15 năm!
Đây là 1 câu chuyện có thật về 1 ng bình thường…
"Âm nhạc sẽ khiến bạn rung động trái tim"…
Đời thật…
tôi hát tặng em một bản tình ca.đầy nắng, đầy gió và đầy tình tôi…
"Biết trước nó đã như vậy rồi nhưng ta vẫn cố chấp"24.1.2022…
"Qua được biên giới là sống...nhưng không chắc còn là người"…
Giữa những con phố mưa giăng của London, một ánh nhìn cũ chạm vào trái tim từng lạnh lẽo. Khi ký ức tưởng chừng đã ngủ yên bỗng thổn thức trở lại, liệu hai kẻ từng đánh mất nhau có thể tìm thấy đường về, giữa thành phố cũ, và một tình yêu vẫn chưa kịp gọi tên?…
Một thi thể không tên.Một cơ thể không còn nguyên vẹn.Không vân tay, không khuôn mặt, không bất kỳ dấu vết nào để nhận dạng. ....…
Tưởng rằng từ mái ấm cô nhi viện bước vào một gia đình mới sẽ là khởi đầu cho hạnh phúc, nhưng sự xuất hiện của cậu nhóc lạ mặt năm ấy đã khiến cuộc đời em rẽ sang một ngả khác. Đằng sau những yêu thương ngọt ngào, liệu có bao nhiêu bí mật đang chờ để phơi bày...?…
Bùi Tư Tịnh cao thủ bắt yêu của Tập Yêu Ty trong một lần đuổi theo yêu quái đuổi luôn đến thế giới khác. Ở nơi xa lạ đó nàng gặp Tô Xương Hà một sát thủ trong bóng tối lại một lòng muốn bước ra ánh sáng.Một sát thủ ngông cuồng và một cung thủ lạnh lùng gặp nhau sẽ viết nên câu chuyện như thế nào.Tô Xương Hà ( Ám Hà Truyện) x Bùi Tư Tịnh ( Đại Mộng Quy Ly)Tôi thích Tô Xương Hà, muốn tìm một nữ cường cho ảnh :))…
Liệu đây là yêu...hay chỉ là...sự thay thế?Tôi tự hỏi, giữa những ánh mắt, nụ cười và những cử chỉ quen thuộc đến đau lòng, có phải tất cả chỉ là một chiếc bóng phản chiếu?Nếu là yêu, sao lại giống đến mức nhầm lẫn. Nếu là thay thế, sao trái tim vẫn day dứt đến vậy?…
Gánh hát Nam Phương...cái chỗ người ta tấp vô khi đời đã hết đường lui. Ở đó, phận người nhiều lắm, mà buồn thì lúc nào cũng dư. Người ta nương nhau mà sống, mà có khi nương riết rồi...lạc mất nhau hồi nào không hay.Qua gặp bậu cũng từ đó.Một người con trai mang cái số long đong, sống thiếu trước hụt sau, bị đời dập cho tơi tả, mà vẫn ráng cười cho qua ngày. Cái kiểu cười đó, người ngoài nhìn vô tưởng nhẹ tênh, mà chỉ có tui mới biết...nó nặng cỡ nào.Tui gọi em là "bậu".Nghe thì kỳ, mà với tui, đó là cách duy nhất để giữ bậu lại gần mình hơn một chút, giữa cái đời mà thứ gì cũng dễ vuột khỏi tay.Tui thương bậu, thương từ cái lúc bậu còn chống chọi được với đời, cho tới khi mọi thứ bắt đầu đổ xuống đầu bậu, từng chút một. Mà có những chuyện, tui đứng đó, nhìn thấy hết...lại không làm gì được.Người ta hay nói, chỉ cần thương đủ nhiều thì sẽ giữ được nhau.Mà sao tới bậu...tui thương tới cỡ nào, cũng vẫn thấy em từ từ xa khỏi đời mình.Câu chuyện này là về bậu.Về một người con trai mà tui đã thương hơn bất cứ điều gì...…