Girl is not my style Boy is my style Xin lỗi anh không có hứng thú với girl :)) - 12cs saidLưu ý : truyện có nhiều từ ngữ thô tục , tình tiết máu chó , vân vân và mây mây :))truyện theo chủ chương : Ngoan ngoãn và trong sáng is not my style :))…
"Không phải buồn, mày chịu phạt thôi đã là đàn ông rồi""Không có đàn ông nào lại đi tất kiểu này hết"Tqll, anh trai x em trai, côn trùng YếtSư. 20&15. 021125 | tyst…
Gửi em nhà lữ hành đến từ nơi xa, em thoáng qua như một vì sao tỏa sáng chốn này. Những mảnh tình nhỏ nhoi từ những người yêu em trao cho em và đợi em quay về.Đây là fic AllLumi mình viết để đỡ cơn vã:)))…
Chỉ là mấy mẩu truyện dễ thương mình lượm nhặ trên AO3 hoặc tự viết về cặp đôi chim cu này. Tất cả những fic trans mình sẽ cố gắng xin per vậy nên KHÔNG RE-UP ở bất kì đâu.…
Một kẻ hai mặt, trước mắt thân thiện với chả hòa nhã, lọc lừa con mồi vào tròng cái bẫy, sẵn sàng lật tâm và bóp chết một khi thời cơ chín mùi.Lại có thể say nắng cái tên ất ơ ngày ngủ đêm bay, người quen thì cười nói như mùa hạ, người lạ thì tay chân co giật liên tục, không tự chủ liền cứ cà lăm cà lắp, nói ngọng những ba câu là tắt đài âm thanh.Kẻ thì hai mặt một lòng, người thì mắc phải tật khó bỏ.Những tên ngoài cuộc nhìn vào, trên tay bắp ngô rang bơ và coca ngồi xếp bằng trong góc nhỏ, cặp kính 3D chất lượng tốt chỉ xài cho hóng drama là chủ yếu. Cứ say mê bộ phim vừa đập cẩu lương vừa đập tấu hài triệt để.Thêm cả hai thằng bạn chí cốt ho khan cho có lệ, trừng mắt nhìn hắn theo đuổi cậu, thủ sẵn món hàng nóng trên tay, chuẩn bị xuất binh chinh chiến nếu thấy tình hình không ổn.Xiangling trong bếp khẽ rửa họng một tiếng: khụ khụ, cuộc tình này căng đét lắm đây...…
- Văn án - Mọi người trong Tu Chân giới ai cũng biết Ma tôn Tô Ngọc là một người từ nhỏ đã không có cảm xúc, máu lạnh vô tình, nhuộm máu thành tính.Tô Ngọc, Tô Kham Kiếp, nhưng ai không biết hắn khi còn thuở thiếu niên, hắn cũng từng là người ngọc kiết tùng trinh, giúp người làm vui.Nhưng những lần đó không lần nào không bị tính kế, khiến lòng hắn lạnh lẽo, tuyệt tình.Trong một lần ngẫu nhiên, hắn trở về trăm năm trước, thần hồn đi vào bên trong Linh Hải của mình thuở thiếu thời.Linh thức vừa phá, thiếu niên dịu dàng nhìn một người mặc y phục màu đen như mực trong Linh Hải, con ngươi sáng trong lộ vẻ khó hiểu."Ngươi là ai?"Giọng Tô Kham Khiếp khàn khàn, mang theo cảm xúc vấn vương không tan."Là người... là người duy nhất sẽ không tổn thương em."Là sự dịu dàng mà ta đã đánh rơi.Là nỗi lòng mà người khác không biết mà quý trọng.Nhưng ta biết nên ta đến trân trọng em.Tình trạng edit: Hố mới - chưa full.Tình trạng bản gốc: Hoàn (85 chương + 4 phiên ngoại)Thể loại: Cường cường, tiên hiệp tu chân, trọng sinh, sảng văn, tự công tự thụ (công có cơ thể riêng), cứu rỗi nhau.CP: Hắc hóa đại lão công (Tô Kham Kiếp) x ôn nhuận như ngọc, sơ tâm thụ (Tô Quân Dật - Tô Ngọc).…
- Anastasia Noctis, oc của tôi, khi đến lớp học 'Monster School' sẽ như thế nào? Cùng theo chân tôi đọc truyện nhéTrong đây đều là những cp của tôi, nếu ai không thích thì đừng đọc nhé! Xin cảm ơn…
Cô - 1 con người có trái tim đã đóng băng từ lâu và anh - sát thủ đứng thứ 2 thế giới, giết người không ghê tay. Vậy với tính cách này, họ có thể là của nhau!?----Tên Fic: (Jin x Cecilia) Oan Gia Khó Tránh. Author: Queen†(MusicStar2312)Thể loại: Fanfic, school life, comedy, romance,...Rating: K+CHÚ Ý: Đừng đem truyện đi bất cứ đâu mà chưa có sự cho phép của Author.…
"Joaan..."Joaan, cái tên chỉ duy nhất cậu thiếu niên yểu mệnh đã vĩnh viễn yên giấc thiên thu giữa mùa đông tái buốt hò gọi.Và chàng trai tê tê dại dại sắp chìm vào bóng tối, đồng hành người con trai lạ mặt ấm áp màu nắng ban mai kia ấy, phiêu bạt đến điểm cuối cùng cùng [anh] chẳng bao giờ gọi Fushi cả..."Ta... sẽ-... sẽ được gặp cậu ấy, đúng chứ?...""Vẫn chưa... chưa phải là lúc, người còn phải cùng tôi trưởng thành, sao có thể dễ dãi bỏ tôi mà đi được?..."Nhìn cậu thều thào những tiếng nức nở yếu ớt, cả thân nhiệt vật vã những vết thương thấm nồng tanh đỏ."Ta thật vô dụng... t-... ta đã để... cậu ấy chờ ta về nhà lâu quá rồi..."Bên cạnh chàng trai ánh mi xanh ngời dịu dàng, chau đôi mày như chịu lấy một nửa sinh mệnh không rời với kẻ xấu số trên nền lạnh ngắt.Đâu đó trong tâm, trong lòng của Fushi sớm không thể chấp nhận thực tại."Nhà... Hunang của ta... nhà của ta, ta phải đến... về với cậu ấy"Nhất là khi cả hai đã bên nhau lâu đến thế, dẫu cậu cạnh mình đơn thuần vì hình hài nó biến lấy, thì Fushi vẫn sẽ thương yêu cậu như thuở cả hai gặp nhau trong đêm bão tố."T-... tôi đã làm rất tốt mà, tại sao người..." - đứt quãng thanh âm nôn nao trong dạ, [anh] gối vầng trán vùi đầu lên bàn tay Ali thỏ thẻ, chỉ còn mỗi cách cố gắng trưởng thành và chóng trở thành con người hoàn chỉnh.Tại sao cậu vẫn nhất quyết đi theo người lạ mặt ấm môi ánh vàng, dù rằng Fushi đã vượt xa hơn chàng trai đấy?...…