Ờ....lệch nguyên tác OCC Ở đây chỉ có sự ngọt ngàoPark Hyung Suk ở đây là cơ thể bản năng vô cực có thể nói chuyện và vô cùng nghe lời đôi lúc thì ẻm khá vô tri.Tính cách thì có lẽ vẫn lạnh lùng hay có chút gì đó gọi là cam chịu?Em là một kẻ vô danh,sống ở vùng quê hẻo lánh ít người lui tới.Cuộc sống an nhàn vô cùng vui vẻ với những người dân thật thà chất phát...Không ai biết được kẻ vô danh này sẽ gây ra náo loạn gì ở đất Hàn Quốc này.....Những kẻ tham lam liệu có biết điểm dừng....Hay chúng chỉ tham lam chiếm lấy sự quan tâm chiều chuộng của em.....bản chất của con người....vốn dĩ là không biết điểm dừng...(đọc thì đọc k đọc thì thôi tôi viết vì lụy chứ k nhằm mục đích khác)…
Lại Thuấn Niên nổi lên cái sớm, đánh răng rửa mặt hậu, ngáp dài, đi xuống lầu dưới.Dưới lầu là hắn diện than cửa hàng, mấy năm trước tồn đủ tiền, cùng bằng hữu liền mượn một chút, đủ kim ngạch đem cửa hàng bàn hạ.Bằng hữu nói muốn chúc mừng hắn có cửa hàng của mình, còn cho hắn tìm trang hoàng, đem cửa hàng tu sửa đến ra dáng, sạch sẽ đơn giản, động tuyến gọn gàng.Lại Thuấn Niên không biết bằng hữu đang trang hoàng thượng bỏ ra bao nhiêu tiền, mà nhìn thấy sáng ngời liền sạch sẽ cửa hàng, trong lòng hắn phi thường cảm kích bằng hữu.Ngầm dưới đáy còn tôn xưng đối phương một tiếng cổ đông lớn, hoặc là khuếch đại hơn điểm hội nị xưng đối phương vi lão bản.Lại Thuấn Niên vốn chỉ là cái bán một loại mì bán hàng rong, mua lại cửa hàng chính là hi vọng khách nhân có thể tại trong cửa hàng có nhiều hơn vị trí hiện trường dùng cơm,Cái khác mới đến khách nhân nhìn thấy trong cửa hàng có khách, cũng sẽ hiếu kỳ lại đây mua của hắn mặt.…
Bùi Tư đột nhiên xuyên thành ma pháp thế giới, phế thổ trùng kiến lĩnh chủ, bắt đầu ngay tại chỗ ngục cấp khó khăn.Túi tiền trống trơn, xu không có.Lãnh địa mênh mông, trải rộng ma thú.Con dân ma lực khô kiệt, toàn viên ác nhân.Bùi Tư hít thở dài, kia vẫn là quá một nhà mấy khẩu cuộc sống, không xen vào việc của người khác .《 thế giới khác xây dựng cơ bản vật ngữ 》 hệ thống: Ngươi là nhận thức thật vậy chăng? ?Chắc chắn năm sau:Báo -- phế thổ địa khu lương thực sản lượng toàn bộ đại lục thứ nhất!Báo -- phế thổ khu hán bảo gà rán, đại lục tiêu lượng thứ nhất! Dựng kiêu cơm, ma lạt năng, cái lẩu khuếch trương toàn bộ đại lục!Báo -- phế thổ khu toàn viên ma pháp thiên tài, đều đã thắp sáng đêm tối, bảo tồn nước ấm vài ngày, không cần động thủ có thể rửa quần áo...Này hắn lĩnh chủ: Đây là chính mình cuộc sống sao!Bùi Tư: Cừ thật, rốt cục đạt tới trò chơi đánh giá -- toàn dân tiểu khang !…
(w): lowercase."hồn tan, điếu tàn, thấu tâm can." - em hờn chi nỗi buồn vẫn còn đang nhức nhối, vivian, có lẽ em quá ngây thơ khi nghĩ rằng hẳn là vị chúa của lòng em, cho đến khi lòng em rỗng tuếch, khoé đục bởi những làn khói thuốc trắng phau vần vũ qua đầu mũi em.em biết đấy,giữa biển trời bao la mà em ước ao ôm trọn hay trong ngân hà bạt ngàn mà em ngờ hoặc, ngó ngàng.ta vẫn ở "trong" em đó.cho dù chẳng ai nán lại thương yêu em đi chăng nữa, dù chẳng sinh vật nào nhòm ngó đến sự tồn tại của em thì em, vivian cecilia, vẫn thuộc về ta.thân gửi bé con, trời cao chẳng thấu, lòng thành, milord valbert.…
