Yêu đơn phương sao....?
Đây là một vài lời tâm sự của một kẻ si tình không tên tuổi…
Đây là một vài lời tâm sự của một kẻ si tình không tên tuổi…
My life…
Bạn chọn quá khứ hay tương lai??tôi thì cả 2. vì khi tôi đạt đc ước mơ của tương lai thì nó lại là những thất bại của quá khứ giúp tôi mạnh hơn.P/s : Facebook= Ngọcmai ( kết bạn vs tớ nhé)Dạo này có nhiều thể loại cướp truyện rồi chế lại xong sau đó đăng lên rất nguy hiểm. Nên mk xin nhấn mạnh rằng " ĐÂY LÀ TRUYỆN DO CHÍNH MÌNH SÁNG TÁC. ĐÂY LÀ Ý TƯỞNG DO MÌNH TỰ NGHĨ RA " mk chắc chắnCảm ơn!!!!…
Điểm dừng mang ám ảnh, kết thúc dở dang sẽ là day dứt, trọn vẹn là niềm vui bất tận.…
Cô , một nữ giám đốc mạnh mẽ , dễ thương , tốt bụng vô tình đã xa vào vào lưới của tên tổng giám đốc ác ma bá đạo , xảo quyệt .Lần thứ nhất , hắn lừa cô , lấy đi mất nụ hôn đầu của cô .Lần thứ hai , cô trốn hắn , hắn cũng tìm bằng được cô rồi cướp đi sự tự do của cô . Lần thứ ba , hắn đòi lấy đi sự trong trắng của cô . Lần tư , hắn muốn cưới cô .Cả bốn lần , hắn đưa cô vào lưới , liệu cô có thoát khỏi tay hắn hay sẽ yêu hắn.Ngươi ! Tên ác ma ! Ta sẽ không thua ngươi đâu ! Cứ đợi đó.…
Khi thế giới được phân chia lại chỉ còn có 7 nướcNhân loại được chia thành 2 loạinhững người bình thườngtrong 1 tỷ người chỉ có 1 triệu người mang bản năng và được gọi là tiến hóa giaThế giới loạn lạc những tiến hóa gia bị phân biệt đối xử không bằng một con chóVì thế.....3 người không hề quen biết nhau lại cùng nhau đi chung một hướngHọ cùng nhau lên đường đòi lại công bằng cho tiến hóa gia và tìm lại sự thật về quá khứ của các tiến hóa giaLí do tại sao lại có tiến hóa gia, tiến hóa gia có từ bao giờ, tiến hóa gia có phải người trái đất ? Hàng loạt câu hỏi hiện ra nhưng không có câu trả lời, cuộc hành trình của 3 người bạn sẽ là câu trả lời cho tất cả…
Tên truyện : [ Hắc Thế Gia ] Vết Xe Đỗ, Vòng Lặp, Hắc Ám, Hắc Thuật, Đại Gia TộcChủ đề : Inconsistent on 1 topicĐăng tải : @HelgaSofitaEliaNơi đăng : Wattpad…
Cậu rút điếu thuốc từ tay cô, dập thuốc rồi ném thẳng nó vào trong xọt rác bên cạnh. Ánh mắt cậu đen kịt nhìn cô gái trước mắt:"Biết hút thuốc?""Tôi không phải học sinh ba tốt""CMN có phải cậu đang chọc tức tôi không" Cô gái nhìn chàng trai chỉ hận sao ông trời lại ban cho cậu bộ mặt đẹp đến thế, cậu cái gì cũng hoàn hảo. Chỉ khiến cô lo được lo mất. Cô gái hoàn toàn đang chìm đắm trong suy nghĩ của bản thân mà không thèm đếm xỉa lời chàng trai nói."Ê, tôi nói cậu có nghe không"-Giong cậu khản đặc dường như mất kiên nhẫn"Cậu tức giận cái gì, dọa chết tôi rồi""Được, muốn biết tôi giận vì cái gì đúng không""Phải"-Đôi mắt cô gái lấp lánh đầy mê hoặc tràn ngập sự khó hiểu, rõ ràng bản thân mình không làm gì sai cũng bị giận vô cớ sao. Lần đầu tiên Vy Vy bối rối như thế."CMN cậu nói cho tôi biết cái tên khốn mà cậu nói thích là ai để ông đây đánh gãy chân nó"_-_-_"Điên mất thôi, sao cậu có thể đáng yêu thế nhỉ, nhất là lúc nói thích tớ" "Rõ ràng giây trước mới đòi đánh người bây giờ lại lật mặt nịnh nọt cậu nói xem có phải Oscar nợ cậu một giải diễn viên xuất sắc không"_-_-_Cô kiêu ngạo lạnh lùng trùng hợp thay anh cũng vậy. Họ ngang nhiên không sợ trời không sợ đất mà chiếm lĩnh tất cả các bảng xếp hạng thành tích. Từ đồng phục đến váy cưới Tiểu hoa hồng, Lão hồ ly. Vừa hợp xứng đôi._-_-_Truyện viết trong lúc rảnh mong được nhìu người biết đến ạ:") 70 chương+4 phiên ngoại.HOAN NGHENH TOI DOC!!!<3…
