anou đây là lần đầu mk viết truyện nếu k hay xin mọi người góp ý kiến cho mk rút kinh nghiệm để đóng góp hay hơn truyện sẽ góp tất cả 4 anime sẽ k làm mọi người thất zọng aligato zà đọc đi ròi pk nhé mina…
"Tìm thấy rồi! Phong ơi! Chị tìm thấy rồi! Ở đây này!" Đó là tiếng thét của Thùy Linh. Tuy không phải đồ của nó, mà nó mừng như trẩy hội. Tuấn Phong nghe được liền chạy lại chỗ nó. "Đúng cái móc chìa khóa này không? Cute khủng khiếp luôn ý! Với cả nó ở dưới gầm ghế cơ nên em tìm mãi không thấy là đúng rồi." "Vâng ạ. Em cảm ơn chị nhiều lắm!" Vừa nói, Phong vừa cúi gập người để thể hiện sự biết ơn. Lần này, thằng bé nở một nụ cười rất tươi, khác xa với sự điềm tĩnh và có chút khó gần của nó. "Sau này, em nên cười nhiều hơn nhé." Linh xoa đầu nó, nhìn nó với một ánh mắt đầy thiện cảm và cưng chiều."Tại sao ạ?" "Vì em cười đẹp lắm luôn! Mà đôi khi, điềm tĩnh quá người ta lại cho rằng em khó gần đấy!" "Nhưng em vốn vậy mà..." Vẻ mặt Phong có chút trầm xuống."Khó gần đâu mà khó gần? Chị thấy em dễ thương mà?" Nghe được lời khen như thế, đột nhiên nó ngại ngùng quay đi, không dám nhìn thẳng vào mắt Linh nữa. "Em cảm ơn chị." "Ừm." Thùy Linh mỉm cười, một nụ cười tỏa nắng và rực rỡ khiến ai ngước nhìn cũng phải đứng tim.…
Cậu là một người tốt.Cậu tuy thích chém gió,hơi lắm mồm tí nhưng sâu bên trong cậu luôn có cảm giác buồn bã,duờng như cậu không phải luôn cười nói vui vẻ.Duờng như đó chỉ là một vỏ bọc,bên trong cậu,nội tâm nặng trĩu,tâm trạng không phải như bên ngoài."Liệu họ có thật lòng với mình,hay tất cả chỉ là giả dối?"Giờ đây,phiền não khổ tâm như một món đồ bám bụi lâu rồi.Ánh sáng trong cậu giờ như nến tàn truớc gió,đã tắt ngúm tự bao giờ.---------OTP chặt chéo với nhau,NOTP xin lướt.Có yếu tố AU(Aternate Universe)và yếu tố OOC.…