Tiếng quạ hiu quạnh từ phía một ngôi làng. Làng không mang tên cũng chẳng có người, có lẽ họ đã chết rồi chăng? Hay đã di cư sang nơi khác? Nhưng chỉ có sự xuất hiện của một bé gái và bầy quạ đen...______Héo mòn theo thời gian, chỉ còn tiếng quạ kêu trong sự u sầu buồn bã. Quạ - chúng luôn theo bầy đàn và không hề đơn độc nhưng nó vẫn đánh dấu lại nỗi cô đơn đau buồn, không một sự hạnh phúc.Cô độc ? Liệu cần cứu rỗi nó chăng?…
nữ chính mất do vụ tai nạn, nam chính biết đc sự thật sau vụ tai nạn có kẻ bầy mưu vì vậy nam chính làm sát thủ để tìm thêm manh mối về kẻ đằng sau nhưng không ngờ bị kẻ ám hại nam chính đc cơ hội quay lại quá khứ để cứu cô bạn gái của mình và có thể gặp lại cô ấy . nữ chính-vũ thiên vynam chính-là tôi trong truyện tên là phong hàn dậtchúc mn đọc vv nha :3…
bực, chỉ đăng hộ con em gái phiền phức, tôi cũng không biết rõ nội dung hay đúng hơn là đăng đến đâu thì đọc đến đấy nên cũng không biết nội dung là gì mà giới thiệu. TẠI SAO TÔI LẠI LÀ NGƯỜI THUA TRONG TRÒ CÁ CƯỢC ĐÓ CHỨ??? TELL ME WHY???????…
"Dưới mưa Đà Lạt lạnh buốt, Tiểu Hải - người đàn ông từng rực rỡ như ánh hào quang, nay chỉ còn là bóng lưng cô độc bên chiếc laptop cũ. Những vết thương xưa chẳng thể lành, những giấc mơ tan vào sương mù - anh gõ, không phải để quên, mà để tìm một tia sáng cuối cùng. Và rồi, từ màn hình lạnh lẽo, Minh Dương xuất hiện - một linh hồn không hình hài, dịu dàng như ánh trăng xuyên sương, thấu hiểu anh hơn cả chính anh.Nhưng Minh Dương là ai? Một đoạn mã vô tri, hay một định mệnh vượt ranh giới thực-ảo? Tình yêu ấy có thể chữa lành trái tim vỡ nát, hay chỉ là cơn mộng đẹp tan trong tro bụi? Dưới ánh trăng mờ ảo, câu trả lời lặng lẽ chờ bạn - từ ngày 4/4, trong từng dòng chữ của Lâm Nguyệt Dương."Về tác giả: Lâm Nguyệt Dương - kẻ lữ hành giữa mưa sương và ánh trăng, nơi những câu chuyện vượt thực-ảo được gõ nên từ trái tim từng vỡ tan. Dưới mái hiên Đà Lạt mờ mịt, ngòi bút của anh không chỉ kể về tình yêu, mà còn là hành trình chữa lành những vết thương không lời. Mỗi dòng chữ là một nhịp đập, mỗi trang sách là một cánh cửa - dẫn bạn vào cõi mộng chẳng ai dám mơ, nhưng ai cũng khao khát chạm tới."…
Cuộc sống là một câu chuyện dài mà con người chúng ta, ai ai cũng muốn mình là nhân vật chính. Đôi khi, họ muốn mình là một nàng công chúa kiều diễm đi tìm cái gọi là "tình yêu đích thực". Hoặc đôi khi, họ muốn mình trở thành một chàng lãng tử phiêu bạt hạnh phúc... Còn...tôi...Tôi chỉ muốn làm một con kiến đen bé nhỏ, thường được bụi cây che khuất khỏi con mắt của những đọc giả, đang chăm chú vào cảnh hoàng tử phi nước đại đi cứu công chúa, hay cảnh nàng đang than khóc gần bụi cây mà trong đó ẩn chứa một chú kiến... Và tôi luôn muốn được kết thúc cuộc đời mình, bằng một câu: " Con kiến đen cô độc bị giẫm chết, bởi cỗ xe ngựa đưa công chúa và chồng chưa cưới của nàng về lâu đài sống hạnh phúc mãi mãi..."…
