3 chap thôi).Feedback: rất mong nhận được "hồi âm" của các "chị mẹ" :*Archive: Mình có up trên wordpress và cả facebook nữa, mình để link dưới này cho mọi người tiện theo dõi theo hình thức phù hợp với bản thân nha :vA/N: Cảm hứng viết fic này của mình là từ bài Hẹn ước Bồ công anh của Châu Kiệt Luân. Mọi người có thể search để vừa nghe vừa đọc nha ^^.…
Chào, tôi là chè tào phớ pha nước sông. Truyện này được ra đời để tôi quẩy nát 2 fandom yêu quý mang tên Fs - BSD.Văn chương tệ, cảm thấy thế nào cũng được. Truyện không dành cho ai dị ứng với tiểu thuyết. Có tục tĩu nhưng đã được gạch đi*Thể loại: Fluff, hài và chút chaotic.*OOC nặng, có hậu tố xưng hô Nhật.*Couple:_BSD: Morizawa - AtsuKyouLucy (platonic) - Chuuzai - Saihiro._Forsaken: AzureTime - ShedBright - JohnJane - 1337Daisy.Đọc vui đừng quạo. Truyện có đăng trên Wattpad và Mangatoon.…
#CollectedbyqmtNơi thu gom muối và nước mắm của Ngũ giác đề phòng trường hợp rơi vãi =))) note: đôi khi sẽ có cả mmt của couple =))p.s: Nội dung shit says LÀ CÓ THẬT!!!(!) nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức nếu không có sự đồng ý của tôi.…
•crush là gì? -crush còn đc gọi là "Tình yêu gà bông" là cách gọi thân mật để chỉ đến những rung động về tình cảm,cảm xúc ở tuổi thơ ấu và tuổi thanh thiếu niên .•Tại sai được gọi là Gà bông?-Sở dĩ đc gọi là gà bông bởi tình yêu lúc này vô cùng nhí nhảnh ,dễ thương và ko kém phần ngây ngô,trong sáng, hồn nhiên ở tuổi mới lớn.…
Ôi, Anna thân yêu, làm sao ta có thể để em chịu đựng nỗi đau đớn và khổ cực đến nhường này? Nhìn em yếu ớt dần đi, ta thật không đành lòng. Ôi, Anna, những bông hoa anh đào đang nở rộ trên cơ thể em, tưởng như kiều diễm, nhưng lại tàn nhẫn hút cạn sinh lực của em. Chúng vươn lên rực rỡ, khoe sắc giữa bầu trời, mà nào có hay em đang dần lụi tàn. Thật đáng ghét biết bao! Ôi, Anna, chứng kiến em quằn quại trong cơn đau, ta chỉ có thể đứng đây, bất lực và nghẹn đắng. Nếu có thể, ta nguyện gánh chịu thay em tất cả nỗi đau này, chỉ mong em không còn phải chịu giày vò thêm nữa. Hazakura của em, đẹp đẽ nhưng cũng đầy tàn nhẫn. Chúng sinh ra từ em, hấp thụ từng giọt sức sống của em, nhưng đổi lại chỉ là sự héo mòn nơi em mà thôi. Thật trớ trêu biết bao!Anna Grigoriena Snitkina thân yêuAnna Dostoevskaya yêu dấu của tôi....…