[ Faran] Say Đắm
Ngọt ngàoDịu dàngChìm đắm trong tình đôi taChỉ là vài dòng trong cuộc sống bình dị của họ…
Ngọt ngàoDịu dàngChìm đắm trong tình đôi taChỉ là vài dòng trong cuộc sống bình dị của họ…
Tiệc tàn, mấy đứa trong lớp đã dọn dẹp xong rồi ai về nhà nấy.Nhật Kha say rồi, nhưng không ồn ào.Cậu ta ngồi dựa lưng vào tường, mắt cụp xuống, hơi thở nồng mùi rượu. Khi tôi cúi người hỏi có ổn không, cậu ta nhíu mày, giọng khàn đi:"Đừng hỏi nhiều."Tôi đứng thẳng dậy, chưa kịp nói gì thì cậu ta ngước lên nhìn tôi, ánh mắt lạnh lẽo quen thuộc, nhưng lại có gì đó mệt mỏi hơn bình thường. Ánh mắt ấy như trách móc tôi rằng đừng lơ cậu ta nữa."Đưa tao về.""Tự gọi xe đi," tôi đáp.Cậu ta cười nhạt, khóe môi cong lên rất khẽ."Nếu tự về được thì tao ngồi đây làm gì."Tôi thở dài, đưa tay ra. Cậu ta đứng dậy chậm chạp, bước loạng choạng một nhịp rồi lại đứng thẳng, cố giữ vẻ bình tĩnh."Đừng có nhìn tao kiểu đó,"- Nhật Kha nói, giọng thấp xuống: "Nếu không là tao sẽ say mày mất". Rồi hắn gục vào vai tôi, ngủ thiếp đi, không đứng nổi nữa.…
Trong một thế giới chìm trong khói lửa chiến tranh, nơi lòng tin và ký ức đều dễ dàng bị bóp méo-Sở Kha, một chiến binh dũng cảm, tỉnh dậy giữa vùng căn cứ lạ với trí nhớ hoàn toàn trống rỗng. Người đàn ông lạ mặt tự xưng là người yêu anh - Lục Trạm - dịu dàng, chu đáo nhưng ẩn giấu sau ánh mắt lạnh lùng là vô vàn điều chưa nói.Cùng lúc đó, ở một nơi khác, Giang Mặc - người từng là đồng đội, là kẻ âm thầm yêu Sở Kha - lại bị giam cầm trong vòng tay ngụy tạo của Lạc Hoành Dao, một kẻ chỉ huy có nụ cười dịu dàng và trái tim chiếm hữu đến điên cuồng. Mỗi lời quan tâm, mỗi cái chạm nhẹ đều là từng bước giam cầm Giang Mặc trong mê cung cảm xúc - nơi tình yêu và dối trá song hành.Hai mối tình - một bên là dịu dàng ngụy tạo, một bên là thật lòng bị che mờ bởi quá khứ - cuối cùng sẽ dẫn về đâu? Khi ký ức quay trở lại, liệu tình yêu còn đủ mạnh để vượt qua tất cả những điều đã bị bóp méo và lừa dối?…
Nhỏ không biết tại sao trái tim mình lại chệch nhịp thế này...Là do câu nói: "Vì đó là em, tôi chấp nhận từ bỏ làm thợ săn, trở thành ma cà rồng... chỉ để được bên em mãi mãi".Hay do đôi bàn tay nhỏ bé đập tan mọi xiềng xích đau đớn, thân thể lạnh lẽo ôm ấp cứu nhỏ khỏi hàng ngàn ma cà rồng chỉ đang trực chờ xử tử nhỏ: "Chỉ cần có thể bảo vệ được nụ cười của chị, tôi sẵn sàng chống lại cả thế giới ma cà rồng, tính thêm luôn 7 tỉ người ngoài kia cũng chẳng sao".Hay là khuôn mặt dịu dàng như mọi truyện tình yêu khác của người nhỏ từng yêu suốt 30 năm, cũng là người chỉ xem nhỏ là một quân cờ không hơn: "Bằng tham vọng của mình, ta đã nuôi dưỡng một đóa hồng hoàn mĩ nhất để dùng nó giết chết kẻ thù của ta, nhưng biết làm thế nào khi ta đã bất cẩn yêu nó. Sai lầm lớn nhất trong 1500 năm cuộc đời ta là đã đẩy người con gái ta yêu vào vòng tay kẻ khác. Bây giờ, quyền lực lẫn sức mạnh, ta không cần nữa, ta đến đây chỉ để mang người ta yêu trở về và trở thành Huyết Thê Của Ma Cà Rồng Vương"Và truyện này có thể hay không, là sự im lặng của kẻ cao ngạo ngồi trên ngôi cao ấy, chỉ hờ hững đưa ánh mắt xanh băng lãnh không chứa chất cảm xúc nhìn xuống thân thể nhỏ đang đau đớn rỉ máu trong sợi dây xích của tử thầnCả cuộc đời mình, ta luôn nghĩ mình không làm sai điều gì, nhưng có lẽ không phải vậy, bởi cái sai lớn nhất của ta chính là đã tồn tại trên thế gian này.Các người đã một mực xử tử ta thế nào, trên Quãng Trường Chết đòi đóng đinh thiêu sống ta ra sao? Tha? Các người còn có tư…
