"Janhae, ca khúc chủ đề này vì sao bạn lại đặt là 52Hz, nó có ý nghĩa gì sao?""Ừm để mình nghĩ nào, có lẽ là lời cầu cứu của chú cá voi cô độc nào đó chăng"..."Có lẽ lời cầu cứu đó không tới được bất kì ai""Một lời cầu cứu mà mình đã bỏ lỡ...."…
Thêm một tác phẩm nữa của author : -vantae Translator: RAVIxKENChuyện xảy ra khi Ravi là một bartender và họ đã gặp nhau"Hình xăm này có ý nghĩa gì thế? Mỗi hình xăm đều có ý nghĩa riêng của nó, phải không?""Oh, cái này? Nó là một biểu tượng để thu hút tình yêu cho người xăm nó"…
Có những ký ức không biến mất.Chúng chỉ lặng lẽ chờ được nhớ lại.Khu vườn của những ký ức bị là câu chuyện về một người đàn ông vô tình lạc vào một khu vườn không thuộc về hiện thực, nơi mỗi lối đi dẫn tới một mảnh đời đã bị anh chối bỏ, mỗi cánh hoa rơi đều gắn với một lời nói từng làm tổn thương ai đó.Trong khu vườn ấy, anh gặp một cô gái vừa lạ vừa quen. Cô dẫn anh đi qua những giấc mơ, mở ra từng ký ức bằng những chiếc chìa khóa mang hình hài của thời gian: có chiếc ấm áp như ánh ban mai, có chiếc rỉ sét vì mưa và nước mắt. Từ tuổi thơ ngây dại đến những năm tháng trưởng thành đầy sai lầm, anh buộc phải chứng kiến chính mình - bắt nạt, quay lưng, phản bội, và nhận ra quá muộn.Nhưng đây không chỉ là câu chuyện về hối hận.Cũng không phải một bản tình ca bi lụy.Đó là câu chuyện về lời nguyền của sự lựa chọn : khi con người lặp lại những điều mình đã làm, và gọi đó là số phận. Khu vườn không đến để tha thứ, cũng không để trừng phạt. Nó tồn tại để buộc con người đối diện - cho đến khi họ thật sự sống khác đi.Và ở trung tâm của tất cả, là "An" người con gái luôn ở bên, trong im lặng, trong tổn thương, trong cả những điều không được gọi tên. Khi khu vườn tan biến, khi ánh sáng rút lui, câu hỏi vẫn còn đó:Liệu ký ức có thể buông tha cho người đã gây ra nó?Hay lời nguyền chỉ thật sự chấm dứt... khi người sống biết cách chịu trách nhiệm cho yêu thương của mình?…
Boun Noppnut là sinh viên năm 2 đại học là một học sinh ưu tú, học giỏi, đẹp trai, anh luôn được các cô gái trong trường để ý vì Độ đẹp trai và giỏi thể thao của anhPrem Warut cũng là sinh viên năm nhất và mới vào trường, trong cậu đáng yêu và dễ thương cậu có tính cách rất lạnh lùng và khó gần_____________________________và một ngày nọ thì Boun gặp được Prem, và 2 người đụng trúng nhau, làm sách vở của Cậu rơi hết ra ngoài, anh giúp cậu luận lại,trong lúc đang lượm thì hai tay chạm nhau và bú mắt nhìn nhau rất sâu đậmmặt bên bắt đầu đỏ rực lên, sực nhớ nên hai người rút lại và luận tiếp, sau khi rửa xong thì anh hỏi cậu:B: Cho tôi xin lỗi nhaP: À không saobắt đầu thì anh hỏi thăm cậu cậuB: thế là cả hai trở về lớp_____________________________Vài ngày sau:trong một lần trong lớp của Ohm, Ohm Boun đi học nhóm cùng, Ohm và FlukeOhm: À, Boun, ra chơi xuống học bài chung với tao và Fluke ko?B: À, Okthế là ra chơi, Ohm, Và Boun và Fluke xuống đây học chung với nhauAnh liền gặp lại Cậu, bốn ánh mắt nhìn nhau khiến cho mọi người trong nhóm thế lạSammy: Prem có biết Boun hả?P: À bữa trước có gặpsau khi mọi người đến thì liền ngồi vào bàn lấy sách vở ra họctrong lúc đang học nhóm chị ánh mắt Anh luôn nhìn về phía cậu liên tục, cậu ngước nhìn lên thấy anh nhìn mình đắm đuối, cậu cảm thấy ngại và mặt đỏ ửng lênFluke Nguyên qua định hỏi mượn bút cậu thì thấy hai người đang nhìn nhau rất đắm đuối, Fluke hỏi:Fluke: PremPrem: HảFluke: Mượn bút á! mà sao mày và Boun nhìn nhau cười dữ vậy anh liền ngước mặt xuống vỡ rồi nhếch mép…
Tác giả : vũ Hạ nguyen Bản gốc : tha thứ cho anh Couple : hoàng cảnh du và hứa ngụy châu Đô dai : 24 chuong Nguôn:wattpad Chuyên ver đa co phep cua tac gia . Vui long khong mang ra khoi wattpad Neu bn nao không thich (chuyen ver ) va bn thich ban goc hon . Thi minh ghi ro tren va xin cam on rat nhieu va cuoi tuan vui ve va hanh phuc bên gia đinh cua minh nhe thank you…
tác giả : Phan Châu Đồng Ảnh.mạt thế trong mắt của mọi người là kỷ nguyên chết chóc thế nhưng trong mắt ngũ Đại Tội lại là kỷ nguyên hoà bình hiếm có. cuộc phiêu lưu đặc sắc hài hước mang tính team phượt tầm quốc tế của Ngũ Đại tội.nói chung là đám điên khùng làm trò hề cho mạt thế bớt nhạt.…
I Love Chính Quyền🥹🫶🏻🫦👀Mong không bị sờ gáy🥹🙇♀️Mọi thứ trong fanfic chỉ là tưởng tượng của tác giảKhông đem truyện đến bất kì nền tảng nào nếu không có sự cho phép của tác giảMọi tình tiết trong truyện chỉ là giả tưởng và ở đây không có ý công kích hay toxic bất kì ai Mong mọi người hoan hỉ khi đọc bộ Lặng Lẽ này của BiQi, vì trong đó sẽ có tình tiết gây hiểu lầm hay khó chịu ý ạ🫶🏻Sẽ có sự góp mặt của những anh tài để thúc đẩy câu truyện chia tay-ủaCảm xúc, cách nói chuyện, lời khuyên trong đây đều là GIẢSẽ không giống tính cách ngoài đời của bất kì ai Có cặp phụ, sẽ góp mặt để thúc đẩy chuyện chia ly của cặp đôi-ủa=))CẢM ƠN VÌ ĐÃ ĐẾN!…
Congenital insensitivity to pain (CIP) hay còn gọi là Hội chứng mất cảm giác đau bẩm sinh, là hội chứng rối loạn bẩm sinh khiến người mắc không thể cảm nhận được cơn đau. Hội chứng này có thể gây nguy hiểm cho người bệnh vì bản thân họ không nhận thức được khi cơ thể bị tổn thương, chảy máu hay nhiễm trùng....Tác giả: YangyakiCouple: Jun Phạm x Tăng PhúcThể loại: Hiện đại, đời thường, 1x1, OOCWarning: Sản phẩm thuộc về trí tưởng tượng của tác giả, mọi chi tiết trong truyện không liên quan gì tới các sự kiện ngoài đời thực.…