★ Tác giả: Thanh Nhi ★ Tình trạng: Đã Hoàn Thành ★ Thể loại: Quotes, đoản, status .........."Buồn thì hãy khóc thật to lên nhé đừng ngần ngại gì cả nhưng nhớ lấy một điều khi khóc không được để có bất kì ai thấy cả như vậy họ sẽ thương hại bạn đấy và sau khi khóc xong rồi thì đứng lên đi nào trở về với lớp vỏ cứng rắn mà bạn đã tạo ra thế là xong hết buồn rồi đấy! :))"_nhi said thanhnhi💋Lấy ghi nguồn dùm em với em tự viết hết đó ạ 🌸🌸🌸Cảm ơn><…
Thể loại: huấn văn, tình yêu nam nam đồng giới, niên hạ, công bé hơn thụ mười tuổi. Thâm trầm nhạy cảm luôn tỏ vẻ ngoan ngoãn công x lạnh lùng tốt tính tinh anh thụ. Câu chuyện về một đứa bé ăn xin được sinh viên đại học nhận nuôi, chăm sóc từng li từng tí một đến khi trưởng thành. Thuỵ Vĩ là con một, tới khi nhận Khang Triết làm em nuôi lập tức có được bản năng làm cha, nuôi nấng đứa trẻ ngoan ngoãn đáng thương này tới khi hắn trở thành một thanh niên cao lớn. Rồi đột nhiên, Thuỵ Vĩ nhận ra tất thảy không đơn giản như anh tưởng tượng. Đứa bé anh nhận nuôi, thân thế có vẻ không đơn giản, hơn nữa, hắn còn có ý đồ với anh?"Biết bao nhiêu lần Khang Triết đứng từ dưới trông lên Thuỵ Vĩ, với một con mắt khát khao điên cuồng. Chỉ có Chúa mới biết, hắn muốn được chạm vào anh tới mức nào, muôn xâm phạm tín ngưỡng mà hắn đời đời tôn kính. Nhưng hắn nào dám, chỉ có thể rụt rè đứng tại chỗ, mong ngóng một ngày anh quay đầu. Nếu một ngày mảnh hồn em tàn lụi, mong rằng người thiêu đốt sẽ là anh."…
Bình mình là khoảnh khắc đầu tiên của một ngày dài, khi mặt trời trở về sau một chuyến du hành vòng quanh trái đất. Bao giờ cũng vậy, nó mang theo thứ ánh sáng yếu ớt, nhưng lại trở đầy những hi vọng... Bình mình có thể đến muộn, nhưng chưa giờ là không tới. Bởi vì nó là vĩnh hằng...Có những thứ có thể là muộn màng, nhưng còn hơn là không có. Không phải ai cũng có thể giác ngộ và nhận ra giá trị đích thực của bản thân sớm. Nhưng xưa nay người ta vẫn hay nói, thà muộn còn hơn là không có. Trong vòng tuần hoàn vĩnh cửu của vạn vật trời đất, bản thân con người cũng bị xoáy vào nó. Thay vì cố gắng thoát khỏi sự sắp đặt sẵn có của tạo hóa, hãy học cách giao hòa cùng với nó, giống như cách bạn đón nhận những ánh hồng ban mai của bình minh... Thay vì cố gắng than trách bình minh sao còn chưa tới, hãy mỉm cười đón nhận điều đó, vì trong khoảnh khắc được đắm mình trong vẻ đẹp tuyệt ảo của thời tươi, bạn sẽ thấy những sự chờ đợi của mình không bao giờ là lãng phí...#LN_TrucMai99#Anie…
