chs x pjh | chúng mình
chúng mình vẫn sẽ là chúng mình nhưng chẳng còn bên nhau nữa. !lowercase!…
chúng mình vẫn sẽ là chúng mình nhưng chẳng còn bên nhau nữa. !lowercase!…
Tên truyện: Long Môn Khách Trạm (龙门客栈) - Đồng Nhân.Tác giả: BoscoDịch: Tản Nhu Thể loại: Cổ trang, đồng nhân.Nhân vật: Giả Đình - Kim Tương NgọcBản dịch nhằm tặng cho người hâm mộ cặp đôi Lý Vân Tiêu - Trần Lệ Quân. Không dùng cho bất kỳ mục đích thương mại nào.Vui lòng không sao chép.…
Nói sao nhỉ ? Là nguyên cái video " Basics in Behavior " nhưng phiên bản các nước Đông Nam Á…
Disclaimer: Yu-Gi-Oh! và các nhân vật trong anime bản gốc thuộc về Takahashi Kazuki. Truyện đã được xin phép dịch.Tên truyện gốc: Something Worth Fighting ForTác giả: angiembabeLink truyện gốc: https://m.fanfiction.net/s/13553589/1/Something-Worth-Fighting-ForNội dung: Đã 5 năm kể từ ngày Anzu tới New York. Yugi đã hi vọng rằng tình yêu của hai người vẫn sẽ tiếp tục, nhưng khoảng cách và công việc bận rộn đã khiến họ dần xa nhau hơn và rồi chia tay. Mặc dù vậy, Yugi vẫn luôn chiến đấu vì những gì mà cậu tin tưởng và thương yêu, và chính vì thế, cậu sẽ phải giành lại được cô ấy. Tuy nhiên, trong khoảnh khắc gặp lại, cậu đã thật sự rất sốc và không thể ngờ được rằng, Anzu đã...Chú ý: Truyện có yếu tố 16+, hãy cân nhắc trước khi đọc.* Ảnh bìa được lấy từ Tumblr.…
Textfic vui vẻ (đôi khi có văn xuôi?) Phương Ly bảo lưu để tập trung cho cuộc thi "học xinh say hi" và quay lại trường sau 1 năm. Ngày đầu đi học lại đã gặp chuyện với bạn nhỏ sao đỏ khó tính.Lưu ý: cốt truyện không có thật, chỉ dựa trên tưởng tượng, vui lòng đừng đem đến trước mặt chánh quyền, cảm ơn.Nhiêu đó thôi, còn lại mình enjoy nhóoo!!…
Love = L(over)…
"Phải,em yêu chị nhiều đến vậy,theo đuổi chị ngày này qua ngày khác,kết quả cuối cùng là gì?Là khi chị đi yêu người khác và người đó chưa bao giờ là em"Thể loại:HE,tục thấy đĩ mẹ,vui buồn có đủ.…
Tác giả: BachsanLink gốc: https://archiveofourown༚org/works/44457133/chapters/111819850#ngụy BE bởi vì dự kiến sẽ một phần kết khác#bối cạnh hiện thực nhưng dòng thời gian có hơi loạn xin đừng để ý quá#chỉ là hư cấu thôi đừng high người thật nhaChỉ là câu truyện từ fanservice thành thật, lâu lắm rồi không viết fanfic nên không ổn lắm xin thứ lỗi.…
Đây chỉ là một bộ truyện được viết ra bởi trí tưởng tượng của tui nên nó không có thật đâu nghe!!!!Mong chính chủ hong có thấy....…
Bìa by: @Asatte53 < Twitter >…
Anh thích bạn,bạn có thích anh không ?…
"Hiên Thừa, đoạn tình cảm này đến đây thôi". Không biết đã qua bao lâu, Lưu Hiên Thừa mới lấy lại được bình tĩnh, cậu mỉm cười, nụ cười có chút gượng gạo, xen lẫn đắng cay nơi đầu môi. Đôi mắt từ bao giờ đã phủ lên một tầng nước mỏng, long lanh. "Anh có giỏi cả đời này đừng để ý đến em".Mười chín tuổi, cậu chập chững bước vào nghề bằng vai phụ nhỏ nhoi trong một bộ phim, mười chín tuổi Lưu Hiên Thừa lần đầu gặp Triển Hiên. Ấn tượng ban đầu cũng chẳng đáng kể, hắn rất cao, gương mặt điển trai, tính cách dịu dàng, cởi mở. Hắn không màng khoảng cách, vô tư vui vẻ đùa giỡn với tất cả mọi người. Hắn còn tinh tế để ý đến việc cậu không mang bút theo khi đọc kịch bản, rồi đưa cho cậu cây bút hắn mang theo. Thôi được rồi cậu thừa nhận cậu bị thu hút bởi hắn. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở đó, cậu vốn chưa từng nghĩ tới việc mình sẽ dành cho hắn những cảm xúc cuồng nọ và mãnh liệt như hiện tại... Chỉ là, hắn như cơn gió cứ từng bước, từng bước chậm rãi len lỏi vào cuộc sống của cậu, dịu dàng, êm ả nhưng lại khắc sâu vào tận ngóc ngách tâm can. Sự tồn tại của hắn dần dần ghim chặt vào trái tim cậu, hằn đậm qua từng hơi thở, từng tế bào. Hắn mang đến cho cậu những rung cảm nhẹ nhàng. Sự bao dung, dịu dàng của hắn như nước chảy qua từng kẽ hở trong tâm can khiến cho cậu dần say mê. Hắn quan tâm, cưng chiều và chăm sóc cho cậu. mua chuộc trái tim thơ dại của Hiên Thừa, dẫn dụ nó, khiến nó từ từ thấm đẫm trong thứ cảm xúc ngọt ngào sai trái ấy. Từ bao giờ? Hiên Thừa c…
khoảnh khắc ấy, jeon jungkook chối bỏ thứ tình yêu sâu đậm, vứt bỏ lại cho em cùng chiếc ô tím nhàn nhạt, đứng sững sờ dưới làn mưa lạnh buốt mà chạy về phía người con gái ướt sũng dưới cột đèn sáng leo lét. không ngại bản thân hắn vẫn đang sốt, cả người đang run lên từng đợt.khi ấy, em biết mình thua, thua thảm hại rồi.mặc kệ em vươn đôi tay che mưa, nhưng hắn vẫn khù khờ chạy theo kẻ cũng ướt chẳng kém gì.giấc mơ về một thành phố hoa lệ. hoa cho hắn, và lệ cho em.…
Đi săn hay "đi săn"?…