Thời cấp 3 hai người vì hiểu nhầm mà bỏ lỡ nhau, sau khi tốt nghiệp đại học trở về trường cấp 3 cũ dạy học. 7 năm xa cách, nam chính lại không nhận ra cô là người con gái năm ấy!? Một cô giáo dạy thể dục mặt lạnh không hiểu tình đời, một thầy giáo dạy toán ôn nhu luôn mỉm cười nhưng xấu bụng, gặp nhau lần nữa, cảnh còn người mất, tình cảm không tật mà chết phải chăng có thể bắt đầu lại từ đầu? Mà bí mật thời cấp 3 ấy cũng đang dần được hé mở... #tácgiả: Hàm Húc#nguồn: Ổ cú mèohttps://www.ocumeo.com/truyen-tranh/lai-gap-duoc-em/…
Fic: Nhật Kí Thanh XuânAu: Ken với Kumakawaii68______🚨Trước khi vào Fic Ken muốn lưu ý một số vấn đề🚨1) Trong Fic này 2 chị nữ9 số tuổi cách khá xa so với BB nhà ta 2) Vì 2 nữ9 người Việt nên mk sẽ lấy họ của Việt Nam luôn.3) Đọc cấm ném đá....Vào FIC thôi...…
Xuyên thành nhân vật phản diện độc ác lấy lòng nam nữ chính : không . Lấy lòng nam phụ độc ác: chính xác.vì sao? Vì nam phụ chính là crus của hắn.Cp: Jungkook x Taehuyng…
Au: Nhân vật là của kishi-sama! Quyền hạn của mik chỉ nằm gọn trong fic này thui! Phần gọi tên xưng anh, tôi, cậu, hắn,nó, ông/ bà ấy,anhta,lão ta... vân vân và mây mây là của mik! Truyện này au bù đắp truyện trước đó cho m.n! Nội dung: Sau nhiệm vụ hoàn toàn thất bại cậu bị trục xuất ra khỏi làng hai năm sau nổi tiếng khắp thế giới shinobi! Còn anh thì vài tháng sau đó trở về đường đường chính chính là một shinobi làng lá! Hai năm sau làng lá bị một tổ chức bí ẩn không tên được tụ hợp bởi các ninja hạng s và ninja lưu vong nhắm đến các trục thư của ngài đệ nhi để lại! Họ tìm tới cậu và bị cậu từ chối không lý do! Liệu chuyện gì sẽ xảy ra khi làng lá lâm nguy và cậu con trai tóc vàng hoàn toàn thay đổi?!…
°Danh xưng Đô Đốc trong tiếng Việt có nghĩa là bậc quân hàm sĩ quan cao cấp trong lực lượng của quốc gia.•Nhân vật: Matimun Sreeboonrueang (Tle)•Wannakorn Reungrat (FirstOne)Giọt lệ của cậu rơi xuống, còn đôi môi hắn lại cong lên thành một nụ cười lạnh. Tất cả những sai lầm nối tiếp nhau, rốt cuộc là do ông trời cố tình se duyên... hay chỉ là nghiệt duyên mà cả hai buộc phải trả?Lời cầu xin nghẹn lại trong run rẩy của kẻ đang bị dồn đến đường cùng:"Tle Matimun... xin ngài buông tha cho tôi."Hắn hơi nghiêng đầu, ánh mắt sâu thẳm như đáy vực không chút ánh sáng, giọng nói thấp đến mức tưởng chừng như đang thì thầm:"Muốn tôi... tha cho cưng?"Sự cố chấp của cả hai không ai chịu nhường ai, cứ thế đẩy nhau vào những tổn thương chất chồng. Chống cự, hiểu lầm, dây dưa... để rồi chính họ cũng không còn phân biệt được - đâu là yêu, đâu là đau."FirstOne... đợi tôi chết đi."Một câu tưởng nhẹ như gió, mà rơi xuống lại như lưỡi dao cắm thẳng vào nơi đau nhất.Ánh mắt FirstOne tối sầm. Ngón tay siết chặt đến mức gân xanh nổi rõ. Hắn bước một bước, chỉ một bước thôi, mà như mang theo cả cơn bão cuộn trào.Hắn cúi xuống, thì thầm sát bên vành tai đỏ ửng vì khóc của cậu, giọng khàn đặc, nguy hiểm nhưng lại phảng phất thứ cảm xúc chẳng thể gọi tên:"Muốn chết cũng phải xem tôi có cho phép hay không."Không phải níu giữ...Cũng chẳng phải buông tay...Mà là chiếm hữu đến cùng cực.P/s: Tất cả đều là yếu tố Hư Cấu chỉ đáp ứng nhu cầu về Otp không có ý gì khác.Lưu ý thêm: có thể có yếu tố sinh tử văn, có…
