duy.anh | ừ thì chia tay
trả người về nơi vốn dĩ em vẫn thuộc về…
trả người về nơi vốn dĩ em vẫn thuộc về…
Truyện chỉ lấy tên nhân vật, còn hầu hết các tình tiết đều là giả. Truyện chỉ thuộc duongnhi0302 bên Wattpad, các đường link khác là reup lại chứ tui không viết trên các nền tảng khác (nếu có tui sẽ để lưu ý sau).Thể loại: niên hạ công, thanh xuân vườn trường, cún con × mềm lòng.Truyện của tớ là độc quyền và dựa hoàn toàn theo trí tưởng tượng của tớ, nếu hợp nhau thì chúng ta ngồi lại bàn luận, không hợp thì rời đi để tránh các xung đột không đáng có nhé, cảm ơn các cậu vì đã chú ý tới chiếc ổ nhỏ và những chiếc fic nhỏ xinh của tớ ạ ❤️ Vui lòng không mang đi reup dưới mọi hình thức.…
Giữa thế giới nơi quyền lực và dục vọng đan xen, hai con người tưởng chừng chẳng bao giờ giao nhau lại bị buộc chặt bởi một cuộc hôn nhân không mong muốn. Một mối quan hệ đầy căng thẳng và những bí mật chưa từng được hé lộ. Dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của những gia tộc quyền thế là những cuộc chiến ngầm không khoan nhượng, nơi mỗi lựa chọn đều mang theo hệ lụy khó lường.Nhưng khi ranh giới giữa thù hận và khát khao dần trở nên mờ nhạt, liệu họ sẽ nắm lấy tay nhau hay chỉ là những kẻ lạc lối trong trò chơi quyền lực không hồi kết?…
"Có những cánh hoa chưa kịp nở đã rơi, lặng lẽ như một lời từ biệt không ai nghe thấy, nhưng hương thì ở lại rất lâu trong gió, quẩn quanh mãi như nỗi nhớ chẳng chịu tan. Như ánh hoàng hôn từng rực rỡ đến nghẹn ngào giữa lồng ngực, rồi cứ thế lụi dần, không ai gọi thành tên, cũng chẳng ai đủ can đảm để lãng quên.." _TieuHo_- Otp chính: RhyCap- Dựa trên các hint ngoài đời và tưởng tượng của tác giả (chủ yếu là tưởng tượng)- Các hint có thể bị biến tấu đôi chút so với ở ngoài- Truyện không có thật- Không ăn cắp ý tưởng, không toxic_Cảm ơn vì đã lựa chọn - Tôi là TieuHo_…
OOC, truyện lấy tên nhân vậy, tình huống hoàn toàn là trí tưởng tượng....Cùng vượt qua những sóng gió, khó khăn bao cơ hộiCũng đã muốn nói ra câu yêu rồi....Rồi tháng ngày phai nhạt cho kí ức phôi phaMình lỡ để danh vọng đứng giữa chúng taCho anh quay lại khoảnh khắc ấy, để anh cố níu tay em lại....Giờ thì mình đã không còn thương, không còn đau, không còn vì nhau nữaCũng đã từng mang nhiều điều mong ước nhưng đành xa xôi...Vì anh yêu em rất nhiều, chỉ là chúng ta chọn rời xa…
nhận yêu cầu nhaaa ai yêu cầu gì toy làm=)) lịch rảnh thì làm,rảnh là làm…
chat chít…
không cần công khai, không cần chứng minh, không cần xác nhận, em vẫn sẽ cho anh biết cách em viết lên tình ta…
Tên gốc: Làm sao còn không hống ta [giới giải trí]Tác giả: Mặc Tây KhaThể loại: Đam mỹ, Hiện đại, Giới giải trí, Gương vỡ lại lành, Tình hữu độc chung, Ngọt văn, Điềm văn, 1×1, HE…