Convert: KatChuyển ngữ: JeniceThể loại: Đô thị, ngôn tình, đoản văn...Nguồn: jenice1903.wordpress.comVỏ quýt dày có móng tay nhọnTôi là một người đàn ông rất xấu, lại không đủ dịu dàng. Vẫn chưa có vợ. Không phải như mọi người nghĩ là không có ai yêu tôi, mà là do tôi kén chọn. Đầu năm nay, xấu không thành vấn đề, không dịu dàng cũng không sao, chỉ cần có tiền, muốn cái gì mà không được?Có tiền quả thực không phải vạn năng, nhưng trong cuộc sống không phải lúc nào cũng cần vạn năng, trong cái vòng làm ăn luẩn quẩn, tôi cũng được xem là một nhân vật quan trọng, sống cũng rất thoải mái. Lấy lời bà nội tôi nói thì đó là: "Cháu tôi có tiền, ở biệt dã." Bà tôi đã hơn 80 rồi, không được học hành gì, vì muốn tỏ lòng hiểu thảo, trước cửa biệt hự nhà tôi có treo một cái biển đề "Biệt Dã Cư", phòng trường hợp có người nhiều chuyện đến nói linh tinh với bà nội làm bà lo lắng…
- Truyện kể về Bảo và Dương , 2 Em đều có quá khứ không tốt hiện tại chưa vững và tương lai mịt mù :)) , nhưng mà 2 em đều không quan tâm đến khuyết điểm của đối phương,2 em chỉ quan tâm đến vết thương của nhau và dần dần dìu dắt nhau bước đi khỏi cái quá khứ đó. Nếu không có ánh mặt trời soi sáng vẫn còn ánh trăng dịu dàng soi đường cho 2 em khi đi giữa màn đêm. Cũng giống như tình yêu của 2 em nhà vậy á , không rực cháy như mặt trời mà dịu dàng như mặt trăng,chậm rãi mà đưa chúng em thoát ra khỏi cái " bóng tối trong quá khứ "Cho nên truyện mới tên là"Thương Ai Thương cả đường đi lối về" đó, vì các em thương nhau thương cả quá khứ buồn của đối phương, thương cả hiện tại chênh vênh có nhau và chắc chắn sẽ thương luôn " chúng ta " ở tương lai…
Ngày Đỗ Hạ Phương chuyển về Hà Nội học lớp 10 ở THPT Việt Đức, cô nghĩ thứ khó nhất chỉ là thích nghi với môi trường mới. Nhưng cô không ngờ, buổi sáng đi muộn hôm ấy lại khiến mình gặp Phạm Thiên Vũ - 11A1.Một ánh nhìn, một câu nói ngắn ngủi, và những ngày tháng ở Hà bắt đầu đổi khác.Giữa nhịp sống học đường quen thuộc, Phương dần chạm vào thứ cảm xúc rất lạ - thứ người ta gọi là rung động rât dịu dàng.…
1.Lần đầu tiên Quân Dao gặp Hạ Vũ là khi cậu đang dắt một bà cụ qua đường, thiếu niên mặc một chiếc áo phông trắng tinh, trông rất sạch sẽ.Lần thứ hai lại bắt gặp cậu đang cho đám mèo hoang ăn dưới tán cây, dáng vẻ dịu dàng, kiên nhẫn chờ chúng ăn xong mới rời đi. Lần thứ ba là trong buổi học đầu tiên của năm học mới, cậu nhẹ nhàng nói với cô "Để tớ giúp"Ba năm cấp ba, bí mật lớn nhất của Quân Dao chính là thầm thích Hạ Vũ. Ngoài mẹ cô ra, không một ai biết.Thiếu niên lúc nào cũng mỉm cười dịu dàng, ôn hoà lễ độ, tỏa sáng