tận thế
dù ngày mai có là tận thế...…
dù ngày mai có là tận thế...…
A/N: Câu chuyện về Ái Phương và Bùi Lan Hương ở một vũ trụ khác, nội dung fic chỉ là HƯ CẤU, motif ghét trước yêu sau…
Những câu chuyện dở khóc dở cười ở khối 12, trường trung học phổ thông Nhất Yến.…
Vì lỡ lọt hố với "bế em lên bàn" nên tôi đã viết ra fic này.…
lộn xộn, ngẫu hứng thì viết, có khi lặn mất tăm.…
"Dưới ánh trăng trên miệt vườn, có khúc hát ru con, có tiếng cười giòn tan, có tình yêu vượt ngàn định kiến. Và có em - chỉ muốn một đời được gọi mình là vợ cô Hai. Người ta bảo đàn bà yêu đàn bà là trái đạo. Nhưng tình yêu này đâu cần đạo lý... chỉ cần trái tim. Chỉ cần một câu gọi khẽ 'chồng ơi', đã đủ để em sống trọn một đời." Mọi thứ đều là giả tưởng. Đừng đặt nặng vấn đề. mọi thứ đều không có thật. hãy tận hưởng khi đến với truyện của tác giả./vui lòng không bê truyện khỏi app dưới bất kì hình thức nào. nếu có hãy che tên nhân vật/_AUTHOUR: SOI_…
cún mèo/thiều quang yến nhật the series…
Đây là câu chuyện do chính tôi tưởng tượng không động chạm đến đời sống cá nhân của họ. Chỉ là tưởng tượng thôi. Lần đầu viết mong mọi người bỏ qua nếu có sai sótSờ boi là bùn nhá :))) toi thích ngược :)))~~~~ BÙA CHỐNG CHÍNH QUYỀN ~~~…
Đây là cuốn hồi ký của một "công tử Hà Nội trắng trẻo" lần đầu được nếm trải cái vị mặn mòi của biển cả và sự gai góc của những phận người theo nghề bám biển. Đến Cửa Tùng với một chiếc máy ảnh, mong muốn tìm thấy những cảm hứng nơi vùng đất xa lạ. Nhưng thứ tôi tìm thấy lại không nằm trong những khung cảnh huy hoàng, mà trong ánh mắt của hai người con gái: một người mang trong mình nỗi buồn của thi ca, và một người là hiện thân của đại dương - dữ dội, dịu dàng và đầy bí mật. Họ, bằng chính câu chuyện của mình, đã dạy cho tôi hiểu rằng đằng sau một bức ảnh đẹp không phải là một khung cảnh, mà là một số phận. Và đây là câu chuyện về mùa hè năm ấy, mùa hè của những cơn bão, của một món nợ với biển cả, và của một mối tình trăn trở, kẹt lại giữa làn khói sóng.…
Thanh xuân học đường, chậm nhiệt, oocLưu ý đây nè 🚨:1. Cameo đông hơi loạn, do tác giả đói con mắt2. 89line ( tại tác giả thích, vai trò có nhiều hoặc không, chỉ cho đủ đội hình )3. Có yêu tố cue: Cún Gấu, Phương Hương, TQYN ( chỉ lướt qua hoặc có nhắc đến không nhiều không rõ ràng)4. Mốc thời gian, tuổi tác lớn nhỏ không đồng nhất với thực tế. Không gian thời gian quy luật cuộc sống do tác giả thiết lập.…
mong cho em không yêu lầm người, không phải lựa chọn tồiart by: Foxvancez86…
Truyện chỉ có trong trí tưởng tượng của tác giả…
Tôi là Quỳnh, năm nay là 14 tuổi. Tôi còn hai đứa em nữa, một đứa tên Thy 9 tuổi, một đứa tên Hậu 6 tuổi. Ba đứa nhỏ bọn tôi là con của mẹ Phương và mẹ Hương.Nhưng hiện tại, hai mẹ của bọn tôi đã ly hôn được 5 năm rồi...Tôi ở với mẹ Phương, còn hai đứa kia thì ở với mẹ Hương. Nhưng thật lòng mà nói, tôi chỉ hy vọng nhà mình lại bên cạnh nhau như xưa thôi…
Thiều Bảo Trâm, sinh viên năm cuối ngành kỹ sư nông nghiệp cùng người bạn thân trở về quê để kiến tập, không biết kiến tập có tốt không chứ thấy Trâm hốt luôn cô út nhà người taSinh viên × Chủ vựa lúa…
tét phích…
Tiếp nối cuốn hồi ký, tôi quay trở lại Cửa Tùng không phải để khám phá, mà để làm một chứng nhân. Tôi đã trở về, mang theo hy vọng mong manh rằng những vết nứt của mùa hè năm trước sẽ được hàn gắn, rằng tấm gương tình yêu của họ sẽ lại có thể soi chung một bóng hình. Nhưng thứ chào đón tôi không phải là sự hàn gắn, mà là một con đường mới đang chia cắt ngôi làng, và một tương lai đúng đắn đang được sắp đặt sẵn cho Yến.Và mùa hè ấy đã dạy cho tôi một bài học tàn nhẫn hơn: đôi khi, tình yêu không chết bởi bão tố, mà lụi tàn trong sự im lặng của những lựa chọn cao cả. Đây là câu chuyện về một lời hứa được trả bằng một đời, là khúc hát đưa tiễn một người cha, và cũng là trang cuối cùng cho một mối tình đã không thể vượt qua định mệnh.…
Warning: Fic ooc. Bối cảnh vào năm 2001 ở Hoa Kỳ, tất cả mọi thứ đều là Mỹ, trừ tên những nhân vật chính.Pairing: Quân nhân x Sinh viên."Có bao giờ chị để ý mặt trăng lớn thế nào khi nó mới mọc? Và nó sẽ nhỏ như thế nào khi ở cao tít trên bầu trời.""Em biết không, đó là luật xa gần. Thực ra cho dù mặt trăng ở đâu trên bầu trời hay cho dù em đứng ở đâu trên thế giới. Nếu em giơ tay lên và nhắm một mắt lại, mặt trăng sẽ không bao giờ lớn hơn ngón tay cái của em.""Chị sẽ sớm gặp lại em.""Em sẽ sớm gặp lại chị."…
mèo đen lạnh lùng không dám mở lòng nên đôi khi làm mèo cam buồn.mèo cam bị bỏ lại nhưng vẫn núp sau dõi theo mong mèo đen được hạnh phúc.(tạm biệt hai pé mèo, bai bai vì drop)…