Giữa thế giới 8 tỉ người này tôi đã gặp được em, liệu em có phải là định mệnh của tôi?Đôi mắt con người có tới 576 pixel thế nhưng tôi vẫn không thể nhìn thấu trái tim em.Em là 1 con người bí ẩn, xinh đẹp và quyến rũ khiến tôi không thể không tò mò về em.▪Đây là câu chuyện của riêng tôi và em.- Do ngôn từ còn lủng củng, có gì sai sót mong mọi người bỏ qua.…
Tuổi 17 đến mang cho ta một chân trời mới. Cuộc sống của chúng ta không còn chỉ xoay quanh những trò chơi cùng bạn bè, những trò nghịch phá, mà đâu đó còn là mảnh ghép ẩn khuất của tình yêu.…
truyện t đăng với mục đích đọc cho vui và t chưa xin phép chủ nhà. hy vọng mn không mang đi nơi kháchttps://sieucapbaoboi.wordpress.com/2016/06/27/622/?wref=tp…
Đây là những đoản mà mìk đã sưu tầm. Mìk chỉ sưu tầm chứ k có ý là ăn cấp.Đây là lần đầu tiên mìk viết có j m.n chỉ dạy thêm ạ. Lịch đăng: Tùy hôm chừng nào mìk rãnh thì mìk đăng.…
Có lẽ đây là một câu chuyện không được trau chuốt vì bản thân mình không phải một nhà văn, một tiểu thuyết gia thực thụ, nó chỉ là những mẩu truyện hằng ngày mà mình trải qua được ấn định bởi các màu sắc khác nhau. Thật mong nó có thể truyền cảm hứng tới những độc giả đọc câu truyện nàyy!!!…
An Nhi và Quốc Khang trở thành bạn cùng bàn chẳng mấy thân thiết. Cậu không muốn nói chuyện, còn cô thì sợ bản mặt lạnh tanh đó.Một bài kiểm tra văn đã kéo hai con người thấp điểm, đồng cảnh ngộ trở thành bạn bè xã giao. Cô cũng phát hiện ngoại trừ cái môn đầy thơ mộng này thì cậu chẳng gặp trở ngại với thứ gì. Cô ngưỡng mộ sự học giỏi của cậu, còn cậu thì thắc mắc cô lấy đâu ra sự vô tư khi bị điểm thấp như thế.Cho đến một ngày, An Nhi lỡ tay cướp mất con điểm 10 của Quốc Khang. Thấy không có cách nào xóa đi món nợ ân tình, cô quyết định tự biến mình thành con nợ mặt dày và khó quên trong lòng cậu.Giờ kiểm tra lý: "Ê Khang, đáp án từ câu 10 đến câu 20 là gì?"Giờ kiểm tra hóa: "Ê Khang, đáp án của tớ với cậu khác nhau, vậy tớ sai hay cậu sai?"Giờ kiểm tra sử: "Ê Khang, tớ lỡ chép phao chỗ này xấu quá không nhìn được. Cậu có nhìn ra là chữ gì không?"Giờ kiểm tra toán: "Ê Khang, câu cuối đó sao mà chứng minh được. Tớ thấy bấm máy tính là ra, hay tớ ghi vào như thế nhé?""Ê Khang, cậu nghe tớ nói gì không?""... Im lặng! Đừng hỏi nữa. Mau chép vào, sắp hết giờ rồi kìa.""Ok!"…
Bối cảnh thời cấp 2Nhân vật trong chuyện dưới 16 tuổiChuyện có một số chi tiết có thật Viết cho vui không nhằm mục đích gìTính cách nhân vật được lấy ngoài đời…
Fanfic: Gray Lu.Câu chuyện kể về 1 cô gái thử việc tên Lucy làm tại 1 công ty lớn ở Tokyo. Cô đã gặp được tình yêu của mình tại đây.....GIỚI THIỆU NHÂN VẬT: - Gray Fullbuster: chủ tịch tập đoàn Fairy, 1 trong 5 công ty lớn nhất tại Nhật. Tính cách lạnh lùng, có phần hơi ngang bướng, khó bảo. Là 1 người khó tính trong công việc. - Lucy Heartfilia: 1 nhân viên đến thử việc tại Fairy, là 1 người hòa nhã, thân thiện, dễ gần. Nhưng khi đứng trước Gray, cô như 1 pho tượng xinh đẹp. - Erza Scarlet: em gái Gray, có khuôn mặt trái xoan+baby, dễ thương nhưng rất ghét TIỀN!!! Có nhóm máu hiếm giống Lucy. - Juvia Lockster: thư kí kiêm vệ sĩ, rất 1 người hoạt bát, vui vẻ nhưng cũng rất Men-lì, nhiều lúc khiến Gray nổi da gà. - Jellal : chồng Erza, thư kí cao cấp của Gray( nhưng bị điều đi công tác ở Canada, có thể chap 4 mới xuất hiện) - Makarov: quản gia ở nhà Gray.…
