tân sơn nhất | đã nhiều năm như thế
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
Em không quan tâm đến anh thì thôi, đừng làm khổ anh như vậy nữa.…
Mai Quang Nam nhớ rất rõ khi bị hai viên cảnh sát áp chế từ phía sau, nó đã thấy Hoàng Tôn chạy đến trước cái xác lạnh ngắt của cha mình, quỳ sụp xuống nền đất. Máu đổ quá nhiều, nhuộm đỏ cả mu bàn tay anh, anh cứ như đã chết lặng ở đó.Khi ấy anh nghĩ gì? Anh có hận nó không?…
Khi nến bị thổi tắt, tiếng chuông đồng hồ trong nhà điểm đúng mười hai giờ đêm, mọi phép màu của bà tiên biến mất, anh như rơi vào cơn ác mộng vô tận, vĩnh viễn không đợi được mùa xuân.…
Tác giả: An NI Bảo BốiĐã xuất bảntruyện hay nên cop về mọi người cùng đọc…
Minh Tân thở dài trèo vào lòng hắn, rúc vào hõm vai hắn mà lẩm bẩm, "Hay là ngài đang thương hại tôi đây?"Sau đêm nay, Hữu Sơn nghĩ bản thân đã rút ra được một bài học trời đánh. Đừng bao giờ nhặt cún bừa bãi ngoài đường, nếu không không những nó sẽ trèo lên giường hắn, mà còn khiến hắn khổ sở như thế này nữa.…
Tổng hợp các đoản văn nhỏ được dịch của couple Hoa Phương nhà ta.Couple: Lý Liên Hoa x Phương Tiểu Bảo. (Nhân vật không thuộc quyền sở hữu của tôi) Lưu ý nhỏ: Bản dịch không có sự cho phép của tác giả, xin đừng đem đi đâu hết!Tái bút: Lần đầu viết fic, tay nghề non, từ ngữ còn thô, sự chính xác không nhiều, mong các thí chủ cảm thông.…
"Mai Chi có đem theo điện thoại không . Xem giờ hộ tớ với ""Umm..bây giờ là 10 giờ 40.""Cảm ơn Mai Chi nhá . Đồng hồ này của tớ hình như bị hỏng rồi. ""Nó cứ hiện giờ...đang rất muốn Mai Chi gật đầu làm người yêu tớ "…
Tác giả: Phong Dạ Hân Thể loại: Hiện đại, nhất thụ nhất công, HE, 18+Edit: Baoabo…
🔞Hữu Sơn nhớ đây không phải lần đầu tiên em từ chối mình, nhất là những lúc hắn muốn em nỉ non nói yêu hắn, em sẽ luôn rất kháng cự, bởi Fork thường không có cảm xúc lãng mạn với Cake của mình. Đối với họ, Cake chỉ là con mồi quỳ phục dưới chân, mặc tay họ kiểm soát, hành hạ, bòn rút từng chút một. Dù Minh Tân không giữ thái độ ấy với hắn, thì em cũng không ngoại lệ - em không yêu hắn.…
"Vì con trai của nữ hoàng là hoàng tử mà, đúng không nào?"Cảnh báo: OOC!.…
❤️ Cảm ơn bạn @Kljlioabdjwd donate truyện ❤️books/807491Tác giả: Kính nhiTrạng thái đã kết thúc ( trước mắt 40 chương hồi )Tiểu ni cô Tĩnh Trần thao biến am ni cô chi lộ.(Vừa đọc vừa sám hối 😂)gl, đỡ nàng, np.Cao HNP thịt văn bách hợp…
Thời khắc khoảng cách giữa hai người rút ngắn về không, tựa như có bông hoa mùa xuân nở rộ giữa đêm đông, đón lấy làn gió đầu tiên sau cơn mưa phùn, đàn bướm bay loạn trong lồng ngực anh tìm được thứ còn rực rỡ hơn cả màu sắc.Nhưng thế giới này đã không lừa dối anh.Xung quanh anh, tất cả vẫn chỉ là một màu đen trắng.…
Thứ 7 tiết 1…
Đặt tên thế là vì t chỉ xem đây là mấy mẩu vụn t có thể ra sức. ở đây chỉ edit truyện ngọt, giới hạn là OE có hope. Rất vã mấy mẩu kiểu vậy nên xin đề cử cho t (OvO)Edit chui nên cũng vào hang làm, đừng lôi nó đi đâu nữa không là t xoá truyện.…
Nhưng những năm tháng xa cách ấy cũng đã dựng lên một bức tường rất, rất cao rồi. Đinh Mạnh Ninh không dám, và cũng không muốn hỏi những năm qua Võ Việt Phương đã sống thế nào, sau khi rời khỏi vùng quê hẻo lánh này đã đi những đâu, trải qua chuyện gì. Anh cảm thấy mình không cần biết những điều đó, vì giống như ai đó từng nói, số lần con người gặp được nhau luôn có giới hạn, lần này gặp lại có lẽ là biến số, nhưng cũng có thể sẽ là lần cuối cùng.…
hiện đại hoa phương. Mình không reup của page nào cả,đều là mình tự viết mong các bạn ủng hộ nha ( văn dở lắm mong các bạn không chê) .…
Hành trình tỏ tình lằng nhằng của hai gã đàn ông[Đã edit xong]---------------------------- Tác giả: 装兔子抓狗Dịch: Kahechan (có sự hỗ trợ của QT và chatGPT)Bản dịch chưa có sự cho phép của tác giả, xin đừng đưa đi đâu khỏi WP này…
Từng lời từng chữ vang vọng trong đầu Tiểu My nhưng chẳng đọng lại được gì. Mọi điều nó muốn nói chợt trì trệ, căn phòng ký ức yên lặng đến mức nghe được cả tiếng tim đập không biết của ai. Bất giác, nó nếm được những giọt nước mắt mặn chát của mình, chảy trong tim, và chúng cứ chảy mãi.…
Cậu cũng không biết mình nên bắt đầu nói với anh từ đâu, rằng vũ trụ này rất rộng lớn, anh đi đây đi đó, gặp gỡ bao nhiêu con người, những câu chuyện cũ được cất đi rồi hãy cứ để nó đóng bụi, đừng mãi bận lòng như thế. Anh cũng chẳng thể mang theo hết những ký ức đó được đâu, bỏ em lại đi, anh sẽ thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.Nên là, sau này đừng giữ chỗ cho em nữa, sống thật tốt cuộc đời của mình đi.…