Warning: H+++++TRUYỆN: [VMIN VER] [NC-17] HỌC TRƯỞNG A~TÁC GIẢ: OA QUA OATÊN GỐC: Y QUAN SỞ SỞCOUPLE GỐC: THẨM PHÁN - NHẬM NHUCOUPLE MỚI: KIM TAEHYUNG - PARK JIMINNGUỒN: Alice Swood, Hủ giớiLINK :https://hugioi.wordpress.com/list-convert/convert/EDIT + CHUYỂN VER: THẢNG NỊNH GIAO@thangninhgiaoTRUYỆN ĐƯỢC ĐĂNG DUY NHẤT TẠI WATTPAD…
ngài một vị thần quyền năng người tạo ra tất cả vũ trụ và trao cho thần Zeus quản lí nhưng cuộc đời ngài lại là một chuyện khác.vì ngài sợ chính sức mạnh của mình quá lớn ngài đã tạo ra 10.000 đại phong ấn để phong ấn mình và chuyển sinh thành người trần nhưng rồi ngài lại bị triệu hồi và kí ức của ngài trở lại...................…
Trước khi click vào link fic, xin lưu ý rằng bạn đã đọc “Note” phía dưới đây.☻Note:1. Đây là fanfic đầu tiên của Author Zickie đáng yêu *tự sướng tẹo* nên sẽ cố gắng có một Happy Ending “nếu có thể”.2. Vì là fanfic đầu tay nên không thể tránh khỏi sai sót, mong mọi người bỏ qua :P3. Vì là fanfic đầu tay nên lời lẽ và cách hành văn ngây thơ, trong sáng. Đề nghị mọi người không cười Au. :P4.Cảm ơn những ai đã quan tâm, ủng hộ Zick trong suốt quãng thời gian vừa qua. Cảm ơn mọi người rất nhiều. :P…
-Lịch đăng: lúc nào rảnh thì post-.--Loại: lãng mạn, cute, buồn, sến, H, ct ct...-Các cậu ủng hộ Sóc nha❤️❤️ có góp ý gì thì bình luận nhé!! Thả sao để có động lực viết tiếp🔥🔥…
Tác giả: West/Wét.Thể loại: Đời thường, tâm lý nặng, angst-fluff.Warning: OOC, tâm lý nặng và máu.~~~Từng là những tay thợ săn đỉnh cao, nay chỉ là những Predator với vết sẹo không thể quên.Chẳng còn sống trên những bãi săn, mà tồn tại trong một thế giới yên bình. Mỗi người đều có vết sẹo - Tượng trưng cho cuộc đời của họ kết thúc tại đó. Cái vết sẹo đó đã khắc sâu vào tâm trí của họ. Mà chẳng hiểu sao... họ lại thay đổi về mặt tính cách. Có kẻ lì lợm, có kẻ cáu bẩn, có kẻ trầm tính đến lạ thường, có kẻ thì lại cười để che đi những thứ mà chẳng thể nói thành lời.Họ trêu chọc nhau, cãi nhau, nổi giận vì những thứ nhỏ nhặt nhất. Họ như một gia đình, kẻ thì bảo ban nhau, kẻ thì dỗ dành cho nhau...Họ làm vậy là bởi họ muốn biết rằng mình đang tồn tại trong thế giới này.…
"Nếu ngày ấy họ không rời đi, con đường của tôi sẽ thế nào?"Tuổi thơ của Joseph Smith trôi qua giữa những con hẻm lặng lẽ, những chiều tối đầy sương khói và bóng dáng người lớn mà cậu không còn thấy mặt. Bị bỏ lại bên dì, cậu học cách tự bảo vệ mình và em gái, học cách quan sát và im lặng, học cách biến mất trong chính thế giới mình từng gọi là nhà. Từ những mất mát nhỏ nhất đến nỗi cô đơn lớn dần, Joseph trưởng thành - nhưng không còn là cậu bé hiền lành ngày nào. Đây hành trình hình thành con người anh, từ những vết sẹo tâm hồn đầu đời đến con đường trở thành thám tử, nơi mỗi quyết định đều nhuốm màu bóng tối.…
"Spectre từ trong bóng tối đi ra ánh sáng, từ từ lại gần phía Odette gần cùng nụ cười nhạt trong khi nàng không hay biết, hàng nước mắt đã lăn dài trên hai gò má hồng hào của mình từ khi nào. Cuối cùng, nàng đã hiểu ra, mình đã suýt chút đã đánh mất đi một người quan trọng của cuộc đời._ Chàng đã ở đâu thế ? _ Ta vẫn ở đây. Ta sẽ mãi tồn tại, khi nào chàng còn nhớ đến ta._ Đừng đi đâu hết... Nàng vùi mình vào ngực hắn, thì thầm trong tiếng nấc. Nàng không muốn người con trai ấy có thể nhìn thấy nước mắt của mình. Và cái ôm thật chặt ấy, là vì nàng thề rằng không muốn để vuột mất người ấy thêm lần nào nữa. _ Dù chàng là ai, nhưng khi tôi thức dậy, tôi muốn anh đừng biến mất nữa. _ Thật vui khi nghe nàng nói thế, Odette.Rồi Spectre quỳ xuống, tháo bỏ chiếc mặt nạ ra và đặt nụ hôn lên bàn tay của Odette..."(Vie: "Oops, xin lỗi ! Đó là preview !")Một phiên bản phối hợp của truyện "Ghost Opera" và "The violinists" của Vie, nhưng câu chuyện này sẽ chủ yếu viết Romance. Truyện lấy bối cánh của 1 miền núi tại nước Pháp, thể kỷ 19. Tác Giả: VieThể loại: Romance, Action-Horror, Musical..p/s: Nếu bạn nào muốn xem dưới dạng có hình ảnh minh họa, trong đó có hình ảnh các bối cảnh, hình ảnh các nhân vật như Odette, Delane, Charles... thì hãy vào đây nha (y) Cảm ơn rất nhiều !! Link: http://truyen.org/threads/light-novel-the-ghost-of-the-nightmare-mong-ma.8758/…
Trong hệ nhị phân của thế giới ngầm, 0 là trạng thái hoàn hảo nhất: không cảm xúc, không sai số, không dấu vết. Huỳnh Hoàng Hùng từng là một con số 0 tuyệt đối như thế. Một cỗ máy được lập trình thuần túy để mô phỏng nụ cười và thực thi mệnh lệnh. Mọi thứ cứ lạnh lẽo vận hành trơn tru... cho đến ngày ba biến số ngang nhiên chệch quỹ đạo. Chúng tạo ra những vết nứt đầu tiên, rồi từ từ đánh sập toàn bộ trật tự thế giới của cậu.…