Tác gia: Tô miênhttps://ebook.longmabook.com/?act=showinfo&bookwritercode=eb20160803235030427685&bookid=33126&pavilionid=aTâm huyết dâng trào 【 ngắn hợp tập 】【 tác phẩm đánh số: 33126】 còn tiếp trungĐầu phiếu cất chứa đến giá sách (655)Nguyên sang / nam nam / mặt khác / cao H / chính kịch / nhược công cường thụ / cao HĐều là một ít não động hợp tập, tính phích không chừng, cốt truyện không chừng, giống nhau một thiên kết thúc. Đại bộ phận nhược công cường thụ khả năng có ngụy cường công. Không đi cốt truyện ha, vì thịt mà mã, thực dễ dàng nhìn chán, kiến nghị từng nhóm dùng ănTuyệt đối không có khả năng có phản công, lẫn nhau công, cúc không khiết.Lôi điểm: Khả năng sẽ ngược công thân ( làm được kê kê trầy da gì ha hả ha ha ha )Bình thường não động…
Bán lộ phụ tử (Nửa đường phụ tử)Tác giả: Như NhiNguồn convert: KhangninhEditor: meomapuuThể loại: huấn văn, phụ tử, cổ trang, ngược, ngược đến đau lòng...có thể xem cuối cùng là HETâm sự mỏng: Mình không thích người cha trong câu chuyện này, đơn giản vì đến giây phút cuối cùng hắn cũng không làm được trách nhiệm đúng nghĩa của người phụ thân. Nhưng nhân vật chính lại là một trong những nhân vật mình thích nhất trong các bộ huấn văn đã đọc, điểm cộng thêm là vị gia gia của Mạc Như cực kỳ dễ thương 🤗🤗🤗Nói chung đây là một câu chuyện hay, theo mình là rất hay, hi vọng thông qua những truyện mình edit sẽ tìm được thêm nhiều bạn cùng sở thích ☺️Văn án nhá hàng:16 năm hi vọng có được tình thương của cha, cuối cùng đổi lại nhân tâm tan nát. Ngày ngày đêm đêm hiếu thuận, cuối cùng lại mang một thân thương đau xót rời đi. Nhân sinh nếu như chưa từng gặp gỡ, chưa từng nhận thức nhau.....Nếu thời gian có thể quay lại, thì không có sai lầm, cũng không có đớn đau.....…
Giới Thiệu: - Gồm 20 Chương , 2 Ngoại truyện Chương 1: Phòng tắm phá thân Chương 2: Tiếp tục vận động [Hơi H] Chương 3: Đóng vai cô giáo học sinh [Cao H] Chương 4: Đâm vào hoa huyệt bắn nước tiểu [Cao H] Chương 5: WC Nam play [Cao H] Chương 6: Sinh sữa [H] Chương 7: Tình cảm mãnh liệt trong thư viện [Cao H] Chương 8: Nhập vai chơi QJ play [H, SM] Chương 9: Đổi quần áo play [Cao H] Chương 10: Ép nước trái cây [Hơi H] Chương 11: Làm sữa hoa quả liếm huyệt [H] Chương 12: Xe chấn Play [H] Chương 13: Nhà ma play [H] Chương 14: Suối nước nóng play [H] Chương 15: Bất ngờ Chương 16: Bụng lớn yêu đương vụng trộm play [Cao H] Chương 17: Sinh con, một bên bú sữa một bên thao [Cao H] Chương 18: Dỗ dành bảo bảo, các loại tình thú play Chương 19: Song long [H] Chương 20: Cửa sổ sát đất+Gương play [H] Phiên Ngoại 1: Lần đầu tiên động tâm, cám dỗ ướt thân [Hơi H] Phiên Ngoại 2: Bên ngoài bể bơi play [HEm trai cao lớn uy mãnh đẩy ngã chị gái xinh đẹp quyến rũ, cùng cô trải qua cuộc sống sinh hoạt ngọt ngào. Nói tóm lại đây là câu chuyện ngọt ngọt ngào ngào của chị em 1vs1, 3S, Ngọt Sủng…