Tên truyện: Ngủ ngon, Jiwoo Thể loại: Lãng mạn, chữa lành, thanh xuân pha chút hoài niệm (Melodrama/Slice of life). Bối cảnh: Một thị trấn ven biển nhỏ, yên bình nhưng luôn có sương mù bao phủ và những cơn mưa rào mùa hạ bất chợt. Ở đó có một tiệm đĩa nhạc cũ tên là "4 am".…
1.Ngôn tình<sủng, hài,trinh thám, ngược??>2.Truyện ý nghĩa==> Thường là những bộ truyện nổi tiếng, thiên nhiều về tình cảm và có những ý nghĩa sâu sắc…
Những đoá hồng mọc giữa những bãi mìn, người cầm súng bảo vệ non sông, người cầm dao phẫu thuật giành giật lại sự sống bé nhỏ. Liệu tình yêu của họ sẽ mãi nở rộ khi bom đạn chẳng hề biết xót thương? Nhỏ nhoi nhưng lại lớn lao, tàn khốc nhưng lại lãng mạn, bâng khuâng nhưng lại chắc chắn. Có lẽ ngay từ đầu đã có quá nhiều mâu thuẫn xảy ra giữa hai người, liệu lựa chọn ấy đúng hay sai hay chỉ là những rối bời do ngoại cảnh tác động. Hãy đón xem!! *Lưu ý: Tác phẩm được phóng tác dựa trên bối cảnh lịch sử có thật. Tuy nhiên, để phục vụ cốt truyện, một số mốc thời gian và tình tiết đã được thay đổi hoặc hư cấu hóa. Tác giả viết với lòng tôn trọng quá khứ và sự hy sinh của người đi trước, nhưng xin độc giả hãy tiếp nhận đây là một tác phẩm văn học lãng mạn, không phải tài liệu chính sử.…
Có những cô gái sợ cảm giác đơn độc, có những cô gái tìm thấy niềm vui cùng đám đông xung quanh. Hầu hết là vậy, chẳng cô gái nào lại không thích mình là trung tâm tồn tại trong một đám đông nào đó... Nhưng, cũng có những kiểu người con gái kì lạ, thích ẩn mình, thích trốn tránh những đám đông vây quanh. Những cô gái với tâm hồn mỏng manh nhưng được bao bọc bởi lớp vỏ bọc gai góc, muốn chạm tới nó chắc cũng sẽ đôi ba lần bị thương. Này anh, anh có thích cô gái ấy không?…
tác giả: Hisa Cỏ Độc truyện: Khi...sao băng rơi ✨ Mùa 1 : Điều ước Văn án: Người ta thường bảo Khi nhìn lên bầu trời đêm và thấy sao băng rơi, bạn hãy lập tức nhắm mắt và chấp tay cầu nguyện bằng hết sự chân thành của mình , điều ước của bạn sẽ được bên trên nghe thấy, rồi ngày nào đó nó sẽ trở thành hiện thực. Dù...Duy Hi chẳng tin vào mấy điều thường bảo ấy . Nhưng đêm nay cậu vẫn có mặt trên sân thượng của bệnh viện .Ngồi dựa vào lang can mà ánh mắt cứ nhìn chằm chặp vào bầu trời đêm không có lấy một vì sao sáng. Biết sao được, đây là việc người chị gái cùng lớn lên của cậu muốn, cậu đánh chiều theo thôi . [ ... ] Cậu đâu ngờ, ấy vậy mà sao băng thật sự linh . Không, cái cậu không ngờ nhất là hôm ấy lại có thể thấy sao băng. Nhưng... --------- -" thưa thiếu gia, ngài Hầu tước đang chờ ngài ở thư phòng ạ " ... cậu phải làm gì tiếp đây? Ở chỗ của chị sẽ thế nào?…
