Ai đi qua thanh xuân mà chẳng say đắm một người rồi cho rằng, cả đời nhất định phải là người ấy! Nhưng khi thanh xuân qua đi rồi, người cũng cứ thế mà vụt mất, chỉ còn lại mình ta lạc lõng giữa nơi mang đầy kỉ niệm của kẻ cũ người xưa ấy, chơi vơi đưa tay níu lấy từng giọt hạnh phúc đã từng vơi đầy mà mỉm cười an yên.Thì ra, cũng có lúc bản thân lại yêu một cách trân thành và cuồng nhiệt đến thế, để đến tận bây giờ, vẫn chưa dám lại một lần nữa nghoảnh lại nơi tình yêu vun đầy ấy !…
Ngoại truyện của "Chạm vào điều cấm". Lucy ở thế giới này sẽ không sinh ra bé Nashi mà mang nặng đẻ đau một thằng nghịch tử cuồng mẹ.Lưu ý: Truyện có các tình tiết 3p, loan luan, ngôn từ thô tục, pisskink, public play,... lôi của ai thì né nha.…
tiếng sột soạt trong phòng vang lên báo hiệu buổi học đã kết thúc. ricky nhìn thấy em trong những bức tranh của mình đang nói chuyện với một số bạn học. em cười phá lên trước bất cứ trò đùa nào của gyuvin, một nụ cười thật rạng rỡ. ricky thấy mình đã nhìn chằm chằm vào em quá lâu rồi, và đột nhiên em quay đầu lại phía anh.ricky vơ vội hết đống đồ lộn xộn trên bàn bỏ vào cặp, nhanh chóng rời khỏi lớp.original by @soonymin on AO3translation belongs to @2hong_sunniiday one Wattpad…
Tên Facebook : Trần Ngọc Phương- Giới tính : Nữ- Team : Himawari- Thời gian nộp : 13 giờ 55 phút ngày 30/06- Couple: Natsu - Lucy- Thể loại : Ngẫu nhiên- Kết : OE…
Hát phồn hoa, tụng thái bình. Thiên tùy nhân ý. Hoa tình phương tính cách độc lập, mang chút bĩ khí, ngoài ý muốn xuyên qua mất quyền lực thời đại thượng thư phủ. Trì thiệu tính tình cách ít lời nội liễm, phúc hắc, Hầu phủ con vợ cả công tử. Xem thấu việt nữ chủ dắt tay bản thổ manh thúc, một đường xông ra chưởng vạn hộ hầu đường.天遂人意…
Trần Hoàng An biết tình yêu là một thứ rất cảm tính. Kể cả khi còn sống cũng chưa trải qua bao giờ. Chẳng ngờ chết rồi lại gặp được ý chung nhân. Anh thích hắn, nhưng tình cảm ấy chỉ mãi chôn giấu trong tim, hoàn toàn không có ý định lộ ra. Cho đến hôm nay, một câu hỏi bâng quơ, một cái nhìn mong đợi đã khiến anh buông bỏ phòng bị mà nói ra lời trong lòng."Hoàng An, em thật sự không đau nữa sao?""Ừ.""Hoàng An, em đói à? Tôi mua gì đó cho em nhé." "Ừ.""Hoàng An, em lạnh lùng quá.""Ừ.""Hoàng An, em không có chuyện gì để nói với tôi à?""Tôi thích anh có tính là một chuyện không?""Hả?" Phạm Huy Phong cứng đờ người, cái miệng nhanh nhảu lúc này cũng lắp bắp, rặn mãi chẳng nên câu. Cuối cùng hắn trả lời một câu không liên quan: "Tôi nhớ ban nãy em bị chém đầu đâu có rớt não?"Nghe được lời này, anh "Hừ" mũi, bực bội quay đầu bỏ đi."Ủa em nói thật hả?" Bộ não chưa biết gì về tình yêu của hắn cuối cùng đã nảy số. "Tôi thích em mà! Ban nãy miệng tôi tự mở ra nói bừa thôi! Ê cục cưng, bé yêu, Hoàng An ơi..." Giọng điệu cợt nhả ấy lao thẳng vào tai anh, anh đảo mắt một vòng rồi lại bước đi tiếp, mặc cho chú cún con to bự đang bám theo sau anh."Hoàng An... tôi thích em lắm lắm... Em là người tình kiếp trước của tôi, là giọt máu đầu tim của tôi..." "Ừ. Phiền phức.""Em cho phép cái phiền phức này bám theo em hết đời ma nhé?""Ừ."Phạm Huy Phong vui vẻ nhảy đến khoác vai anh, cười như kẻ ngốc. Bề ngoài Trần Hoàng An chưa tỏ rõ thái độ nhưng bên trong lại âm thầm thỏa mãn.Cái đi đến cùng trời cuối đất này của hắn ấu trĩ quá…