Đây là một quyển daybook của riêng chủ nhà, nhân lúc rãnh rỗi nên ngồi viết nhật kí người già, không phải truyện.Ở đây có gì?Bạn sẽ tìm được những dòng kể lể về mọi thứ từ cp âm nhạc, phim ảnh, show truyền hình, tiểu thuyết, truyện tranh, hoạt hình, đến real cp,.. Mình nhấn mạnh rằng đây là những gì mình đã cảm nhận sau năm dài tháng rộng lê la trong thế giới của hủ nên miễn nhận war và cà khịa. Cảm ơn và yêu thương nhiều.Bài viết chỉ được đăng trên Wattpad Hley997 và FP Di Daybook - Có mấy lần 10 năm…
Tên Hán Việt: ABO ái muội đóa tị๖ۣۜMẹ đẻ: Nhiễm Nhiễm Triều Dương 冉冉朝阳๖ۣۜSố đo ba vòng: Hiện đại, vườn trường, ngọt sủng, niên thượng, ABO, tình đầu ý hợp, thao thao bất tuyệt lão mụ tử A công × chân thực nhan khống thiếu tình yêu O thụ, đoản văn, HENguồn: khotangdammy, ggdịch, wikidich,....๖ۣۜHưởng thọ theo sổ tử thần: Hoàn 16 tuổi + 0 lần chết lâm sànEdit: Đặt gạch thành công :)) Hứa không xóa truyện, xóa làm chó :))) Với cả 1 chữ tiếng Trung bẻ đôi tui cũng không biết, nên đa số là ý của tui, các bạn cảm thấy k ổn chỗ nào thì báo tui để tui chỉnh lại nha!! cố gắng dịch đúng 60-70% bản gốc, ném gạch nhẹ thì nhận, nặng quá ném lại thì gáng chịu :))Nếu có ảnh hưởng đến tác giả của bộ truyện thì tui sẽ xóa truyện nhe.Vui lòng không mang truyện ra khỏi wattpad của tui và WP của tui ok??…
Tác giả: Phiền Phiền máy phóng đại thanh âmDịch: Haru (nói cách khác là tui)Beta: HaruĐây là một bộ rất dễ thương kể về chuyện chúng tuyển thủ nhà nghề đến nhà Diệp Tu chơi vào ngày Quốc khánh.Đây là all Diệp văn! Đây là all Diệp văn! Đây là all Diệp văn! Chuyện quan trọng phải nói 3 lần!Do bộ này chỉ có mình tui ôm nên rất lâu mới có một chương, mong mọi người thông cảm!Chỉ có thể đảm bảo 80% câu chữ, về mặt nội dung vẫn sẽ có chút sai lệch (Nếu mọi người phát hiện sai sót gì thật thì mọi người cứ nói ra để tui biết đường mà sửa). Beta cũng là tui luôn nên đôi khi sẽ bị mấy cái lỗi type hay chính tả tui không biết, nên xin mọi người nhắc nhở giùm, tui sẽ hạn chế mấy cái lỗi nhỏ này hết mức có thể.P/S: Đây là truyện edit chui nên xin mọi người không đem nó đi đâu khác ngoài chỗ này. Mà chừng nào tui hiểu rõ về wordpress hơn thì có thể qua bên đó đọc cũng được (vào một ngày không gần).Chúc mọi người đọc truyện vui vẻ!…
Nếu như có một ngày thật buồn, buồn vì một bài kiểm tra, buồn vì một đứa bạn thân, buồn vì tiếc cho một mối tình đáng lẽ phải đẹp hay chỉ là vì một hành động nhỏ nào đó cũng khiến ta thật buồn trong suốt những ngày tháng tiếp theo.Vậy thì tại sao chúng ta không tìm cách để khiến bản thân mình vui lên?Nếu như có một ngày rảnh rỗi, bạn chẳng biết phải làm gì ngoài việc ngồi ngắm trời ngắm mây, ngắm dòng đời vẫn đang rảo bước.Vậy thì tại sao bạn không nghĩ ra một cuộc cách