-"Trong khi hàng vạn người đang cố tạo dựng lên một câu chuyện cổ tích giữa Cừu hiền lành và Sói lưu manh bá đạo, tên khốn ấy lại thích một câu chuyện giữa một con Sói gian trá, khốn nạn vô liêm sỉ bậc nhất với một con Cáo ích kỉ, tội ác vang trời. Nói xem, hắn ta điên hạng nhì còn ai dám tranh hạng nhất với hắn không?"-"Chẳng phải gái ngoan đều rất hấp dẫn người khác phạm tội sao? Vậy tao nhường cho chúng mày. Đời này chỉ cần một Mạc Doãn Nhiên là được"-"Tiểu Nhiên, tôi không thể mãi bên em được. Chỉ có thể đi đến đây, đành giao phó em cho người khác. Tiếp tục sống hạnh phúc, sẽ có người yêu em như tôi đã yêu."…
Vào sinh nhật thứ 17, Scarlet - cô gái tóc đỏ với đôi mắt đầy u uẩn - phát hiện một dấu ấn máu bí ẩn xuất hiện trên tay mình. Từ đó, cô bị cuốn vào một thế giới nơi những bí mật về gia tộc, huyết thống và những thế lực cổ xưa dần được hé lộ. Cha mẹ mất tích không rõ nguyên do, một người anh mang quá khứ mờ ám, và một thế giới ngầm nơi dấu ấn quyết định số phận.Scarlet không chỉ phải tìm ra sự thật về chính mình, mà còn phải lựa chọn: trở thành kẻ bị săn đuổi - hay là kẻ săn mồi.Dấu ấn ấy là món quà... hay là lời nguyền?Truyện được viết bởi tác giả Tsuki_chan🌙💗THANK FOR READING💗❗️DO NOT REPOST OR COPY❗️…
Khánh Linh không ngờ rằng mối tình đơn phương của mình đang khiến nó đang dần bị sụp đổ.Khi thấy Tuấn Anh,anh hàng xóm đối diện nhà mình đã có bạn gái khiến nó khóc thút thít mấy ngày liềnHoài Phong cậu chàng chuyên hoá đang cảm thấy bất lực khi cô bạn thân mình thầm thương đã có bạn trai.Khiến tình cảm đơn phương 4 năm của cậu làm cậu cảm thấy lòng mình không thể chấp nhận được Tưởng chừng,câu chuyện đến thế thôi khi hai đứa chỉ dám đơn phương cô cháu nhà người ta cho đến khi Phong chuyển trường đi,được tháng sau,nó vô tình chuyển đến trường cậu.Từ đó,bắt đầu chuyện dở khóc dở cười của chúng nó bắt đầu…
Gửi em đôi lờiEm còn ho khan khi trời trở gió?Anh phương xa nhung nhớ mãi em ơi.Nơi anh đến có rừng xanh, suối ngọc,Anh gom về để tặng hết cho em.Em hãy giữ, như để bao thương nhớ,Nhớ tình anh sâu nặng đến không quên. Gửi Nhã Uyên Em xa nhớ!Anh ở đây sống tốt lắm,chỉ là thiếu em.Khoảng cách chẳng xa nhưng anh không nỡ để em mỗi cuối tuần đều phải lặn lội lên đây.Anh vẫn được dùng điện thoại em ạ,nhưng anh thích viết thư hơn,anh tin em cũng thích.Anh còn mua cả một ít quà,em mang về biếu bố mẹ giúp anh nhé.Trời trở gió rồi,em mặc ấm vào đấy nhé,anh không thể chạy đi mua thuốc giữa đêm cho em đâu.Anh tạm thời giao phó việc chăm sóc em cho Ngọc Anh,đợi em tốt nghiệp anh sẽ cưới em rồi mang em lên đây luôn nhé!Thư anh viết đến đây thôi,kẻo lần sau gửi thư chẳng còn gì để nói với em,em yêu giữ gìn sức khoẻ,anh yêu và mãi yêu em. Ký tên LâmNguyễn Vũ Phúc Lâm…
"Lớp 11, tôi rơi vào lưới tình với cô giáo chủ nhiệm - người không chỉ đẹp như bước ra từ truyện tranh, mà còn mang theo một quá khứ lạnh hơn mùa đông Hà Nội. Tôi không giỏi Văn, cũng chẳng biết tỏ tình, nhưng tôi biết một điều:Tôi sẽ không để cô ấy cô đơn thêm nữa."…
Nguyễn Kiều Thanh 1 học sinh lớp 9 và những câu chuyện học đường bất ổn xoay quanh cuộc sống học đườngLưu ýMỗi chap là 1 tình huống khác nhau và không liên quan gì đến nhau…
Giới thiệu truyện:Hỏi có nhớ không, nói không chắc chắn là nói dối, hỏi có tiếc không, nói không nhớ chính là nói cho qua, hỏi có buồn không, nói không buồn là nói sai sự thật.Tuổi trẻ, ai cũng có những lần bốc đồng và nông nổi. Thời học sinh, ai cũng muốn xây dựng cho bản thân mình một mối tình đẹp cho ngày tháng thanh xuân.Tôi là một trong những đoá hướng dương, nhưng lại là đoá hướng dương héo úa, đang cùng những đoá hoa rực rỡ hướng về phía ánh mặt trời. Tôi là một bông hoa dại giữa những đoá hồng đẹp đẽ đầy sức hút. Tôi là hoa xuyến chi nhỏ, đang cố vươn mình để đua sắc giữa vườn hoa violet. Tôi là cô gái nhỏ đầy nhút nhát đang cố hoà mình vào đám đông, là một chút cóc nhỏ không tự lượng sức mình và muốn vươn lên ngắm nhìn thiên nga.