[Chẳng biết từ bao giờ, lòng ngưỡng mộ và biết ơn lại cô đọng thành một hạt giống, trong khoảnh khắc gặp lại anh, nảy mầm thành tình yêu. Và sẽ đến ngày mầm cây này giết chết em.]Nếu mọi người thích đọc ngọt ngào có thể đọc phần 1 rồi dừng lại, không bị hụt hẫng đâu. Còn ai muốn thấy BE thì đọc đến cuối nha :3Cre bìa: @monovart_https://instagram.com/monovart_?igshid=47llodch2k7h…
Mùa hè năm 2013, Ngọc Mai bước vào cấp ba với trái tim chỉ biết học và những tổn thương vì thiếu tình thương gia đình.Tại THPT DCH, Mai trải qua mối tình đầu ngọt ngào nhưng đau đớn cùng Phong - chàng trai đào hoa nổi tiếng toàn trường.Sau tan vỡ, Mai dần thay đổi và gặp Vũ - chàng trai lạnh lùng bất cần nhưng yêu cô bằng tất cả chân thành.Bên cạnh Mai còn có những người bạn tuyệt vời như Thảo Anh, Hoài và Tuấn chàng lớp trưởng âm thầm thích cô suốt ba năm.Thanh xuân ấy đầy nước mắt, rung động, drama và những mùa phượng đỏ không thể nào quên.…
Mina không muốn doạ đứa nhỏ- có máu trong miệng em, sau tròng mắt, trong phổi- nên em siết lấy cái chân mũm mĩm của đứa nhỏ để an ủi. Mina chết cứu một kẻ lạ. Không phải cái chết huy hoàng nhất nhưng ít ra đó là việc tốt. ----written by dblckparadetranslated by echoreflex…
kimdongyun's fanfiction ― có những giấc mơ tôi đã thấy em, mỉm cười. dành cho một ngày bỗng thương em thật nhiều. có yếu tố bạo lực, cân nhắc trước khi đọc.…
QUYỂN 1: SELENA WHITELEY - Thiên Thần Sa Ngã"Landcaster đẹp, đẹp não nề trong mỗi buổi trời trở thẫm, nhuộm xám cánh rừng thưa. Nhưng chao ôi nó dằn vặt tôi trong cái sự cô đơn tột cùng và đớn đau cắt tận xương tủy, nó là quê nhà của tôi - họ nói vậy.Liam Patrick ướm vào người tôi một bầu không khí xưa cũ kỳ quặc, cổ quái đến rợn lên từng sợi tóc mai hai bên thái dương tôi. Vậy mà nó sẽ là chốn giữ cho tôi được an toàn - dì tôi nói vậy.Còn tôi? Tôi chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày tôi được rời London, rời khỏi phố Sloane, và rời khỏi bà dì đáng thương của mình. Tôi cũng chưa từng nghĩ đến giờ phút này - khi mà con dao chết dẫm kia đang kề sát vào cổ mình, mà mỗi nhịp gồng lên hít vào lại là một lần xước da, tươm máu. Đến nỗi mỗi hơi thở cũng phải dành dụm, để những lằn gân nổi cộm không bị cứa đứt, thực đáng thương quá đỗi.Lũ quỷ cong vẹo và cao kều, chúng chẳng có lấy mắt mũi, nhưng cái miệng thì rộng tuếch với hàm răng như đính hàng chục con dao găm đang ở ngay trên đỉnh đầu tôi. Có thể cái đầu tôi sẽ bị chúng cắn phập và đứt mất trong chỉ chưa đến đôi ba giây nữa. Nhưng thì sao chứ, dẫu sao tôi cũng sẽ phải chết dưới tay chúng, chỉ là sớm hay muộn mà thôi. Và có lẽ tôi nên xem đó là một niềm vinh dự khốn cùng, chỉ để ít ra bia mộ của tôi cũng được khắc lên một lý do chính đáng và nghiêm chỉnh, thay vì tự sát.Mà thôi, dù gì đi nữa, quyết định này cũng là ước mơ mà suốt quãng thời gian qua tôi khao khát - được sống quả cảm, được khẳng định mình, được có gia đình và hy sinh ch…