mạng lớn để hành động, để làm? Nếu như có một ngày bạn thấy bố mẹ bạn chứa đầy những tiếng thở dài mệt nhọc vì những ngày bận rộn vật lộn với những thứ tưởng chừng như bình thường ngoài kia.Vậy thì tại sao bạn không tặng ngay cho bố mẹ mình những cái ôm ấm áp, những món quà nhỏ bé nhưng chan chứa đầy hạnh phúc? ▶ Cuộc đời của mỗi con người sẽ trở nên thật khác nếu như bản thân của họ biết biến mình trở thành 1 nhà biên kịch.…
Title: Cacao Nóng Và Kẹo Dẻo-Author: Woyi Ramen (Mỳ)-Disclaimer: thuộc về tác giả ^^-Rating: K-Pairings: Jinmeol x Woyi-Category: fluff, romance, sweet,...-Summary: "sáng sớm nắng trải nhẹ bên cửa sổ, có bánh mì bơ nướng và cốc cacao nóng với những viên kẹo dẻo..."-Note: •mình lấy ý tưởng từ giấc mơ của ny mình nè ❤️ •hi vọng rằng câu chuyện này sẽ có thể trở thành sự thật, nó fluff 100% đó, lâu rồi mình không viết fluff... •kể về một buổi sáng chủ nhật ngắn ngủi mà mình ao ước thôi, nó ngắn lắm, và không phải một plot đặc sắc gì hết, trôi nhẹ như bản nhạc du dương ý. •nghe bài nhạc này khi đọc nhé, nó rất hợp: https://soundcloud.com/benhur-christian-c-inocencio/altos-adventure-zen-mode-soundtrack •chúc bạn đọc fic vui vẻ ❤…
🐇Tên truyện : ( Zhihu) CHIA TAY TRA NAM LÚC SAU TÔI TRỞ VỀ NHÀ THỪA KẾ GIA SẢN HÀNG TỶ🐇Tác giả: 粥粥啊🐇Editer : Ling2🐇Nguồn : Bánh bao đậu của Ling3🐇Độ dài: 04 phần🐇Thể loại : ngôn tình , đô thị ,đoản văn,...🐇Tình trạng bản gốc : đã hoàn🐇Tình trạng bản chuyển ver : đã hoàn----------------------VĂN ÁN----------------------Bạch nguyệt quang của tên bạn trai tôi quen ba năm đã quay trở lại nước.Ngay khi anh ta đang chuẩn bị đề cập đến lễ đính hôn của chúng tôi, chỉ vì một cuộc gọi anh ta đã bỏ tôi lại một mình đến sân bay để đến đón cô ta.Tất cả mọi người đều đang chờ đợi để xem trò cười, họ đùa rằng chính chủ đã quay lại để vả mặt đứa con gái hám tiền là tôi, và tôi chỉ có thể rời đi với gương mặt xám xịt.Nhưng không ai biết thân phận thật sự của tôi-cháu gái của người đàn ông giàu nhất Trung Quốc.…
"Viết để không chôn ký ức tăm tối, mà biến nó thành những ngày hạ không đẹp của thanh xuân đã tàn."Em khóc... khóc nhiều ở một nơi tăm tối, Khóc giữa khoảng lặng ngập tiếng thở dài tê dại. Em nép mình vào lòng con gấu nhỏ, Thứ vốn từng ấm áp... giờ chẳng còn thơm tho như trước. Em duỗi chân - đôi chân đầy những vết sẹo, Những vết sẹo mà đời này... có lẽ phải mang theo mãi mãi. Tiếng la hét, tiếng cha em nguyền rủa, Nguyền rủa đời... và nguyền rủa cả em - đắng chát như bùn chua. Em chỉ mong thương cho tấm thân này, Đặt sai nơi, sai chỗ... phận đời chẳng may. Em nhìn trời, nhìn đất, rồi nhìn lên những vì sao, Mà hỏi khẽ: "Sao lại sinh ra một kẻ dư thừa như con?"…