như ánh trăng. Còn cô, vĩnh viễn chỉ là một trong những ngôi sao nhạt nhòa bên cạnh cậu. 2.Hạ Vũ sinh ra trong gia đình thư hương thế gia, đẹp trai lại dịu dàng ôn hòa. Ở trường Trung học Giang Thành, Hạ Vũ gần như là cái tên ai cũng biết đến. Thế nhưng, cậu luôn giữ khoảng cách với mọi người, không bao giờ quan tâm tới chuyện của người khác. Trong thế giới của cậu, Quân Dao chẳng qua cũng chỉ là một bạn học cùng lớp, không hơn không kém. Sau này, Hạ Vũ biết trong lòng Quân Dao có người cô từng thích thầm, là ánh trăng trong lòng cô, nhưng anh không ngờ người đó chính là anh. "Anh tựa như ánh trăng toả sáng khắp bầu trời đêm, khiến em lưu luyến mãi không quên"…
THỂ LOẠI : HE , ngôn tình , vườn trường.Anh-Đăng Khoa-1 chàng trai THPT trẻ trung , năng động và đặc biệt luôn dịu dàng với người con gái anh yêuCô-Phương Nhã- 1 cô gái THCS tính cách đôi lúc bướng bỉnh cọc cằn như trẻ con lúc lại dịu dàng trưởng thành hay suy nghĩ tích cực không kiềm chế được cảm xúc của mình ... ________Bao lâu nữa m sẽ quay về với t !?-Cô nghẹn ngào trong nước mắt ...-T không biết nữa...t xin lỗi...là do m đã chậm 1 bước rồi...Anh đau lòng xót xa... ________Đúng! Tình yêu như con dao hai lưỡi, nó cho ta ngọt ngạo, hạnh phúc cũng cho ta cảm nhận đau đớn xót xa ... Vì vậy, nếu yêu nhau hãy trao đến nhau những tình cảm ấy, đừng giữ mãi trong lòng... Vì 1 phút bỏ lỡ thì 1 đời hối hận... Cảm giác đau xót vô cùng...…
Cô nhớ ra rồi. Cô nhớ những lần cô khóc, được anh ôm vào lòng. Anh ôm cô nhưng là vừa ôm vừa vỗ về. Anh sẽ ôm cô vào lòng, lấy tay ôm trọn người cô. Có lúc, anh sẽ vừa ôm vừa xoa đầu cô. Anh bảo cứ khóc đi, anh che cho rồi. Anh dịu dàng lắm, chỉ cần đứng yên ôm cô như thế, lặng thinh đến khi cô nín thì thôi. Anh chẳng nói nhiều gì. Anh ôm thích lắm. Ấm ấm. Dịu dịu. Vững chãi và an toàn. Cô nhớ cái ôm ấy. Nhớ lúc nào gặp, cô cũng đòi "Ôm em", "Muốn ôm anh." Bây giờ cô nhớ ra rồi. Vòng tay anh không phải lành lạnh mà khô cứng như thế. Vòng tay anh mềm và thoải mái lắm. Không phải như thế. Anh làm sao có thể để cô khóc một mình ngay trước mắt, sao có thể để cô uống cả ly rượu đầy mà không giành lấy. Đó không phải là anh, đó chỉ là một người nhìn giống anh. Anh mà biết chắc đau lòng lắm. Cô có lỗi với anh rồi. Cô ngồi sụp xuống ôm đầu khóc. Mặc kệ người qua lại chỉ trỏ, cô cứ ngồi như thế.…
gặp em vào một ngày thu Hà Nội gió dịu dàng, đến chào em lần cuối khi em hóa theo gió cuốn mùa lá vàng đi. Em ngủ ngon em nhé.…
Đây lè bài viết về family cool thui…
Cách để chinh phục trái tim của Jimin? Aya sẽ khó cho cậu Jeon của chúng ta rồi đây…
Được làm bởi 1 con ngu văn ;-;Truyện không được hay lắmKhông H vì tôi quá trong sáng U_UỦng tớ nháI lớp diu :))…
Biết đâu một ngày xuyên không bạn trở thành một cô tiểu thư dịu dàng nhưng ...…
Trích dẫn trong truyện mà tôi thích…
hai chị em đi du lịch tại Teyvat…
Thể loại: nhật ký, tệ nạn xã hội, GE…
ngôn tình, ngọt ngào, tình cảm, dịu dàng, bảo vệ, nhẹ nhàng…
[J4F]Chỉ là một số tình tiết mình nghĩ ra để xoa dịu lòng nhung nhớ các anh:'>…