Chào các bạn! Truyen4U chính thức đã quay trở lại rồi đây!^^. Mong các bạn tiếp tục ủng hộ truy cập tên miền Truyen4U.Com này nhé! Mãi yêu... ♥
43 Truyện
Lời Chào Đẹp

Lời Chào Đẹp

29 4 1

Tôi mười tám tuổi. Người yêu tôi hai mươi lăm.Giữa chúng tôi không có bi kịch lớn, chỉ có những ngày trôi qua rất bình thường - và chính sự bình thường ấy khiến tôi không biết mình đã đi lệch từ lúc nào.Câu chuyện này bắt đầu bằng một sự tò mò nhỏ và kết thúc bằng những cảm giác khó gọi tên: xấu hổ, hụt hẫng, và một nỗi buồn đến chậm. Tôi đã từng nghĩ mình đủ trưởng thành để yêu, nhưng hóa ra chỉ đủ để bước vào một mối quan hệ mà tôi không biết cách rời đi.Đây không phải là câu chuyện về đúng hay sai . Nó là một bản ghi chép tâm lý của một người trẻ, khi nhìn lại những lựa chọn đầu đời và nhận ra rằng: có những mối quan hệ không làm ta đau dữ dội, nhưng khiến ta buồn rất lâu.Tôi ghét người yêu mình. Nhưng tôi không thể bỏ anh ta.Không phải vì tôi còn yêu, mà vì tôi vẫn chưa hiểu hết điều gì đã giữ tôi ở lại.…

Ngôi nhà nhỏ cuối ngõ

Ngôi nhà nhỏ cuối ngõ

1 0 2

Trong một con ngõ phủ đầy rêu xanh, có một căn nhà gỗ nhỏ nép mình dưới tán bàng già. Ở đó, Minh và Khánh - hai chàng trai trẻ - chọn cho mình một cuộc sống giản dị, xa rời ồn ào náo nhiệt của phố thị.Họ bắt đầu ngày mới bằng một ấm trà nóng, những chậu hoa ngoài hiên, và vài trang sách cũ. Họ nấu những bữa cơm đạm bạc nhưng đầy ắp tiếng cười. Họ hát dưới trăng, trò chuyện trong mưa, cùng nhau đi qua những ngày nắng đẹp lẫn những khi giông gió.Mỗi góc nhỏ trong căn nhà đều chất chứa kỷ niệm: chiếc bàn học lung lay, bức tranh vẽ dở, giá sách ít ỏi nhưng quý giá. Từ những điều bé nhỏ ấy, họ tích góp nên một tình yêu bền bỉ - thứ tình yêu không cần ồn ào mà vẫn sáng rực giữa đời thường.Ngôi Nhà Nhỏ Cuối Ngõ không chỉ là câu chuyện về tình yêu, mà còn là lời ngợi ca những giá trị bình dị: sự chở che, thấu hiểu, và niềm tin rằng hạnh phúc có thể nảy nở từ những điều tưởng chừng nhỏ bé nhất.…

[TR] Dạ Khách

[TR] Dạ Khách

186 50 1

Dân gian lưu truyền rằng, mạc phủ Toman là nơi chỉ mở cửa một lần duy nhất. Bắt nguồn cho lời đồn thổi này, hiển nhiên phải có căn cứ. Và nó, xuất phát từ vị lãnh chúa hùng mạnh nhất Edo thời bấy giờ - Sano Manjiro - còn được gọi là Mikey Vô Địch.Người ta bảo, lãnh chúa Mikey chỉ mở cửa mạc phủ để đón khách vào đêm trăng tròn nhất. Và những vị dạ khách trong đêm ấy, một khi đã dấn thân vào, tuyệt nhiên sẽ chẳng hề thấy bóng dáng ở sáng hôm sau.Chẳng sao cả, Takemichi không quan tâm về nó lắm. Nhiệm vụ duy nhất của cậu, chỉ có một mà thôi. Giết chết Sano Manjiro - hay Mikey Vô Địch - lãnh chúa hùng mạnh nhất Edo. Vì hắn, chính là mối đe doạ cho công cuộc củng cố lòng tin của Hội đồng xét xử.Nhưng có điều... kẻ mà Takemichi muốn lấy đầu, lại chẳng phải là người hữu danh vô thực."Chào mừng đến với mạc phủ Toman, dạ khách trẻ tuổi. Bọn ta sẽ tiếp đón ngươi, bằng cách nồng-nhiệt-nhất có thể. Cứ từ từ tận hưởng nhé~!"Nhân vật chính: Hanagaki TakemichiPhối hợp: Bất lương chúngThể loại: BL, BG, NP, OOCCre bìa: https://twitter.com/kaohom503/status/1447094327285485569?t=jeivLlErEOAhsJhHBvVtUw&s=09&zdlink=Uo9XRcHoRsba8ZeYOszjBdHtQNHqPN8kOMvaSczfP28i8cblSo8wUo9pOsXbRMLVTN9i8ZeYUc5iRoqpCpCvC3CoDp4wN2zSBo8i8c5mS6ba8ZeYCpCpEJ0pCZSn8drz25.3.2022KHÔNG XIN IDEA, KHÔNG MƯỢN Ý TƯỞNG, KHÔNG CHUYỂN VER DƯỚI MỌI HÌNH THỨC!!!…