Ke của OTP quá tuyệt dời nên toi quyết định ra fic ngay ^^ Tui cũng đang bệnh luôn, thời tiết này dễ bênh lắm, mọi người cũng giữ gìn sức khỏe thật tốt nhé! High ke OTP để lấy lại năng lường nèeeee…
Biển vốn là nơi ta nhìn thấy sự mênh mông, rộng lớn và bí hiểm của nó. Con người chúng ta đã mất một cuộc hành trình dài từ thế kỉ này sang thế kỉ khác chỉ để vi vu tìm hiểu về biển. Và vì vậy mà chúng ta mới có những con tàu buồm với những mục đích vai trò khác nhau từ thuở sơ khai. Song khi con người phát triển, các loại tàu cũng phát triển theo để mở rộng kiến thức và sự hiểu biết, tò mò của mình. Vì vậy mà những con tàu trở nên gắn bó đến kỳ lạ đối với những người là thủy thủ - vốn trung thành với một con tàu nên trong họ nảy nở những thứ cảm xúc chỉ dành riêng cho con tàu. Có người coi nó như ngôi nhà, có người coi nó như người mình thương nhớ, như người đang che trở mình khỏi bão tố trên biển, tựa như một người mẹ. Những cảm xúc đó như hóa thành một phần của con tàu, biến nó trở thành một thứ mang linh hồn riêng mà chỉ có người thực sự quan tâm tới nó mới hiểu được, và đó là sự ra đời cho Marine Generation…
Jess, chúng tớ nhớ cậu. Thời gian cho chúng ta ở bên nhau từng ấy năm, để lại cho chúng ta hàng ngàn kỷ niệm, và rồi cướp cậu đi, để chúng ta phải chia cắt mãi mãi. Bức tranh của chúng ta, có lẽ sẽ không bao giờ thành công. Vì thiếu mảnh thứ 9, là cậu đấy, tảng băng ấm áp của chúng tớ...…
Ngày....tháng.....nămMình không phải bắt đầu từ hôm nay bởi vì nỗi đau này không phải mới. Nó đã ở đó từ rất lâu, len lỏi qua từng ngày, từng đêm, chỉ là bây giờ mình mới đủ can đảm để nhìn thẳng vào nó. Và bây giờ lần đầu tiên mình đủ dũng khí, không né tránh, không che đậy để mình có thể nói với chính mình rằng: mình đã buồn, đã mất mát, đã tổn thương nhiều đến thế nào.Mình viết ra, không phải để kể cho ai nghe, mà để bản thân còn nghe thấy chính mình. Bởi có những cảm xúc, nếu cứ giữ trong lòng, sẽ dần trở thành gánh nặng, nặng đến mức khiến tim mình dường như không còn nhịp đập. Nhưng khi thả chúng lên giấy, ít nhất chúng trôi đi một phần, để mình còn có thể thở, còn thấy nhẹ nhõm một chút.Viết cho đứa trẻ đã từng quá giỏi chịu đựng, đến mức quên mất rằng mình cũng có quyền được khóc, được yếu mềm, được buồn bã mà không sợ bị trách móc.Viết cho người lớn đã đi quá xa, đã cứng cỏi đến mức trái tim gần như quên mất cách để cảm nhận nỗi đau, để biết rằng mình vẫn có thể yêu và được yêu.Và giờ đây mình đang cố đi ngược lại. Không phải để quay về quá khứ, mà để nối lại.Nối giữa một đứa trẻ từng tổn thương và một người lớn đang mơ một ngày được sống thật với chính mình, không còn sợ hãi, không còn giấu diếm, không còn phải che mặt trước nỗi cô đơn.Đây là nhật ký. Nhưng cũng là bản đồ.Bản đồ dẫn đường để tìm lại chính bản thân mình qua những vết nứt, qua những giọt nước mắt, qua cả những lần tưởng chừng đã chết.…
Fic gồm sự hợp tác của 9 tác giả đến từ Vương Quốc Acebabies. Mong mọi người ủng hộ !Nhóm Authors : Quỳnh Marrie - Ryoo Mi Soo - Kim Lena - Hải Nguyễn - Link Khoai Lang - Thúy Thất Thường - Phuc Nguyen Sowon - Mimi Joo Hanie - Yến JénnììRating : MACategory: Random, HE.…