Marianna Ucrìa là một tiểu thuyết nổi bật của nữ văn sĩ Ý Dacia Maraini, kể về hành trình của một người phụ nữ bị câm điếc trong xã hội quý tộc Sicily thế kỷ 18. Từ khi còn nhỏ, Marianna đã bị ép kết hôn với người đàn ông lớn tuổi mà cô không hề yêu thương, nhưng chính sự im lặng bắt buộc ấy lại giúp cô phát triển một nội tâm sâu sắc và khao khát tri thức mãnh liệt. Giữa một thế giới nơi phụ nữ bị ràng buộc bởi những định kiến hà khắc, Marianna dần tìm thấy tiếng nói của mình qua sách vở, tư duy độc lập và lòng khao khát tự do.Với giọng văn tinh tế, giàu chất thơ, Dacia Maraini không chỉ khắc họa số phận một cá nhân mà còn mở ra bức tranh rộng lớn về xã hội Ý thời bấy giờ-một thế giới mà những quy tắc gia trưởng áp chế con người, đặc biệt là phụ nữ. Marianna Ucrìa là câu chuyện về sự đấu tranh, khám phá bản thân và hành trình tìm kiếm ý nghĩa cuộc đời, nơi im lặng không còn là dấu hiệu của sự khuất phục, mà trở thành biểu tượng của sức mạnh và ý chí kiên cường.…
Tờ mờ sáng, Bình Yên nằm cuộn tròn trên chiếc ghế sô pha cũ, trên tay là chiếc điện thoại đã đôi lần chớp tắt. Cô lặng nghe tiếng trời trút nước ngoài cửa sổ, miệng nhẩm đi nhẩm lại câu cổ ngữ Ấn Độ mà lúc chiều cô vừa đọc được. "Trăm triệu hạt mưa rơi, không hạt nào rơi nhầm chỗ." Trước giờ Bình Yên ghét phải thừa nhận mấy thứ gọi duyên số, định mệnh nhưng hình như ông trời muốn chứng minh cho cô thấy cô sai rồi. Dù cô có tính toán cách mấy thì chuyện cần làm sẽ phải làm, người đến sẽ đến, đi sẽ đi, không thể cưỡng cầu. Rầm rầm. Tiếng gõ cửa ồn ào cắt ngang dòng suy nghĩ của Bình Yên. "Đặng Ninh Bình Yên, cậu mau mở cửa ra." - Khải Duy cả người ướt sũng đứng trước cửa phòng trọ của Bình Yên gào thật lớn cho đến khi đạt được mục đích. "Cậu có điên không? Nửa đêm chạy đến đây la lối om sòm! Có phải cậu thấy tôi chưa đủ xui xẻo, muốn ngày mai chủ trọ đá tôi ra đường mới vừa lòng cậu phải không?" - Bình Yên cộc cằn mở cửa, tặng miễn phí cho Khải Duy một cái lườm sắc lẹm. Tia chớp vụt ngang trời, luồng sáng xanh lam soi rọi căn phòng trong chốc lát, Khải Duy không nói nhiều vội vàng ôm chặt Bình Yên vào lòng. Một tràng tiếng sấm vang dội đập vào màng nhĩ khiến cô gái nhỏ giật thót người, nép sâu vào vòng tay vững chãi của Khải Duy. "Cao giọng cằn nhằn nữa xem nào?" - Khải Duy nhìn Bình Yên, nhếch mép cười nhạt. "Tôi không sợ sấm, giật mình chút thôi!" - Bình Yên cứng miệng phủ nhận."Ừ, cậu không sợ. Là tôi, tôi sợ cậu, được chưa."Đêm tối tịch mịch, đường cong trên khóe môi…
