Cảm xúc của tôi biến mất mà không có lý do.Không ai nhận ra.Ngay cả tôi cũng không.Cho đến khi tôi bắt đầu thử nghiệm.Đau đớn.Ngạt thở.Và cuối cùng... là máu.Tôi không biết mình đang tìm lại cảm xúc-hay đang dần trở thành thứ gì đó... không còn là con người nữa.…
Anh là CEO, em là sinh viên đại họcAnh được mời về làm giảng viên trường em, em là học viên của anhEm xin vào công ty, anh là giám đốc của emAnh và em cùng uống chung một tiệm cà phê, ăn chung một quán ănLà sự trùng hợp hay sắp đặt......Đọc rồi sẽ biết nha Tác phẩm đầu tay, xin mọi người đừng ném đá…
Chuyện kể về sự trả thù của người chồng người cha đã mất đi tất cả và chỉ có mong muốn trả thù một đám nít đã làm những chuyện tồi tệ với vợ của ông ấy.…
Mọi người đều không nghi ngờ gì về việc Johnan sẽ là học sinh đứng đầu Học Viện. Xét cho cùng anh sở hữu một khuôn mặt được Chúa ban tặng, một tính cách thán thiện và tài năng trong cả thể thao và học thuật. Tuy nhiên vị trí đã được nguoeif khác đảm nhiệm "Cô Elena, xin chúc mừng." "Cảm ơn." Elena, người thậm chí còn không biết tren anh ta, mặt khác cô ấy đã không buồn nói chuyện với cậu!Edit/ Dịch by Ngoanh 🤟🏻…
Em và anh như trái tim lạc lõng ở lòng đại lộ, em thì là dòng sông Saine ấm áp còn anh là tháp Eiffel cao hãi hùng. Cũng như em luôn bên cạnh anh vậy, uốn lượn quanh anh, che chở và bảo vệ anh. Lạc nhau ở Paris là câu chuyện mình tự sáng tác lấy cảm hứng từ thành phố tình yêu của đất nước mà mình muốn tới từ lâu, hai con người xa lạ đến từ hai đất nước khác nhau, mà đất nước của anh là nơi mà em đặt chân đến đầu tiên trong hành trình du lịch của cuộc đời, nhưng vì thành phố này quá đẹp nên nó đã gắn kết anh và em lại với nhau...Yêu anh nhiều, chúc anh, em và Paris ngày càng tươi đẹp.…