Thể loại: ngụy quân văn, ngọt ngào hoan thoát, mặt than muộn tao cường đại tuấn mỹ huấn luyện viên công × nhiệt tình cố chấp cứng cỏi cao kiền thụ, chữa khỏi hệ Trên thế giới tối ôn nhu khổ hình là cái gì?- là như thế đau đớn yêu ngươi a. Công quân Mặc Khanh Chi tính ra này kết luận, là tại chưa lưỡng tình tương duyệt năm năm tiền. Văn chương chi sơ là hoàn toàn nhìn không ra Mặc tiểu công đối thụ quân có bao nhiêu sao khắc sâu cảm tình , chỉ có thể nhìn gặp thụ quân càng tỏa càng hăng đi theo này nam nhân phía sau, núi đao biển lửa không chỗ nào sợ hãi. Nhưng mà đẳng nhìn đến mặt sau mới có thể bỗng nhiên phát hiện, mặc tiểu công kỳ thật sớm tình thâm tận xương, vì thụ quân hỉ mà hỉ, vì thụ quân đau mà đau, một khỏa tâm chút không có lưu cho chính mình, đều phủng đi người nọ trước mặt. Có lẽ có nhân hội hỏi, một khi đã như vậy, vì sao hai người còn lần lữa năm năm lâu? Vẫn là bởi vì yêu a. Này nhân từ đầu tới cuối đều là vì thụ quân suy nghĩ, liền tính hắn mặt than hắn phúc hắc hắn muộn tao hắn không được tự nhiên, cũng không thể phủ nhận hắn yêu thụ quân không thể tự kiềm chế kia trái tim. Hắn đem chính mình mãnh liệt thâm tình giấu tại lãnh đạm bề ngoài dưới, chỉ có tại thụ quân xoay người khi, mới có thể không kiêng nể gì dùng ánh mắt đi truy đuổi. Cho nên thụ quân vĩnh viễn sẽ không biết, tại hắn tưởng rằng hòa chính mình huấn luyện viên là lần đầu gặp mặt khi, này nam nhân trong lòng tràn ngập là gặp lại kinh hỉ; Cho nên thụ quân vĩnh viễn sẽ không biết, tại hắn…
• Truyện: Mùa Hạ Năm Ấy• Thể loại: Tiểu thuyết thiếu niên • Tác giả: Sữa Chua Nếp Cẩm (suachuanepcam_)• Ảnh bìa: Lụm trên Pinterest và edit chữ bằng Canva :>---------------------------------• Đây là lần đầu mình viết truyện tiểu thuyết, còn non tay nên mong mọi người đọc với sự vui vẻ, hoan hỉ và góp ý cho mình ạ.• Tất cả các nhân vật, tình tiết, bối cảnh, sự kiện,...trong truyện là hư cấu, hoàn toàn không có thật, do trí tưởng tượng của tác giả.• Nếu truyện có lỗi về chính tả, logic truyện chưa hợp lí,...mong mọi người góp ý qua tài khoản Wattpad này.---------------------------------"Tuổi mười bảy - cái tuổi đẹp nhất của đời người, bởi nó có những tháng ngày nhiệt huyết của tuổi trẻ, say sưa với đam mê riêng và cả sự xao động của trái tim trước những điều đẹp đẽ, bồi hồi trước những cảm xúc chẳng thể nói thành lời. Ấy vậy mà tôi vẫn chưa cảm nhận được cái nhiệt huyết thời niên thiếu, nhịp đập loạn của con tim khi nhắc về ai đó."Rồi đến một ngày, Khánh Đan sẽ cảm nhận được sự "rung động" đến "quắn quéo", "ngại ngùng" khi nhắc về ai đó thôi. Đó là ngày Minh Đăng - chàng lớp trưởng lạnh lùng, khó ưa trong mắt Khánh Đan trở thành cậu bạn bàn trên của cô. Dần dần, khoảng cách giữa hai người sẽ rút ngắn lại, sự cởi mở và chân thành của đối phương khiến cái nhìn về nhau trở nên tốt đẹp hơn. Và rồi, Khánh Đan, Minh Đăng "từ thích thích thành yêu yêu rồi thương thương".…
