Anh chàng Lạnh Lùng ❤ Cô nàng cá tính
Truyện đc viết theo cảm hứng. Mong m.n ủng hộ…
Truyện đc viết theo cảm hứng. Mong m.n ủng hộ…
Đang bị rảnh nên đẻ thêm rồi tự ăn😇🫶😍…
vô tờ ruyện sẽ biết…
"Em có thấy không, ánh đèn xanh từ bên kia bờ vịnh? Có khi chập chờn, có khi dồn dập...anh cứ dõi theo nó, nhìn mãi, nhìn mãi tới tận nhập nhoạng bình minh."Hắn khẽ khàng đỡ lấy tay em. Ngón nhẫn long lanh bắt lấy vầng dương tàn cuối chiều, giọt mưa nghiêng loé sáng sắc xanh địa cầu khi em khum tay, lòng bàn tay vươn ra bắt lấy ánh đèn xa xôi nọ. Một nỗi run rẩy gần như là xót xa rơi vào khoé mi em, và trong màn sương những đêm trăng về trước, em tưởng như em đã thấy Sunghoon đứng đó.Bóng lưng hắn cô độc trên cây cầu nhỏ. Sunghoon nhẹ giọng, hắn không gọi tên em, nhưng em biết hắn chưa từng thôi mong chờ em."Ngọn hải đăng của anh, đèn báo bão của anh."…
Anh phục vụ phòng PC x Bé game thủ nghiệp dư🎧 Somewhere only we know…
đông seoul lạnh lắm, anh ngủ đi.…
Em luôn yêu anh, theo cách của em…
Yiao , H+, Ngọt , Ngược , Hài , HE , OE Túm cái quần lại là từ nhiều nơi , nhiều nguồn và cả của mình viết nữa !Mong mn ủng hộ nha ~~~…
để anh mang cho em, mọi khó khăn trên đời này…
-Noémie 8 tuổi, mất cả cha lẫn mẹ trong một vụ tai nạn giao thông. Noémie không biết điều gì sẽ xảy ra phía trước, tương lai của em sẽ như thế nào khi em thẫn thờ dựa đầu vào bên cửa kính của tàu hỏa mà nghĩ suy, hướng mắt nhìn khung cảnh Paris có lẽ là lần cuối cùng em được ngắm nhìn.-Noémie 8 tuổi lần đầu cảm nhận được sự lạnh lẽo nơi lòng người.-Noémie, ở nhà mọi người gọi em với rất nhiều cái tên, khi thì ngắn gọn là Noé, phiên âm là nô-é, khi thì là "mày", "con ranh", nhưng em chỉ thích được gọi đầy đủ là Noémie, và người đáp ứng được điều đó là chị Renée và Renée cũng thích em gọi chị ấy là Renée, đầy đủ mà không tắt như cách Renée gọi em.-Noémie trong một lần tung tăng quanh thị trấn, em tìm ra được một khu vườn nhỏ, nhiều hoa, hoa nào cũng đẹp, nhiều lá, lá nào cũng xanh, nhiều cỏ, cỏ rậm rạp vô cùng. Em mê đắm và yêu thích khu vườn vô cùng, một khu vườn nhỏ dành cho riêng em. Khu vườn là nơi em trải mình ngắm nhìn trời cao và xanh, là nơi mà những lúc lơ đễnh trốn việc mà nằm ngắm hoa và hưởng gió, là nơi mà những lúc cảm giác đơn côi và hiu quạnh xâm chiếm lấy thể xác em, thể hiện bằng những giọt lệ tuôn. Em chỉ muốn nằm mãi nơi đây, hòa mình vào hoa lá, thơ thẩn nhìn những dạt mây trôi để không phải quay về ngôi nhà đó, nhưng mà còn chị Reneé thì sao...nhưng mà em ưu tiên ước muốn của bản thân mình hơn...và quả thực ước muốn của Noémie đã thành hiện thực khi trong một buổi chiều tà, linh hồn và thể xác em của em đã nằm lại mãi nơi đây, giữa hoa và lá.....Ảnh bìa : từ Pinterest.…
Truyện này do một người bạn của mình viết, thấy hay nên up làm ngoại truyện của KhanhMy Destiny luôn ak!!…
Đặt chân vào một thế giới hoang dại. Ta gặp người tựa như duyên số sắp đặt. Ta chẳng mấy thích người, mà người cũng chẳng mấy hảo ta. Nhưng đâu ai biết được, ta lại trót có tình cảm với người. Trót đem lòng yêu người. Thế rồi, người lại không biết điều đó. Người đem lòng yêu thương mỹ nhân đó. Bỏ mặc ta ở chốn hoang dại mà đến chốn lao xao. Người tựa khói sương bước đến bên ta. Người khiến ta mỉm cười, khiến ta khóc, khiến ta đau, khiến ta tổn thương rồi người quay lưng bỏ đi không một dấu vết. Người còn từng hứa ta sẽ chung đường mãi mãi. Nhưng người phụ ta. NGƯỜI PHỤ TA ?Người quả thật là gian dối. Nhưng ta vẫn yêu người.Có lẽ, trót yêu người là một sai lầm lớn nhất trong đời ta.Ta dại dột thật. Quá dại dột. Điền Linh Cát Cát.…
Nhân vật trong truyện : Hai thằng bạn cùng lớp Tao thành thật xin lõy bọn bây , nhưng bây real quá nê n tao mới làm vậy :<…
"I close my eyes and the flashback starts..."-"cho anh dừng một giây phút nhỏ nhoi để ngắm nhìn em".…