Đây là lần đầu tiên mình viết truyện, nếu có chỗ nào cần sửa, mọi người có thể comment cho mình để mình chỉnh sửa và rút kinh nghiệmGiới thiệu:Một tấm vé không ghi ngày giờ.Một cái tên không thể nhớ.Một chuyến tàu vô định.Khi tỉnh dậy, tôi đã đứng trước quầy bán vé, với một chiếc túi xách nặng trĩu và trí nhớ rỗng tuếch. Tôi không biết mình là ai, đang đi đâu, hay vì lý do gì tôi lại có mặt ở sân ga này. Chỉ có một giọng nói máy móc vang lên, dẫn tôi đi theo lối bên trái - đến với chuyến tàu kỳ lạ đang đợi sẵn.Không ai hỏi tên tôi. Không ai nói chuyện với tôi. Không ai ngăn tôi lại.Trong mỗi toa tàu, tôi gặp những người, những vật, và những mảnh ký ức không tên. Mỗi bước chân, mỗi lần mở vali, mỗi tấm kính phản chiếu gương mặt xa lạ của chính mình... tôi lại đến gần hơn với một điều gì đó - một điều tôi từng là.Nhưng câu hỏi vẫn luôn lặng lẽ chờ phía cuối đoàn tàu:Tôi đang đi đến đâu - và liệu tôi có thể quay lại?…
Reo đã từng là điểm bắt đầu của cậu, là nơi ước mơ của cậu bắt đầu, là hơi ấm đầu tiên giữa mùa tuyết lạnh, là vòng tay đầu tiên chào đón cậu, là ngôi nhà đầu tiên, yêu thương đầu tiên. Tất cả những lần đầu tiên ấy, lấp kín những khoảng trống tưởng chừng như vĩnh viễn chẳng thể cứu vớt, tỏa bừng những xúc cảm cậu nghĩ rằng mình chẳng bao giờ có thể trải qua. Reo là người khiến cậu bắt đầu bước chạy đầu tiên trên sân cỏ, để rồi tiếp theo sau đó là cả một hành trình dài bất tận.Nhưng rồi, khi quay đầu lại, Reo lại trở thành điểm kết thúc, cho những thứ mà cậu tưởng chừng, còn lớn lao hơn cả hai chữ "tất cả." Reo rời đi, và những khoảng trống từng được lấp đầy bởi cậu ấy trong tim Nagi vỡ nát, trở về lại thành mảng tường rỗng tuếch khi xưa.-----Note: Không có Blue lock tại dòng thế giới này. Được đăng vào valentine với hi vọng lan tỏa sự hạnh phúc dễ thương này tới mọi người 🥰Ngày đăng: 14/2/2023Ngày beta lại: 14/2/2024…
Truyện Cháu Đích Tôn của tác giả Thời Bất Đãi Ngã là một câu chuyện có bàn tay vàng là linh hồn có thể thoát khỏi thân xác, bàn tay vàng khổng lồ, không có nhiều căn cứ hay logic.Ai cũng biết nhà họ Lâm ở kinh thành, mà từ sau khi đứa cháu đích tôn Lâm Duyệt mang tiếng khắc cha khắc mẹ khắc cả nhà kia rơi xuống nước suýt chết thì lại trở nên khác hẳn trước kia, cực kỳ dễ nổi điên. Mà ông cụ nhà đó cũng như bị tâm thần vậy, vừa mới tỏ ra chán ghét không muốn thấy mặt Lâm Duyệt xong, vừa ngoảnh mặt lại cho người đưa hàng tá thứ tốt đến chỗ Lâm Duyệt, mà trọng điểm nằm ở chỗ là sau khi đưa đồ xong thì ông cụ không chịu thừa nhận, mà lại vì cũng không thể lấy lại đồ đã cho, thế nên càng lúc ông cụ càng thấy cha của Lâm Duyệt là Lâm Trung vô cùng chướng mắt.Lâu dần, người trong nhà họ Lâm, kể cả bản thân ông cụ đều cảm thấy mình chắc là đã trúng tà rồi, cần phải mời một vị cao tăng đến đuổi tà......Lâm Duyệt xuyên đến đây cảm thấy mình rất bất đắc dĩ, hắn lúc thì trở thành ông cụ, lúc lại quay về làm khắc tinh nổi danh