Trong câu chuyện mọi người vẫn từng kể, có một thần thoại về một thiên đường thứ 8. Đó là nơi vạn vật đều khởi nguồn từ con số 0, nơi có những ngọn gió bình yên và lặng lẽ. Có người nói rằng con người trên thế giới này ai cũng mong muốn được đặt chân tới chốn đó bởi lẽ thiên đường thứ 8 là nơi cất giấu mọi đau đớn cùng thương tổn trong cuộc đời mỗi người, là nơi lưu giữ mọi hoài niệm cùng tiếc nuối. Bởi khi mà vận mệnh đã an bài, con người chúng ta ai cũng không thoát khỏi hai chữ "số phận".Đối với Như Sương, thiên đường thứ 8 của cô khắp nơi đều tràn ngập hình ảnh Tây Mặc, có lẽ bởi vì anh là tiếc nuối và hoài vọng lớn nhất trong cuộc đời đầy vết cắt của cô. Rốt cuộc một kỳ tài âm nhạc như anh cũng bị cô bức đến nỗi đập nát cây đàn - thứ mà anh từng coi trọng hơn sinh mệnh, đánh dấu cho sự chấm dứt những ngày tháng vui vẻ, những cảm xúc ngưng đọng từng ngày từng ngày khi bên cô. Trong khoảnh khắc chia ly, giọng nói tuyệt vọng của anh vang vọng quyện sâu vào tâm trí cô: " Đến cuối cùng chúng ta đều như vậy, đi lướt qua nhau như những bản nhạc trong một ngày nhiều gió."Nhân vật chính:Nam chính: Tây MặcNữ chính: Như SươngTiến độ: tuỳ hứng =))))…
Truyện hay nha bà con, tác giả bảo là viết lại sửa bug, tui up lên cho nàng nào chưa đọc thì nhảy nhé, bộ sửa này đang viết, bộ cũ thì hoàn rồi tui cũng up rồi nhen 😎Tác giả: Ta là một cái hố🌿🌿🌿13/06/2021Những ngày tháng vật vờ vì cô vi, tui edit lại bộ này, thật lòng thì tui k thích Ngạn cha (Hành hơi bị ác 😭) nhưng nhà tui nhiều bạn thích, nên tui lấy lại full quyển 1 và 2 (Năm đó up thiếu đoạn cuối q2, đoạn ra trận á 😁), full luôn quyển 3, giờ thì đầy đủ + edit sơ qua rồi, cô nào muốn đọc lại trọn bộ thì đọc ở đây nha 😘Up hết mấy bộ nhỏ nhỏ này, rồi chuẩn bị dọn đường cho em cưng lên sóng khửa khửa 😂😂😂11/8/2023 Lướt lại để up thì tui vẫn không thích ông cha này, chắc tui không thích hàng huấn mà có cảm giác sp (mà tác giả này viết bộ nào tui cũng có cảm giác đó huhu), nhưng cô nào thích kiểu ngược thân (nặng) nhưng không thù hận gì nhao, aka trên danh nghĩa vẫn ngọt thì xin mời xin mời, tui chủ yếu mần phục vụ các cô nhà tui mờ kkkk…