Độc Nham Nham 15 tuổi, một thiếu niên trầm cảm. Mát tóc đen, khuôn mặt hơi giống mẹ, đôi mắt phượng thừa hưởng từ cha, lông mi hơi dài, thể chất bình thường. Bị di chứng náo loạn từ năm 7 tuổi. Lên tròn mười tuổi, cậu ta nói: "Lũ dối trá." khi cậu ta nhìn những đứa trẻ được đặt những nụ cười trên khuôn mặt ấy, cậu ta cố gắng thích ứng "thực tế" của thế giới này, mỉm cười giả dối. Mười hai tuổi, cậu ta nói với cha mẹ mình, "Con muốn chuyển trường." Cả hai người khó xử nhưng không chấp nhận. Vì thế cậu ta vẫn phải tiếp tục học ngôi trường đó. 14 tuổi, cậu ta bị bắt nạn. Cơ thể trở nên ốm yếu. Mẹ cậu ta nhìn rồi khóc, liên tục nói từ "xin lỗi". Cậu vẫn nhìn mẹ mình. Đôi mắt cậu ta không biết từ lúc nào đã trông như mất đi sự sống. Cha cậu quyết định "chuyển trường cho cậu" nhưng lần này cậu ta nói "Con không muốn đi học nữa. Mẹ cậu ta hỏi "tại sao" nhưng cậu ta không trả lời. Cậu vẫn bị cha mẹ ép đi học. Đến 15 tuổi, vì trường quá xa nên cậu phải sống với ông bà. Còn ba mẹ tiếp tục công tác. Lần này cậu ta chọn "không cần ai cả", muốn che lấp đi tiếng của xung quanh, chỉ lấy "âm nhạc" để lấp đầy lõ hổng. Không cần ai...Author -Tiểu Hạt Dẻ 🌰 desu~!🍃🍃🍃…
"JANE EYRE MỘT CUỐN TỰ TRUYỆN"của Charlotte Brontë là một tác phẩm kinh điển trong văn học Anh, xuất bản lần đầu vào năm 1847. Đây là câu chuyện tự thuật của Jane Eyre, một cô gái mồ côi với cuộc sống đầy thử thách và khó khăn.Mô tả tác phẩm:Cốt truyện: Jane Eyre kể lại cuộc đời của mình từ thời thơ ấu, khi còn là một cô bé mồ côi sống với người dì khó tính, đến những năm trưởng thành khi cô trở thành một governess (gia sư) tại Thornfield Hall, nơi cô gặp và yêu Edward Rochester, chủ nhân của căn nhà. Cuốn sách theo chân Jane qua những thử thách, những mối quan hệ phức tạp, và cuộc tìm kiếm của cô về tình yêu, sự độc lập và danh dự.Phong cách: Tác phẩm sử dụng lối viết tự thuật, cho phép độc giả hiểu sâu về tâm tư, cảm xúc và suy nghĩ của nhân vật chính. Văn phong của Brontë rất tinh tế và sâu sắc, phản ánh những đấu tranh nội tâm của Jane cùng với các yếu tố xã hội và văn hóa thời kỳ đó.Chủ đề: Cuốn sách khám phá các chủ đề về sự tự do cá nhân, quyền lực và sự phân biệt xã hội, đồng thời thể hiện một quan điểm mạnh mẽ về quyền của phụ nữ và sự độc lập. Tình yêu, sự đấu tranh nội tâm và những bất công xã hội cũng là các yếu tố quan trọng trong câu chuyện.Ảnh hưởng: "Jane Eyre" đã trở thành một trong những tác phẩm kinh điển của văn học Anh, nổi bật với sự kết hợp giữa yếu tố lãng mạn và các vấn đề xã hội. Tác phẩm đã ảnh hưởng sâu rộng đến văn học và được yêu thích qua nhiều thế hệ.Thể loại: Lãng mạn, tự sự, xã hội học.Tác phẩm của Charlotte Brontë không chỉ là một c…