Tên truyện: 100 ngôi sao giấy Ngày ra đời: 08/07/2025Ngày hoàn thành: xx/yy/20zzĐộ tuổi phù hợp (nhất): 16+⭐Giới thiệu truyện:Thế giới của tôi trước giờ vốn như mặt hồ phẳng lặng, không thăng, không trầm, chỉ yên ả, im lìm chẳng lấy một cơn sóng như đại dương bao la ngoài kia. Lâu lâu có vài đợt mưa rào ghé qua tưới mát tâm hồn tôi, còn lại tôi cứ một mình... một mình và chỉ một mình mà thôi. Nhưng...gần đây, chăng biết vô tình hay cố ý mà dường như có người đang muốn quấy nhiễu sự bình yên vốn có của tôi. Câu chuyện bắt đầu từ những món quá không tên dưới hộc bàn, dần dần thành những lần gặp gỡ mà linh cảm nói với tôi rằng nó như được sắp đặt từ trước. Ngày đầu là hộp sữa Milo, rồi tới mấy món socola tôi hay mua dưới căng tin. Tiếp đến là những con gấu bông nhỏ tới to, cỡ nào, mẫu mã nào dưới căng tin bán thì tôi đều được tặng đủ cả. Nhưng người gửi tuyệt nhiên không để tôi biết danh tính mà chỉ để lại một ngôi sao giấy gắn kèm theo từng món quà. Đến khi tôi đếm đã đủ 99 ngôi sao giấy, chủ nhân của 99 món quà đó đã xuất hiện, đưa tôi ngôi sao giấy thứ 100 và nói lời thích tôi. Người đó là Trần Vũ Đăng Khoa- lớp phó lao động 12 Lý 1. Tôi cứ nghĩ rằng tôi đã lỡ dại làm gì kinh thiên động địa mà trở thành mục tiêu của Đăng Khoa như bao người con gái khác Khoa đã từng trêu đùa... Đến cuối cùng, tôi mới nhận ra rằng mình đã bỏ lỡ mất một người đáng lẽ có thể bên cạnh mình suốt đời...…
Câu chuyện tình đơn giản của cặp đôi Vực Hỗn Mang. Họ chẳng cần phải làm gì quá nhiều, tình yêu đến nhẹ nhàng và mềm mại như cánh hoa oải hương, được trạm trổ tinh xảo và đẹp đẽ như những viên đá Ruby Đỏ.Mọi thứ đều dịu dàng như cách mà họ đến với nhau.…
Em tưởng anh thương em yêu em nhưng không rồi đã sai lầm mất rồi anh xem em như món đồ chơi tình dụcThể loại: cao H dục vọng... Xin nhắc lại truyện này H rất nhiều bạn nào không xem đc thì ra dùng mình ạ ...đừng nói nhưng lời không hay ..cảm ơn Mọi người đọc vuiViết không hay nhưng thích viết vì đam mê 🤣Mn ơi truyện này hư cấu nha là do mình nghĩ ra r viết ra thui không có thức nha ...…
"Nếu chị không xuất hiện gia đình tôi sẽ không tan vỡ! Nếu không phải là chị thì chắc chắn cuộc sống tôi sẽ hạnh phúc hơn rất nhiều"..."Tại sao chị lại không phản kháng! tại sao chị lại cam chịu như thế! chị không thấy nó rất giả tạo sao Jung Eunha?""Bởi vì chị yêu em"..."Tôi từng ước chị biến mất khỏi cuộc đời tôi mãi mãi, nhưng tại sao khi chị nằm bất động trong lòng tôi như thế thì tôi lại không hề thỏa mãn hay vui sướng mà nơi ngực trái lại đau gấp vạn lần thế này!"Pann…
Nói về mối tình của Gemini và Chantarak hai người yêu nhau 6 năm thì một vụ tai nạn đã xảy ra khiến Chantarak lâm vào tình thế nguy kịch.Trong khoảnh khắc đó cô ta đã nói ra rằng mình có một đứa con nhưng đó không phải là con của Gemini và đó là Fourth Natawat.....…