vĩ tâm | lo |
lbtv × pvt2 dờ séng ăng gọik êm khum nhắc mái.ooc, là tưởng tượng, vui lòng k áp dụng vào người thật, k mang lên trước mặt 9q.…
lbtv × pvt2 dờ séng ăng gọik êm khum nhắc mái.ooc, là tưởng tượng, vui lòng k áp dụng vào người thật, k mang lên trước mặt 9q.…
- thám tử nguyễn thanh phúc nguyên và vụ án nụ hôn bí ẩn.- dung lượng: 300 chữ.- romance.xàm lắm thề luôn.…
Câu chuyện về tình yêu học trò và sự hi sinh thầm lặng của NV nam chính…
ai hỏi....cháu cháu học trường nào đấy…
truyện vui vẻ không cắn lộn truyện nữa thật nữa giả không biết đâu mà tìm lưu ý khi đọc : không sân si không tức giận không khóc vì đây là chuyện luôn vô tư và mang đầy mang tính chất vô tri ở đây phục vụ mọi người với mục đính chữa lành không đêu hoa hay mang tính tiêu cực nếu bạn không thích otp mình thì xin đừng buôn lời nói tiêu cực vì phía bên kia màng hình là một con người cũng có cảm xúc và đều biết đau khi bị làm tổn thương…
Cường Bạch là con mèo nhưng mà mê hoa hồng đặc biệt là hoa hồng trắng, Lê Bin Thế Vĩ thì mê mèo lẫn chủ vườn hoa hồng trắng.…
vụng trộm à?vui thí cho vụng trộm với...…
Anh nhẹ nhàng tựa đầu vào vai cậu, lẳng lặng nhìn qua cửa kính.…
Rồi, Vĩ chợt nghe anh nói."Em phải debut cùng với tao đấy.""Tao, em, cùng với nhau."…
Mấy giờ rùi còn ngủ hả ⁉️…
baby, em là một ngôi saovệ tinh luôn quay mỗi đêmvới được thì cũng phải hơi caomay anh ngay kế bên…
Em giận gì mà giậnAi cho em được giận anh mà giận…
gió mây cũng chẳng thể khiến nỗi nhớ nhung tan vào sương mờhương hoa cũng chỉ càng làm em thêm đau khổ vì anh…
Lại thêm 1 one shot trẩu thôi chứ k có gì cả! 😤…
khổ qua "ngọt" tới đâyyyyyy....…
Dù có lẽ sẽ không dài lâuNhưng ta sẽ thật đậm sâuMối tình này không cần định nghĩa gì đâu…
tình yêu vốn đơn giản mà,chỉ cần một người tan làm luôn nhớ tới emvà một người chỉ chờ mỗi mình anh.@jenzlowa…
"Bé của anh giỏi lắm gòi. Nhớ cố gắng thật nhiều nhé. Mệt quá thì qua đây. Anh đàn cho nghe.""Dạaaaaa"…
người ta mượn rượu tỏ tình còn Lê Bin Thế Vĩ mượn rượu nối lại tình xưa…
Uh-oh, now we can just pretendWe won't do it again, again, again…