Đường tường hi, một vị biện mới vô ngại sao sáng luật sư. Ôn chấn hoa, một vị ấm áp tế nị tiệm bán hoa ông chủ. Hai cái hoàng kim độc thân hán nhưng bởi vì một trận đến từ bệnh viện điện thoại, hoàn toàn thay đổi bọn họ đời người! Tường hi cùng chấn hoa mặt đầy ngây ngốc nhìn trước mắt tiểu nữ anh, nhất thời cảm thấy ngày muốn sập xuống! Rung động cùng kinh ngạc ưu tư sau lưng. . . Rốt cuộc ai mới là hài tử ba? ! Bảy năm sau ở "Hai cái ba "Chung nhau đỡ nuôi hạ, tiểu nữ anh đường ôn đế dần dần lớn lên. . . Bổn văn cùng kịch ti vi đích BG tình tiết hoàn toàn bất đồng, BL đem coi như chủ tuyến xuyên qua từ đầu đến cuối. Tình tiết sửa đổi khá lớn, trừ cái chớ kinh điển tình tiết sẽ bắt chước bên ngoài, đây là một mới tinh câu chuyện Nội dung nhãn hiệu: Lục soát chữ mấu chốt: Nhân vật chính: Ôn chấn hoa, đường tường hi ┃ vai phụ: Đường ôn đế, phương tĩnh trúc, tiểu Phương, giang ánh phàm, ngô vịnh khiết ┃ khác: Hai hàng bá đạo công, dịu dàng người vợ bị, hai cái ba đồng nhân văn…
Đại học vốn là một thiên trong Lễ kí (là thiên thứ 42 trong 49 thiên của sách này), tương truyền là do Tăng Tử ghi chép lại lời dạy của Khổng Tử làm ra. Hai chữ Đại Học ở đây có nghĩa là học vấn uyên bác, tinh sâu. Chu Hy cho rằng Đại Học là cương lĩnh không có cái gì không bao hàm trong đó, không có cái gì không dung nạp trong đó (nguồn: wikipedia) Đại học có 11 chương. Chương đầu tiên là Thánh Kinh, tức lời dạy của Đức Khổng Tử do Tăng Tử truyền lại. Mười phần sau là lời của Tăng Tử giải thích phần Thánh Kinh được các học trò của ông ghi lại (nguồn: cohanvan.com)Trịnh Huyền thời Đông Hán nói rằng: “Danh viết Đại học giả, dĩ kì kí bác học, khả dĩ vi chính dã” (Gọi là Đại học, vì nó ghi chép việc học rộng lớn có thể làm được việc chính sự); Khổng Dĩnh Đạt đời Đường nói: “Thử Đại học chi thiên, luận học thành chi sự, năng trị kỳ quốc, chương minh kì đức ư thiên hạ” (Thiên Đại học này bàn về việc học hành, có thể trị được nước, làm sáng cái đức minh ở trong thiên hạ) – Trích “Đại Học”, Phan Văn Các dịch.…
Tác phẩm: Sứa và MâyTác giả: Tịnh An VânThể loại: Ngôn tình - Khoa học viễn tưởng - Hành động - Tương lai Trong một thế giới nơi công nghệ và con người đã hòa quyện vào nhau, Solantra - những người máy có cảm xúc, đã xuất hiện và làm thay đổi mọi thứ. Tuy nhiên, thời gian tồn tại của chúng lại vô cùng ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn 3 năm. Và công việc của những "thu hồi viên" như Lạc Thần là tước đi ký ức cuối cùng của các Solantra, kết liễu những linh hồn nhân tạo đang khao khát được sống.Với một công việc không khoan nhượng và một quá khứ đan xen đầy những bóng tối chưa được giải thích, Lạc Thần sẽ phải đối mặt với chính những lựa chọn khó khăn nhất trong cuộc đời mình. Và có thể, sự gặp gỡ định mệnh với cô gái kỳ lạ trong tòa nhà E.L.I.S.E chính là điểm khởi đầu cho những câu chuyện chưa kể, nơi mà ranh giới giữa con người và máy móc dần trở nên mờ nhạt.Đây là câu chuyện về những linh hồn, những sự lựa chọn, và cái giá của sự sống và cái chết.…