Tagline:"Tình yêu là hành trình, nơi mọi khó khăn chỉ làm trái tim ta thêm bền chặt."Giữa những gam màu của cuộc sống - từ sự trong trẻo của thanh xuân, sắc trầm của nỗi đau, đến ánh sáng rực rỡ của hạnh phúc - Charnita và Damian đã cùng nhau viết nên bản tình ca của riêng họ. Một câu chuyện về mối tình trưởng thành qua năm tháng, nơi từng nốt nhạc và màu sắc hòa quyện, tạo nên một bức tranh tình yêu trọn vẹn. Từ những lần gặp gỡ định mệnh, khoảng cách đầy tiếc nuối, cho đến khoảnh khắc yêu thương đong đầy, Bản Tình Ca Màu Sắc là hành trình tìm thấy chính mình trong tình yêu và vượt qua mọi thử thách để bên nhau mãi mãi.…
Phần 1 do nhiều người có rồi nên Đức sẽ làm phần 2 nha sẽ ra từ từ nhưng full cả 2,3 rồi.Mọi người ủng hộ Đức nha !! Link fb Đức : https://www.facebook.com/profile.php?id=100010205627975…
Trang nhật ký bày tỏ những tâm sinh của phụ nữ thời phong kiến. Trong bối cảnh xã hội xưa khắc nghiệt với những chuẩn mực của gia huấn lên người phụ nữ lúc đương thời. Câu chuyện vừa là những áng văn trữ tình mà còn là sự đồng cảm của rung động cảm xúc giữa con người với con người đơn giản, mộc mạc…
-Author: Nhĩ Nhã-Lâu lắm mới đọc một truyện hay mà mang tính giải trí cao như vậy nên mình muốn edit để mọi người cùng đọc.Vừa đọc vừa tưởng tượng đến BaekYeon mà thấy hợp lắm ý ^^-Bạn nào anti cp này thì đừng đọc nha :D…
Một truyện ngắn khắc nghiệt, lấy bối cảnh làng Vũ Đại - nơi danh dự nhà nho đã mục ruỗng giữa thời giao thời nhầy nhụa, khi miếng ăn trở thành thước đo nhân cách.Lão Tự, biệt danh Đồ Gàn, là tàn tích cuối cùng của lớp nho sĩ thanh cao: thà chết đói bên ngọn đèn dầu lạc, thà gặm cái bóng của mình, còn hơn cúi đầu trước bọn trọc phú giàu xổi. Lão tự nhủ: "Cái bụng có thể đói, nhưng cái lưỡi không được phép hèn".Thế nhưng, cái lưỡi ấy lại là kẻ phản bội tàn nhẫn nhất.Đêm trăng xanh xao, mùi thịt chó nấu nhựa mận từ nhà thằng Hanh - gã "người mới" giàu nhờ buôn lậu, áp-phe bẩn - bay sang như bàn tay vô hình vuốt ve dạ dày lép kẹp của lão. Một miếng đùi gà thừa, dính đầy nước dãi chó, nằm chỏng chơ bên chuồng. Và lão Tự - kẻ từng coi danh dự là đài cao khiết - đã cúi xuống, vồ lấy, nuốt chửng cả nhục nhã lẫn vị mặn chát của sự khuất phục.Ánh đèn pin rọi vào khuôn mặt lão, miệng còn dính mỡ gà lấp loáng. Thằng Hanh không giận, chỉ cười - nụ cười đắc thắng của kẻ đã bẻ gãy một tượng đài. Nhưng chiến thắng ấy để lại dư vị đắng ngắt: thế giới của hắn bỗng trống rỗng, hôi thối.Sáng hôm sau, lão Tự ra đình ngồi xó, mắt cúi gầm, lưỡi vô thức liếm nhẹ vành môi khô khốc mỗi khi nghe ai nói về đạo đức, lễ nghĩa. Cái cử chỉ ấy rùng mình, như lời nguyền vĩnh viễn: lão sống sót như một thực thể sinh học, nhưng đã chết hẳn như một con người.…
Xin chào bạn gì đó ơi. Trông bạn thật tài năng làm sao nhưng sao bạn lại cô đơn quá vậy? Liệu bạn đang cảm thấy lạc lõng, cô đơn không? Bạn có sợ hãi thế giới này?Nhưng những điều đó không có vấn đề gì cả. Chúng tớ sẵn lòng đón chào bạn và mở cánh cổng cho bạn bước vào căn nhà bong bóng đầy tình nghĩa này, nhấn chìm bạn bằng màu xanh hoà bình và hạnh phúc.|| Chào mừng đến với Bubble Team_bạn tôi ||…