Câu chuyện bắt đầu từ một cuộc hôn nhân mà người ta vốn nghĩ là định mệnh an bài, Đức Duy-một người mang trái tim nghệ sĩ, sống tinh tế và chân thành-phải khoác lên mình danh phận "mợ cả" nhà họ Nguyễn. Tưởng như tình yêu có thể nảy sinh theo năm tháng, nhưng ngược lại, những vết nứt âm ỉ lại ngày càng khoét sâu khi người chồng mang tên Quang Anh chưa bao giờ thực sự học cách trân trọng người ở cạnh bên mình.Khi Duy ra đi để tìm kiếm chính mình và theo đuổi ước mơ, Quang Anh ở lại với một khoảng trống quá lớn để lấp đầy. Trong cơn trống trải ấy, anh tìm đến một gương mặt giống hệt-Lệ Chi, người con gái được nuôi dạy để ngoan ngoãn, yên phận và mang gương mặt của Duy như một bóng hình thay thế. Nhưng dù giống đến đâu, thì trái tim không bao giờ biết giả vờ. Mỗi lần Lệ Chi cố gắng làm đúng "những gì Duy từng làm", cô lại càng bị đẩy ra xa hơn khỏi thứ tình yêu mà cô khát khao.Khi Duy trở về, những mảnh ghép bị lãng quên bắt đầu xáo trộn. Những bí mật bị chôn giấu, những tổn thương không ai gọi tên, những vai diễn chưa bao giờ kết thúc-tất cả va đập vào nhau trong im lặng, rực rỡ và đau đớn như một bông hoa nở muộn giữa mùa đông.Liệu ba con người ấy có tìm được lối đi riêng cho mình, hay sẽ mãi mắc kẹt trong mê cung của tình yêu, thù hận và sự thay thế?Nếu bạn muốn phiên bản mang màu sắc cổ trang, hiện đại, tâm lý xã hội hay bi kịch, mình có thể điều chỉnh lại cho phù hợp hơn với tông truyện bạn đang viết.…
nếu ai hỏi Quang Anh có từng hối hận vì đã từng yêu Đức Duy không thì câu trả lời là... không.."anh có hối hận không ạ?""anh không.. trước không hối hận thì giờ cũng không hối hận."…
Keo chanh một loại kẹo chua nhưng lại làm nên chuyện tình đẹp.Từ một viên kẹo chanh nhưng lại yêuKẹo chanh trao tay , yêu anh đến mãi về sau.Em yêu anh đơn giản như vậy , mong anh cũng yêu em đơn giản một chút . Chúng ta cũng tạo nên câu chuyện ngọt ngào như viên kẹo chanh đầu tiên ấy nhé.…
TextFic + Văn xuôiCó thể sẽ tục, sếch chốc, top tồi ( cũng có thể là top8 )Ngược + ngọt.......Cp9: CapRhyCp8: tiết lộ theo từng chap…
Nơi này hơi nóng…
"Anh xin lỗi, là anh đã hại chết em""Em vẫn ở đây mà"---Lấy ý tưởng từ bộ phim dưới đâyhttps://youtu.be/7MeYIA_CkuA?si=OgC98S7yPe4CKFX7…
Author gốc: Thiên DuNguồn: https //yunje83.wordpress.com/yunjae-fanfic/lan-nua-yeu-anh/❗Warning: Chuyển ver chưa có sự đồng ý của tác giả❗Sinh tử vănThể loại: Ngược đan xen ngọt…
Anh chàng ngầu lạnh lùng bất cần đời x Tiểu thiếu gia yếu ớt đầy bệnh tật lắm chuyện…
hài, đấu đá, tào lao, thoại nhiều…
sự rung động này sẽ đi đến kết thúc thế nào? một cuộc tình hạnh phúc nhất hay sự vụn vỡ trong tim?…
Vốn là một cái người bình thường, nhưng khi hắn đạt được Chúng Thần Vạn Dụng Ngu Nhạc Hệ Thống sau, hắn vận mệnh liền bắt đầu cải biến, trở nên không lại bình phàm. Diệp Vấn: "Vương Mặc là ta bình sinh đệ tử đắc ý nhất." Diệp Thốn Tâm: "Vương Mặc, ngươi trốn không thoát rồi, ngoan ngoãn cùng ta trở lại kết hôn đi!" Captain America Steve · Rogers: "Vương Mặc là ta tin cậy nhất chiến hữu, ta có thể yên tâm đem phía sau lưng giao cho hắn!" Iron Man Tony · Stark: "Cái gì! ? Vương Mặc, chúng ta nhưng là bằng hữu tốt nhất, ngươi lại để ta gọi ngươi thúc thúc! ?" Hắc Quả Phụ Natasha · Roman Knopf: "Vương Mặc, không người nào có thể từ Hắc Quả Phụ trong tay chạy trốn, ngươi liền cam chịu số phận đi!" Hoa quốc chủ tịch: "Vương Mặc là anh hùng của chúng ta, hắn là trên thế giới này vĩ đại nhất siêu cấp chiến binh!" . . . Vương Mặc: "Ta chính là ta, ta không nghĩ tới, ta đều là bị buộc. . ."…