GiangSonNNVK 6
…
Tác giả: Thất Nguyệt Hầu Văn nghệ bản văn án: Một đời nam hậu ban đầu nhất là kèm theo ba chữ này bắt đầu. "Dắng, đưa vậy." Nguyên Khánh mười chín năm, Tề Vân Nhược ngồi xe ngựa, từ góc viền cửa nhỏ tiến vào nhị hoàng tử phủ, sau đó cách thủy hành lang, hắn xa xa liếc mắt nhìn hắn. Không quá văn nghệ bản văn án: Đây chính là một cái cấp tỷ làm của hồi môn xanh miết thiếu niên sân sau thăng chức ký. Hai người từ vốn không quen biết đến tỉnh táo nhung nhớ. Có một niềm hạnh phúc chính là tại địa phương thích hợp nhất gặp phải tối người thích hợp. Nội dung nhãn mác: Cung đình hầu tước trạch đấu thiên chi kiêu tử thiên tác chi hòa Tìm tòi chữ mấu chốt: Vai chính: Tề Vân Nhược, Lý Sâm ┃ vai phụ: Vương phủ sân sau mọi người ┃ cái khác: Dắng, nam thiếp, nam hậu…
Thể loại: Boy × Boy, hường, ngược, ...Nhân vật: Phác Xán Liệt × Biện Bạch Hiền và một số nhân vật khácVì lần đầu viết fic nên mọi người ủng hộ mình nhé*Không đem fic ra ngoài khi chưa có sự đồng ý của mình nha*Mọi ng đọc fic vv (Không đọc chùa nhé mn)*Văn án: "Thật may mắn, đời này kiếp này, sau những bóng lưng ngược xuôi ngang dọc. Giữa dòng đời chảy trôi tấp nập. Có một điều kỳ diệu đã xảy ra. Anh đã gặp Em giữa biển người. Đã dùng cả sinh mệnh kiếp trước để bên Em kiếp này kề vai sống chết hợp tan. Cùng người ước định.Bạch Hiền, em nghe thấy không? Anh yêu Em. . . "…
Chào mừng đến với The Weirdos Group!Đây là nơi chúng ta làm quen, giao lưu với mọi người và tham dự các Events... chả giống ai. :3Hãy xem thử nhóm của chúng tớ nhé!."We live in our Imagi NATION."…
Một thể loại Isekai đầy Plot Twist kHÔnG HÍt cầN kHi vIẾt KịCh BảN…
chuyến phiêu lưu kì ảo của cậu nhóc charles và những người bạn…
tác giả: Tự KháchVăn án: Lưu tồn tại gió đồng học sẩy chân rơi vào trong hồ, treo!Tới Địa phủ, Diêm La Vương nói hắn là bầu trời liêm trinh tinh quân chuyển sang kiếp khác, muốn hắn đi 1500 năm trước Bắc Tề cứu hắn kiếp trước tình nhân -- Tham Lang tinh quân! Mà cái Tham Lang tinh quân, này người đời hóa thân lại là Bắc Tề danh tướng -- Lan Lăng Vương Cao Trường Cung! !Trung Quốc cổ đại tứ đại mỹ nam một trong, sau mặt nạ bi chuyện hoàng tử -- Lan Lăng Vương Cao Trường Cung. Dung nhan tuấn mỹ, quân công hiển hách, làm Bắc Tề cúc cung tận tụy chết rồi sau đó mình, nhưng vẫn là bị chính mình làm hoàng đế đường đệ một ly chẫm tửu độc chết.Vì Lan Lăng Vương không hề bi chuyện! Vì có thể trở thành không gì làm không được thần! Lưu tồn tại gió đáp ứng rồi Diêm Quân thỉnh cầu, xuyên qua tới bấp bênh Bắc Tề, chuẩn bị cứu vớt chúng ta hoàng tử...Chính là ~, chính là ~ ai có thể nói cho ta biết, vì cái gì mặc thành Bắc Tề lớn nhất gian thần cùng sĩ mở ra nhi tử! ! ! ! Càng làm người giận sôi chính là, người này còn là một cậu không đau bà ngoại không thương ngốc tử! Rất đặc sao hố cha có hay không! ! ! ! Chuyện xưa tùy theo triển khai...…
• Instagram •…
Đam mỹ hiện đại vườn trườngViết cách đây 3 năm, 3 năm sau vẫn chỉ được 1 chap :)…
TÁC PHẨM DO MÌNH SÁNG TÁC. TUYỆT ĐỐI KHÔNG REPOST KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP!!!Ôn Khánh Vũ x Lam Cẩm DươngThể loại: 1x1, sủng ngọt, cao H (sẽ có ở các phiên ngoại), thanh xuân vườn trường, ngược tâm, ôn nhu nhẹ nhàng si tình công x nhà mặt phố bố làm to thụVăn án:Ôn Khánh Vũ ngủ thiếp đi vì quá mệt. Hắn bay chuyến đêm qua từ thành phố khác về đây, sáng nay chưa kịp đến nhận chức cơ quan mới gần đây vì máy bay gặp sự cố khởi hành chậm, nhân viên khuân vác vừa đến đã làm ồn cả nhà vì lúc chuyển đồ đạc luôn gây ra tiếng động, Ôn Khánh Vũ không yên tâm nên mới trực tiếp ra chỉ huy. Giờ đã quá mệt, hắn nên ngủ một chút.Ôn Khánh Vũ thấy một giấc mơ kỳ lạ.Hắn mơ về thời trung học, hắn vẫn còn mặc áo trắng đứng từ lan can nhìn xuống sân trường. Lần đó là mùa thu, lá vàng trải khắp nơi, trời quang đãng, gió se se..."Học trưởng, em là Lam Cẩm Dương."Ôn Khánh Vũ quay đầu, nhìn thấy khuôn mặt ngang tầm mắt mình, nở nụ cười trong sáng."Ôn Khánh Vũ." Hắn vẫn luôn nhã nhặn như vậy, luôn xa cách với người ta.Lam Cẩm Dương nhìn Ôn Khánh Vũ một lát, rồi kéo tay hắn đi. Ôn Khánh Vũ ít nhiều ngại tiếp xúc người lạ, định vùng tay ra. Nhưng ngay khi dừng lại Lam Cẩm Dương đã buông tay trước. Hắn lục lọi thứ gì đó trong ba lô, một hồi lấy thứ đó ra."Học trưởng, của anh."Ôn Khánh Vũ nhận lấy, mắt nhìn chằm chằm Lam Cẩm Dương."Cộc cộc."Hắn chợt tỉnh dậy vì tiếng gõ cửa. Ôn Khánh Vũ ngủ không sâu lắm, liền mở mắt, xỏ dép bông ra mở cửa."Tôi cho chó ăn xong rồi. Giờ chúng ta có thể nói chuyện được chứ?"…