Hành Trình Tập Phá Design
Đã nói là phá rồi thì đương nhiên nó tả tơi lắm,tôi nghịch ngu khi rảnh thôi =^= đừng care làm gì…
Đã nói là phá rồi thì đương nhiên nó tả tơi lắm,tôi nghịch ngu khi rảnh thôi =^= đừng care làm gì…
Truyện có H+ Đọc đi dòi hỉu nhà các cậu #Zy…
Nhóm học sinh từ thành phố đang trong chuyến đi cuối của thanh xuân. Đây sẽ là kỷ niệm cuối cùng họ còn bên nhau vì trong tháng sau đó, mỗi người sẽ có 1 trường đại học, 1 ngã rẽ riêng của mình. Thế nhưng khi đang trên du thuyền tới hòn đảo nghĩ dưỡng như lịch trình. Chiếc thuyền bỗng dưng nghiêng ngã mặc dù thời tiết ban đêm lúc đó rất thuận. Chiếc thuyền bị đánh bật liên tục và tất cả bọn họ đều bất tỉnh tới khi trời sáng thì mọi người phát hiện ra họ đã bị trôi dạt vào một hòn đảo không hề có trên bản đồ. Và còn tồi tệ hơn khi hòn đảo này đã từng có rất nhiều người bản địa sinh sống, nhưng giờ đây họ đã trở thành..xác sống(Zombie). Theo chân Tạ Trần Hải Đăng, một cậu trai rất nhút nhát và thường là bao cát, trò cười trong lớp giờ đây là người có bản năng sinh tồn mãnh liệt nhất trên hòn đảo này. Sẽ thế nào khi đây đúng là "chuyến đi cuối cùng" của đời họ?p/s: +đây là góc nhìn cá nhân của cá nhân mình khi những con người mớn lớn 17-18 tuổi lần đầu đối mặt với hiểm họa / một số tình tiết trong tiểu thuyết có thể là cái nhìn tiêu cực với vài đọc giả + tiểu thuyết có tham khảo từ một số manga, manhwa,webtoon: Tomodachi Game, Gantz, Battle Royal,Real Account, Đảo Tự Sát ; Zomgan, Đại dịch Seoul, Sweet Home, Shotgun Boy…
Ảnh creepipasta và 1 số hình cartoon mị tìm dc…
\Tường Lâm\|•Tiễn biệt mùa hè•| Tác giả : Asphodel BngsVườn trường, đô thị, nhất kiến chung tình. Lớp trưởng ôn hòa nhất kiến chung tình Nghiêm x Lớp phó văn thể mỹ hoạt bát vô tư Hạ.…
Tác giả: Thiên Diện TuyếtChuyển Ver: ZyThể loại: Ngôn TìnhTrạng Thái: Hoàn Thành"Cởi!" Trước mắt là một người đàn ông, cả người tản ra hơi thở lạnh như băng anh hừ lạnh lên tiếngJiyeon mấp máy đôi môi khô khốc, xoay người, vạt áo chậm rãi rơi xuống, 18 tuổi nhưng thân thể cô đã trổ mã có lồi có lõm, tối nay, cô muốn dùng lần đầu tiên của mình để đổi mạng sống của gia tộc.Anh cường thế , không có bất kỳ dịu dàng nào trực tiếp đẩy vào thân thể của cô, mặc dù đã chuẩn bị tâm lý nhưng Jiyeon vẫn còn sợ hãi kêu lên tiếng"Đau?" Người đàn ông dừng một chút, trong nháy mắt thoáng qua, ông cụ cư nhiên lại kêu anh tới chỗ nàyKhóe mắt Jiyeon đẫm lệ gật đầu, đau quá!*** "Anh sợ chết sao?" Cô cầm súng chỉa vào đầu anh. Ánh mắt anh vẫn không đổi, khóe miệng chứa đựng nụ cười cưng chiều: "Bảo bối, tôi sợ, tôi càng sợ sau khi tôi chết, không người nào thương em giống như tôi, cho nên, chúng ta đổi lại phương thức báo thù có được hay không?" Nói xong, anh giành lại cây sung trong tay cô rồi đè cô dưới thân thể. . . . . Cái gì? Người đàn ông ghê tởm! Cô đến với anh chỉ vì báo thù mà! Cô thật sự là rất nghiêm túc có được hay không?…
Một truyện hắc đạo về Kỳ Hâm.Nói về chuyện tình yêu của một lão đại và một anh chủ quán bar.…
Dân nghiệp dư thôi mà OvO…
Nếu một ngày có người hỏi thanh xuân của tao trông như thế nào, tao sẽ kể về một con hẻm nhỏ ở Sài Gòn và bốn thằng giặc giời…
Là tập hợp đoản dài tầm 3000 chữ của tớ. Mỗi chap là một truyện khác nhau. Tại vì tớ không có thời gian để viết truyện dài, cho nên viết đoản. Các cậu đừng bỏ quên tớ nhé ❤Mãi yêu ❤❤❤…
Nhật kí…
Khoảng không lặng yên của những giấc mơ luôn hiện lên dáng hình một cô gái. Thời gian trôi qua, mỗi lần gặp lại trong mộng, gương mặt ấy dần nhạt nhòa, đến khi không còn rõ nét. Chỉ có nụ cười tỏa nắng vẫn phảng phất, như chưa từng biến mất.…