Đôi khi, bạn bè hỏi tôi rằng: "Có tiếc không?". Tôi mỉm cười rồi lắc đầu nói "không". Thế đã là lời nói dối rồi. Dù sao thì ngày đó tôi cũng đã dành cả tâm trí và tình yêu của mình vào một người rồi mà!Nhiều khi, người ta cũng bảo là: "Dù sao cũng đã yêu rồi mà, tiếc làm gì nữa." Nhưng không tiếc thì sao mà được cơ chứ. Đâu dễ dàng mới gặp được một người tốt với mình vô điều kiện như vậy. Phải mất bao lâu mới tìm ra một người chịu được tính cách khó ưa của bản thân mình?Ngày trước, mỗi lần vào message đã thấy tin nhắn của người ta hiện lên đầu tiên, bây giờ, ngày nào mình cũng vào message đợi cái chấm xanh trên ảnh đại diện của người ta hiện lên để mà nhắn tin, nhưng nghĩ lại thì chẳng biết lấy lí do gì để bắt đầu cuộc trò chuyện.Lúc…
Cô bạn ngồi phía trên Nhật Duy có mái tóc dài óng, mượt mà. Giọng nói của cô ngọt ngào, mềm mại. Vì thích cô nên cậu đã:Tìm cách bắt chuyện.Chỉ bài cho cô.Ngày nào cũng về cùng cô mặc dù nhà cô ngược hướng nhà mình.Mua đồ ăn cho cô mỗi ngày.Nhưng cô chỉ nghĩ rằng cậu muốn làm bạn tốt với cô.May mắn rằng, sau gần 1 năm theo đuổi, cô ấy cũng đồng ý.Cậu đã bảo vệ cô ấy suốt cuộc đời mình.---"Bản Giao Hưởng Của Ngày Xanh" được viết bởi Kẹo Đào (tlinhdao107_).Đăng lần đầu tại Wattpad vào ngày 01/03/2025. Bìa minh hoạ: Sưu tầm.----Chào mừng bạn đến với chuyến hành trình của "Bản Giao Hưởng Của Ngày Xanh".…
"Gửi người năm mười bảy tuổi" là câu chuyện xoay quanh cuộc sống học đường của Vũ Gia Hân - một hành trình nhẹ nhàng nhưng đầy cảm xúc về tuổi trẻ. Những trang truyện đưa người đọc trở về với quãng thời gian tươi đẹp nhất: nơi có tình bạn hồn nhiên, những buổi chiều tan trường đầy nắng, những rung động đầu đời chưa kịp gọi thành tên.Đó là những khoảnh khắc vui vẻ, những nỗi buồn mơ hồ, và cả những tình cảm thầm lặng mà Vũ Hân luôn giấu kín trong lòng, chưa một lần dám thổ lộ. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép nhỏ, góp phần vẽ nên bức tranh thanh xuân vừa trong sáng, vừa man mác buồn - thứ cảm xúc mà ai đã từng trải qua cũng đều muốn một lần được quay lại.…
✦ Giới thiệuHứa Trạch Dương và Trần Nhược Minh ghét nhau.Không phải vì từng cãi vã, cũng không phải vì tranh giành điều gì, mà vì từ nhỏ họ đã được dạy rằng gia đình đối phương không đáng tin. Những câu chuyện mơ hồ từ người lớn, những lời nói xấu lặp đi lặp lại theo năm tháng, vô tình trở thành định kiến ăn sâu vào suy nghĩ của hai người.Cho đến một đêm Noel.Khi thù ghét không còn đứng vững trước lựa chọn sinh tồn, và khoảng cách mang tên gia đình bắt đầu xuất hiện những vết nứt đầu tiên.…
Tóm tắt sơ lược câu chuyện: Câu chuyện mở đầu về cuộc gặp gỡ bất chợt giữa Lingling Kwong và Orm Kornnaphat sau một cơn mưa mùa hạ, trong một gian tiệm nằm núp sâu tại con hẻm nhỏ. Tiếng thì thầm theo gió gửi đi những mộng ước nhỏ đã giúp Orm lần nữa gặp lại người chị xinh đẹp ấy. Bối cảnh: Vùng ngoại ô Bangkok, trường học, những góc phố nhỏ Nhân vật: Lingling Kwong (16 tuổi) & Orm Kornnaphat (15 tuổi)p/s: Truyện lấy bối cảnh ở Thái Lan, đây là fanfiction, không liên quan đến hình tượng ngoài đời, mình viết vì đơn giản mình thích LO và ý tưởng nảy ra bất chợt từ bộ phim "Crazy Little Thing Called" của Thái.…
Cô theo đuổi anh ba năm, ba năm dài dai dẳng, anh không màng. Cô bỏ anh một tháng anh hối hả tìm cô, tìm được thì sao? Cô cũng chẳng nhớ anh. Lời cô nói khi đó là " Bạn học à, tôi quen cậu sao? ", " Bạn học à, tạm biệt ". Nụ cười cô chỉ cười với anh, bây giờ cô cho người khác, nguyên nhân cô quên anh? chẳng phải do anh sao? Anh hối hận, rồi anh sẽ làm gì đây? Đọc sẽ biết…