TÁC GIẢ : TsubakiYei4 THỂ LOẠI : Tình cảm, Hài hước,..NỮ CHÍNH : Akashi Mei, 20t , dễ thương, tính tình trẻ con, nhỏ nhắn, hơi ngốc, NAM CHÍNH : Steward Kyle, 22t, tính tình lạnh lùng, ít nói, Là tổng giám đốc của tập đoàn Steward,…
Câu truyện xoay quanh cuộc sống của cô bạn trên thư và đã một thứ khiến cô thoát ra câu " ĐỪNG HỎI".... mời các bạn đọc truyện để biết lý do xuất phát câu nói đó…
- Phạm Ngọc Băng Băng (17t) là con gái của tập đoàn thời trang JIMIN khá nổi tiếng. Sở hữu khuôn mặt của thiên sứ và tấm lòng của 1 đại ma quỷ. Cô có khá nhiều kinh nghiệm trong việc quậy phá còn học tập thì cũng không thua kém. Giỏi tewondo , karate , aikido , ... thuộc hạng siêu đẳng. - Trương Thiên Vũ (17t) là con trai của tập đoàn du lịch lớn trong nước, gia đình thân với nhà Băng nên từ nhỏ 2 cô cậu đã được hứa hôn và ở bên cạnh nhau từ bé đến lớn còn thân hơn cả vợ chồng ( họ thật sai lầm khi làm điều đó haizzzz ). cũng giỏi võ, hào hoa. k lăng nhăng và luôn chiều vợ.- Hoàng Nguyễn Ái Linh (17t) là hotgirl của trường, con nhà danh giá, ban đầu là kì phùng địch thủ vs Băng và Vũ ( do họ quậy hơn nên ''ghét'' ) nhưng rồi cũng thành bạn rất thân. giỏi võ, khuôn mặt baby, k bao giờ giết người .- Phan Mạnh Quân (17t) là hotboy và boyfriend của Linh, khuôn mặt baby sắc sảo, ánh mắt sát gái ( cũng vì thế mà gần như ngày nào cũng bị sát thương ) giỏi võ k kém gì các bác ở trên.…
Tác giả: Lam ChiThể loại: Đam Mỹ_học đường_HTrích đoạn trong truyện:Cậu gắt lên:-"Tôi ghét mưa, cũng ghét anh."Cậu cứ tưởng khi hắn nghe cậu nói thế, hắn sẽ nổi giận buông cậu mà bỏ đi mất. Nhưng hắn lại không làm vậy, ngược lại còn ôm cậu chặt hơn, đầu gục xuống vai cậu thì thầm:-"Cậu có thể ghét mưa......có thể ghét tôi.....nhưng sau đêm nay thì đừng hòng nói lại câu ấy... "Nói rồi hắn nhẹ nhàng luồn tay xuống phía dưới chiếc áo phông trắng của cậu, mân mê cơ thể cậu mặc cho cậu vùng vẫy, môi hắn chạm nhẹ vào gáy cậu rồi từ từ xuống đến vai, lưng, hông.... Lời của tác giả: Lần đầu viết truyện nên sẽ có nhiều sai sót , mọi người cứ tự nhiên góp ý, mình sẽ xem xét và sửa đổi.…
Tác giả : Huyền Trang Chuyển ver : DonaSteward951 Mày có biết vì sao tao luôn bắt nạt mày hết lần này đến lần khác không?""Vì sao?""Cũng bởi vì mày dốt chứ sao?""...""Nhưng không ngờ anh đây lại thích tính cách của mày"Cô chưa từng sợ điều gì, chỉ sợ mỗi mình hắn…
"Thế giới này rất rộng lớn" - Ông nội từng nói thế. Nhưng khi lớn lên, thế giới ấy dường như thu hẹp lại trong những áp lực thành tích và những lớp mặt nạ hoàn hảo. Giữa guồng quay ấy, có những linh hồn vụn vỡ bị bỏ lại như nhành hoa dại bên đường.Minh Phong từng tin chụp ảnh là để bắt lấy "sự sống", cho đến khi cậu chọn từ chối nhìn thấy thế giới và đóng băng mọi cảm xúc vào một chiếc thẻ nhớ đầy hoài niệm đau thương.Nhưng mảnh vụn quá khứ ấy không mất đi. Nó trở thành Fotoria - một chiếc máy ảnh kỳ lạ kết nối thực tại và ký ức, giờ đây nằm trong tay Nhật Quang và Linh. Cùng nhau, họ đi tìm những Amphora - những món đồ cũ kỹ chứa đựng tiếng thì thầm của những nỗi đau bị ngó lơ.Amphora là bản nhạc Jazz chậm rãi về hành trình đi tìm quyền được ghi nhận và chữa lành. Bởi lẽ:"Nỗi đau không phải để xóa bỏ, mà là để trân trọng. Chúng ta chỉ thực sự sống khi dám mang theo những vết sẹo của chính mình.""Nếu vẽ là dùng thời gian để tái tạo hình ảnh, thì Fotoria là dùng sự kiên nhẫn để thấu hiểu linh hồn. Giữa một xã hội nơi ai cũng vội vã lướt qua nhau, bạn có dám dừng lại 15 phút chỉ để nhìn một giọt sương rơi, hay nghe một trái tim đang dần phai màu lên tiếng?"…