Một vụ án mạng.Một nạn nhân.Nhưng có đến mười hai hung thủ.> written by: Sunwaii03 <> status: đã hoàn thành <> genre: hài cốt đời thường, tội phạm nghiện ngập, tâm linh ma cỏ, ông nói gà bà nói vịt,... <> started: 1/6/2023 (outline) - 1/10/2023 (storyline) <> ended: 10/10/2023 (storyline) - 28/10/2023 (published) <…
He loves me not - Người có yêu em?Author: ahsinam33Source: fanfiction.netLink: https://www.fanfiction.net/s/9363577/1/He-Loves-Me-NotTranslator: Usa (@-_Ltturkey_-)Introduction:"Things have worked out and Jellal, now a member of Fairy Tail, is happily married to Erza. But one night, Erza overhears him saying that he had only married her because she had forced him to. What will Erza do now?""Mọi thứ đều diễn ra tốt đẹp và Jellal, bây giờ là một thành viên của hội Fairy Tail, đã kết hôn và có một kết cục viên mãn với Erza. Nhưng một đêm nọ, Erza vô tình nghe rằng anh chỉ cưới em vì em buộc anh phải làm thế. Erza biết phải làm gì bây giờ đây?"Lưu ý: Truyện được dịch với sự cho phép của tác giả và chỉ được đăng tải tại Wattpad. Vui lòng không reup bản dịch này dưới bất kỳ hình thức nào.…
Tên truyện gốc: 遗忘的形式Tác giả: KongphleTrans: mia @miaroseyiQuách Thành Vũ gặp tai nạn xe mất trí nhớ, khi tỉnh lại tưởng rằng mình mới 21 tuổi, mất đi ký ức của 7 năm trở lại đây, bước vào con đường theo đuổi Khương Tiểu Soái lại từ đầu.Tag: nhất kiến chung tình, theo đuổi lại từ đầu, tự ghen với chính mình.---Phương thức lãng quên trên đời này chỉ có hai kiểu: một là đột ngột như thủy triều rút cạn, hai là mãnh liệt như ánh lửa bập bùng. Nhưng tôi vẫn luôn muốn tìm ra một phương thức thứ ba, một điểm giao giữa nước và lửa này.Mong em, đừng quên đi anh.…
"Bố Yujin, à chính xác hơn là bố nuôi, Chương Hạo" "...ước gì chú Hanbin là bố của nhóc""Tôi đã biết yêu""Đừng rời xa em nhé, em sẽ cố gắng bảo vệ anh và Yujin"…
"Rồi chúng ta sẽ lại yêu nhau vào thứ 9, ngày 32, tháng 13. Vào lúc 25 giờ, 61 phút, 62 giây".Câu chuyện mãi mãi là một bí mật sẽ không bao giờ được kể của Jeanne-Mariette Thérèse Nguyễn Hữu Thị Lan - Madame Nam Phương."Hẹn gặp lại Ngài ở Domaine de la Perche"…
+ Là nơi viết để độc giả ngắm, cũng có thể là viết vì cái thú vui ngấm dần vào máu tác giả. Đôi khi, cừu chỉ muốn đổi vai trò một chút-từ người đọc thành người viết mà thôi.+ Có thể có OTP, có thể có NOTP của mọi người.+ Nếu không thích, vui lòng thoát khỏi truyện hoặc đọc thể loại khác. Chúc một ngày tốt lành^^~…
Một bữa tối lãng mạn dưới ánh nến mờ ảo trong một nhà hàng sang trọng bậc nhất thành phố hoa lệ này.Một người bạn tình lịch thiệp có vẻ đến từ giai cấp thượng lưu.Cứ ngỡ rằng đây sẽ là một bước lên mây cho những con người thấp hèn trong con phố bán hoa nổi tiếng.Hãy cầu nguyện đi, những sinh linh khát khao sự hạnh phúc, đây là bữa ăn cuối cùng của mi rồi.…
Tôi viết ra những câu chuyện này, dựa theo suy nghĩ của bản thân, không có ý phỉ báng, bác bỏ bất cứ điều gì cả. Một số chi tiết do bản thân tự thêm để hợp với logic, khiến người đọc có cái nhìn nhân ái hơn với những nhân vật phụ, nhân vật phản diện.…
Tác giả: Bản đắng cẩu hòa nhất chỉ ngẫu _ Phần tiếp theo của fic khi nè _- Vân thâm cầu học thời kỳ- không hắc không dỗi- Vong Tiện + quan xứng song kiệt hữu nghị- cùng nguyên tác có xuất nhập bộ phận đều vì tư thiết- nhân vật về mặc hương ooc về ta- cảm tạ đọc- dùng ăn cần cẩn thận thỉnh trước đọc tự chương gỡ mìn.…
nơi tui bình phẩm về NOTP của mình và vì sao lại trở thành NOTP của tui hoặc những thứ bức xúc khác khi đu và đọc truyện của mình lưu ý: đây không phải là phốt hay có ý chê bai. Tôi chỉ viết nó để nói lí do tại sao tôi không thích nó…
Câu chuyện bắt đầu từ một dấu tích cũ nằm gần Hồ Tây. Rồi từ đó, mở ra hành trình qua những vùng đất mang theo hơi thở của huyền thoại: một ngôi đền, một phiến đá, một cái tên cổ đã mất khỏi bản đồ, một đoạn giếng đá nằm giữa nơi người ta tưởng không còn gì để nhớ. Ở đó có những linh thể canh giữ, có những kí ức chưa siêu thoát, có cả những vết nứt trong lòng người tưởng đã liền lại.…
Trích đoạn:"Làm ơn, cho tôi nước..." Hà ngước nhìn lên, cô thấy đó là một cậu thanh niên chưa tới tuổi nhị thập, tay chống gậy, trên gậy là bọc đồ gọn nhẹ của anh ta. Anh ta vận xiêm y màu biếc đã xờm màu, đối khâm màu tro nhăn nheo, cổ tay băng bó một đường. Gương mặt đỏ ửng như bị chuốc say, anh ta nheo mắt lảo đảo bước đi lật cật.Hà xoắn tay áo, lông mày khẽ nhíu lại, đôi chân lùi về phía sau cất lời."Đứng yên, kẻ gian phải không? Có tin là bà đây kêu lên không?"...Thời gian trôi qua, chàng trai năm nào đã nên duyên cùng nàng có một mái ấm, rồi không lâu bằng tài năng của mình đã bước vào chốn quan trường. Thế nhưng trong những ngày đầu, có tin đồn bản thân là hậu duệ dòng họ đã tàn năm xưa. Anh không ngờ được hào quang bá tánh hưởng thụ lại bắt nguồn từ những cậu đấu đá giữa các phe phái. Vỡ lẽ trước sự thật, Nguyễn Chương chẳng thể tìm đường lui, đành miễn cưỡng chấp nhận. Chỉ mong bản thân không rơi vào bẫy những cuộc xâu xé."Có những cuộc chiến không diễn ra trên chiến trường ác liệt. Nó âm thầm cháy trong từng tham vọng của bao kẻ giấu mặt. Thứ ngươi muốn phải đánh đổi bởi máu tanh đêm tối."Vén màng sự thật, điều khó nói, ẩn số dần được lý giải. Nguyễn Chương làm tròn trách nhiệm của một vị quan phụ mẫu, mong muốn điều giản đơn là một mái ấm bên vợ của mình, tránh xa đấu đá giữa chốn quan trường. Đời mà, nào để ai yên, Chương sẽ làm gì trên điều mình đã lao mình vào.…