toàn kinh thành của Lâm phủ, hắn bày tỏ rằng chính mình thật vô tội mà. Cứ phải đổi vai liên tục như thế, hắn cũng khó thích ứng lắm, dù sao thì một giây trước đó các vị trưởng bối kia còn muốn đập hắn, chớp mắt sau hắn đã có thể dùng danh nghĩa của ông cụ Lâm mà ban cho bọn họ vài cái tát. Lâm Duyệt cảm thấy thật lo âu, nếu như cứ mãi làm ông cụ thì tốt biết bao! Dù có già thật đấy, nhưng ông cụ là to nhất, ngứa tay thì có thể đánh ngươi thoải mái.Tác giả:T…
Author: Nhược Minh ThùyPairing: Diệp TưFANFIC LÀ SẢN PHẨM TRÍ TƯỞNG TƯỢNG CỦA TÁC GIẢ.FANFIC LÀ FANFIC, KHÔNG ÁP LÊN NGƯỜI THẬTCẢM PHIỀN KHÔNG ĐEM ĐI NƠI KHÁC."Tôi nói cho bạn biết đừng nên tin vào những tình cảm là diễn này, lời nói dối hoa mỹ của những thiếu niên, một ánh mặt gạt lừa toàn bộ thiên hạ.Quay đầu nhìn lại như thể chấy chứa trong lòng đó là một vết sẹo, chỉ có kẻ ngốc mới đắm chìm trong những giả dối mãi không nỡ rời đi.""Để tôi cho cậu xem tháng ngày thanh xuân dù chỉ vài vét bút nguệch ngoạc lại khiến tôi trầm mê.Bên cạnh chỉ có mỗi người ấy, nhưng lại can đảm đến nơi mộng cảnh điên cuồng không ánh sáng."…
Thời Minh Nguyệt ngoài ý muốn tiến vào mạt thế tiểu thuyết, lại phát hiện chính mình tự mang trò chơi năm mãn cấp cuộc sống chức nghiệp kỹ năng cùng ba lô.Vốn thầm nghĩ hảo hảo sinh tồn, không nghĩ tới không nghĩ qua là, liền kiến thành lớn nhất tối toàn diện tận thế căn cứ.A căn cứ: Chúng ta có thu thập tiểu đội.Thời Minh Nguyệt: Ta một người chính là một cái thu thập đội, còn tự mang vườn trái cây, nhà ấm, gieo trồng viên...B căn cứ: Chúng ta cung cấp ngủ túi cùng lều trại.Thời Minh Nguyệt: Ta có độc lập nơi ở lâu, hệ thống xuất phẩm, phương tiện đầy đủ hết, đông ấm hạ lạnh.C căn cứ: Chúng ta cổ vũ giao dịch.Thời Minh Nguyệt: Ta có các loại cửa hàng, vũ khí trang bị, dược vật thuốc bổ, mỹ vị món ngon... Hoàn toàn thỏa mãn cuộc sống nhu cầu.Sau lại,Sở hữu căn cứ: Cầu bị gồm thâu! Cầu bị khuếch trương! Cầu xây dựng cơ bản chi thần Thời Minh Nguyệt xem xem chúng ta! ! !…
Giữa cái nóng oi ả của mùa hè, Hương An, một cô gái nghèo ở cuối làng Đông Ô, phải sống trong những ngày tháng tối tăm. Mẹ hiền lành nhưng bất lực, cha chìm trong men rượu và cờ bạc, nợ nần chồng chất, còn cô thì bị coi là kẻ vô dụng. Đòn roi, những lời chửi rủa và sự xua đuổi đã khiến tuổi thơ của Hương An đầy rẫy bóng tối và tuyệt vọng.Một đêm hè, khi bị cha đánh đập và xua ra khỏi nhà, Hương An ngất lịm bên vệ đường. Khi tỉnh lại, cô thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ, trước mặt là một chàng trai cao ráo với ánh mắt lạnh lùng. Anh tên là Anh Đạt, người đầu tiên đưa tay níu cô lại khi cả thế giới đều quay lưng.Một cuộc gặp gỡ tưởng chừng chỉ thoáng qua nhưng lại trở thành bước ngoặt cho cả hai. Anh là làn gió mát giữa mùa hè oi bức, là người khiến cô nhận ra cuộc đời vẫn còn một chút ấm áp để níu giữ.Đây là câu chuyện về nỗi đau, về những giọt nước mắt tuổi học trò, nhưng cũng là hành trình đi tìm niềm tin và hy vọng. Bởi đôi khi, chỉ cần một người chịu dừng lại, mọi tuyệt vọng cũng có thể đổi thay.…