BắpLuộcĐêiiii:))…
anh nhìn cậu , hỏi : " sao em lại hút thuốc ? " cậu cúi đầu rít một hơi rồi cười nhạt nhòa không đáp . " vì anh mãi chẳng biết rằng em đã thích anh "- anh sẽ không nghe thấy vì đây sẽ chỉ là đáp án mà một mình em mới biết .một ngày sau rất rất lâu sau kể từ khi cả hai rời cấp ba , một tin nhắn sms được gửi đến cho huy : " em bỏ thuốc chưa ? " huy lấy hết cam đảm nhắn lại cho anh " em chưa. " @by _cdese…
Căn buồng nhỏ lặng im. Ánh sáng mờ nhạt xuyên qua khe hở của rèm cửa, lướt trên khuôn mặt tiều tụy của cô bé sáu tuổi-Trần An Nhiên. Mẹ cô đã rời đi, để lại cái ôm cuối cùng nhạt nhòa, và giấy khai sinh với tên gọi như một lời cam kết cuộc đời sẽ có hướng.Nhà không còn tiếng cười, chỉ còn hơi ấm men say phủ khắp mọi góc. Cha cô-người ngày xưa từng hứa sẽ che chở-nay chìm đắm trong rượu chè. Có đêm, cô nghe ông thì thào với một người lạ bên cạnh: "...bán con giúp...". Lời ấy như một nhát dao, khắc sâu vào tâm hồn nhỏ bé: cô không phải con gái, mà là gánh nặng.Sau ấy, bóng hình bà Nguyễn Thị Dương hiện lên trong đời cô như định mệnh. Bà - người phụ nữ vùng quê tuổi ngoài sáu mươi, người có đôi tay chai sạn nhưng ánh mắt dịu dàng như mặt trời đầu sớm. Không lời nặng hàm, chỉ một câu nhẹ nhàng: "Con theo bà nhé, bà sẽ lo cho con."Dưới mái ngói đơn sơ, An Nhiên học từng con chữ đầu tiên bằng chiếc bảng đen nhỏ. Hình ảnh bà lưng còng đút từng nét phấn trắng trên bảng-dáng đứng mệt mỏi nhưng ánh mắt đầy hy vọng-là chiếc đèn thắp sáng tâm hồn cô héo úa. Bà kể cho cô nghe về niềm tin-về ngày cánh cửa trường đại học mở rộng, về một thế giới nơi cô không là số phận.Khi cô bước vào lớp 11, bà Dương qua đời-khép lại một chương đời bằng sự ra đi nhẹ nhàng như sớm mai. Sự mất mát ấy biến thành động lực. Không ai bên cạnh, An Nhiên tự hứa: cô sẽ học giỏi, tự lập, và sống sao cho tình thương của bà không uổng phí.Rồi mùa xuân ấy, , cô gặp Trần Vương Thượng. Tình yêu ấm áp, dịu dàng sau bao n…
À ừ, tôi xuyên rồi xuyên thành nhân vật phụ trong cuốn tiểu thuyết xuyên không. Có lẽ tôi sẽ gọi nhân vật chính nguyên tác là đồng hương cũng nên.Chỉ là tôi cũng không thể nói chuyện với nhân vật chính vì thời đại tôi xuyên vào trước thời đại nhân vật chính nguyên tác xuyên những 1000 năm. Tôi trở thành một nhân vật phụ bí ẩn với không một thông tin trừ việc là một trong những thành viên của hội nhóm bí ẩn mà nhân vật chính từng đề cập trong tiểu thuyết.Một hội nhóm bí ẩn duy trì bí mật trong 1000 năm với các thành viên đều là những người cốt cán trong xã hội, vậy tôi là ai..…
Đây là truyện đầu tay nên mọi người cứ đọc thoải mái ,có gì sai sót mong giúp đỡ . Cảm ơn!…
Truyện do mình tự viết và suy nghĩ ra vui lòng không mang đi chỗ khác khi chưa cho phép…
Tsukuru Yuuya là một thằng ăn hại và mập bị bạn bè và người thân xa lánh và kì thị và cậu không có năng khiếu gì cả . Dù bị xa lánh và kì thị nhưng cậu được ông nội yêu thương và luôn cho cậu lời khuyên luôn động viên cậu nỗ lực vượt qua . Rồi một ngày ông nội cậu mất,cậu bị chính cha mẹ mình đá ra khỏi nhà nhưng rất may cậu được thừa hưởng căn nhà của ông và cậu đã phát hiện ra 1 bí mật động trời và bí mật đó thế nào thì hỏi thằng tác hoặc dịch cái tiêu đề là ra . đây là bộ đầu tiên về thể loại này nên ae cứ gạch đá biết đâu tác lại có hứng viết lại bộ kia…