Bộ truyện lấy cảm hứng từ bộ phim "Nữ Vương Học Đường" (Majisuka Gakuen). Tại mình khá lười nên vài tình tiết sẽ lấy từ bộ phim ra. Và một số cái tên mình vây mượn từ phim hoặc truyện khác. Mình luôn ấp ủ để viết bộ truyện này, nói về học đường và có chút gì đó nổi loạn. Đây là con mình tạo ra mong các bạn không mang ẻm đi khi mình chưa đồng ý. Tay nghề chưa cao chắc hông ai mang đi đâu ha! Cân nhắc tí là truyện tục tỉu hơi máu me và hơi ít tình cảm nha!Bối cảnh ở Nhật... Mình chưa có nhiều thông tin lắm nên chắc chắn sẽ có sai sót. Mong các bạn góp ý nha!!…
Lời chưa nói, em hóa vào trong cơn gió nhắn với mây trời. Tình yêu đó, chỉ riêng em biết em cũng chẳng mong hơn nhiều... Một phút đứng trước mặt anh, một phút nói ra lời chưa nói, một phút mạnh mẽ từ em...ta vẫn sẽ khác lối đi... Từ nay ranh giới của em với anh...là yêu nhưng không thể nào bước qua. Ngọn cỏ ven đường thôi mà...làm sao với được mây...? Nghẹn ngào giây phút em hứa sẽ sống không cần anh. Chẳng khác chi Trái Đất này làm sao tồn tại không có Mặt Trời ? Chỉ biết lặng nhìn anh cứ bước đi...lòng em thắt lại. Nghĩ đến mình sẽ không một lần chạm mặt... Vẫn chúc anh luôn thật vui...mặc em bên lề của hạnh phúc... Lời bài hát : "Suýt nữa thì" , "1 phút" , "Một bước yêu vạn dặm đau" , "Lắng nghe nước mắt"…
Truyện nói về thời thanh xuân, rung động đầu đời của Lãnh Hàn và Hoàng Anh. Về những chuyện xảy ra khiến bọn họ càng thêm thân, nhưng...[Trích đoạn một]"Mình thấy hai người hợp nhau lắm đấy." Hoàng Anh mỉm cười nói với Lãnh Hàn và Tiểu Uyên. Sắc mặt của Lãnh Hàn chợt trầm xuống. Hoàng Anh nhìn vào đôi mắt của anh. Cô đôi khi thật sự không thể hiểu được anh đang nghĩ điều gì. Đôi mắt của anh sâu tựa không đáy. "Cậu nói thật sao Anh Anh?" Tiểu Uyên đáy mắt loé lên ánh sáng. "Nếu như cô đã nói như vây, chúng ta từ đây đừng có dính dáng tới nhau nữa." Lãnh Hàn đứng dậy bước đi bỏ lại một câu. Bóng lưng anh cô đơn lạnh lùng, tựa như một con sói cô độc trên hoang mạc không nơi nương tựa. Cô, Hoàng Anh, chưa bao giờ thấy anh như vậy. Cho rằng anh rất lạnh lùng đi, nhưng cũng chưa bao giờ khiến cô có cảm giác đáng sợ như vậy.Tiểu Uyên ngồi trên ghế, vờ như không hiểu, nhưng ánh mắt lại hiện lên một tia khinh thường.Hoàng Anh đã không ngờ tới một điều.[Trích đoạn hai]"Anh vẫn tiếp tục theo đuổi em cho dù em có xa lánh anh. Vì anh tin rằng, một ngày nào đó sự cố gắng của anh sẽ được đền đáp." Lãnh Hàn quay lưng nói với Hoàng Anh.Cre: @yangchu_9504…
Chỉ là nơi để up những thảm hoạ sâu bitch của Tacy thôi :'> Đồng thời cũng là một quyển nhật ký đánh dấu từng bước tiến trong sự nghiệp design Highest Rank : #122 - Phi Tiểu Thuyết…
Truyện kể về một cô tiểu thư nghịch ngợm thường xuyên cùng với lớp 10C của mình chọc phá cả trường Mary-là trường của anh hai cô.Truyện cũng như những truyện khác sẽ có cả niềm vui và nỗi buồn. Đây là sáng tác đầu tay của mình, mong mọi người ủng hộ ^_^…