Cuộc sống hôn nhân đầy hài hước và những tình huống dở khóc dở cười của cặp vợ chồng Dương và Hùng Dương: Vợ ơi, sao anh giật chăn của taoo?? Hùng:Ưm.. Duma, để tao ngủ, em có tin tao đạp em xuống đất ko?? Dương: lon má, đã lạnh còn giật chăn người ta, lúc mới yêu thì bảo" anh sẽ giành cho em tất cả mọi thứ" giờ thì có cái chăn cũng deo nhườngHùng:Mày lèm bèm câu nữa tao cho mày ra ngủ với ếch🐸 đấy, thế hồi xưa đứa nào bảo"tất cả mọi thứ của em đều là của anh" , giờ chăn của mày thì cũng là của taoDương:Thế anh là của tao thì là của mày à? Hùng:??? Mày ngáo à, đêm hôm nói xamlon, ngủ đi, ôm ôm~Dương:*ôm Hùng* Ngủ ngon, vợ…
Nhìn thằng Hùng với thằng Dương có giống bạn thân ko?? Giống bạn đời hơn. Khi có 1 thằng bạn thân nghiện skinshipp , và mình lại chẳng thể cưỡng được sự cám dỗ? ᒪᑌ̛ᑌ Ý👉 Bộ này H siêu nhiều 💕, gần như chap nào cũng có H nên là lưu ý nha…
Là một câu chuyện tình yêu ngọt như đường của Natra - Tam thái tử Trần Đường Quan và bé Bánh - cục cưng Đông Hải.Gặp em từ những ngày còn ngồi trên ghế nhà trường, bước cùng em trên lễ đường, là người đàn ông cùng em đi đến cuối cuộc đời.CẢNH BÁO OOC NGHIÊM TRỌNG!…
Vì cứu một đứa bé trai mà tôi gặp tai nạn giao thông ở tuổi đời 23.Nhưng khi mở mắt ra thì đã xuyên vào thế giới tiểu thuyết. Chỉ là nhân vật qua đường gặp nam chính hai lần để thúc đẩy tuyến tình cảm của họ. Mọi việc bắt đầu lệch hướng quỹ đạo ban đầu và tôi phải giải quyết hết tất cả chúng.…
Disclaimer: "Tan học đợi tôi" thuộc về Tương Tử Bối, đồng nhân thuộc về các tác giả còn Trần Cảnh Thâm và Dụ Phồn thuộc về nhauPairing: Trần Cảnh Thâm x Dụ PhồnTranslator: Yingie…
Truyện đang trong quá trình chỉnh sửa, vì là fic đầu tiên tui viết nên còn nhiều sai sót. Mong mọi người góp ý và thông cảm cho tui nhe, cám ơn cả nhà iu rất nhiềuu…
Câu chuyện mang tính xàm và nhạt nhoà=))đơn giản là về cuộc sống của tôi ở nơi đất khách xa nhà cụ thể là Thành Phố Hồ Chí Minh,thật ra là cả cuộc đời tôi đều nằm trong đây=))Author:HoaKieeu…
Ta gọi em là Erica.Erica thuộc về Shanks, thế nhưng lại mãi mãi không thuộc về tứ hoàng Tóc Đỏ.𝐎𝐍𝐄𝐒𝐇𝐎𝐓@hayashi_miyu - meguocthamdoc.📌 Note:✏ Nghiêm cấm hành vi re-up, chuyển ver,... khi chưa có sự cho phép của tác giả. ✏ Truyện chỉ có ở account [Hayashi_Miyu] trên Wattpad, còn những nơi khác là TRÁI PHÉP.✏ Nguyên tác thuộc về Oda Eiichiro, riêng OC là thuộc về tôi.…
Nếu kinh dị là một loại cảm giác thì tuyệt vọng và bế tắt cũng là kinh dị.Đây không phải truyện ma.Lưu ý trước khi đọc truyện: Truyện của tôi sẽ thiên về hai hướng một là tâm lý hai là tình tiết, để phân biệt và cho các bạn có thể lựa chọn đọc mấy bộ nặng về tâm lý hay không thì tôi sẽ đánh dấu * cho những bộ thiên về tâm lý nhé.Chút tâm xự tủi nghèo: Mí truyện này tôi viết lâu r, viết từ web này qua web khác viết đến cí hồi web cũm sập mà vẫn flop 🥹🥹, nay muốn viết lại đổi qua đây lạy ông đi qua lạy bà đi lại cho chúc lộc lấy hên cho tuôi vứiii 1040447100 Vietcomb.…
Lời nhắc. nếu bạn đọc ở LoveTruyen.Me thì tôi khuyên bạn nên đọc ở wattpad, nay tôi xem thấy truyện mình ở đó rồi lick vô, đọc 1 chương thì hiện ra một tab riêng tách biệt trên trình duyệt, sảnh blackjack gì đó, đáng sợ lắm. - 23/2/2026Ko kết, viết sao ko bt đường mà kết luôn. Đây là tác phầm đầu tay, cho tôi xin nhận xét và lời khuyên. #Chú ý!! Truyện Có thể gây khó chịu, mang yếu tố tiêu cực ảnh hưởng tới cảm xúc của đọc giả! Cân nhắc trước khi xem! Đầu năm 2023 ~ Hè năm 2024.Chào hỏiKhông biết mọi người có để ý không, nhưng những cặp đôi (OTP or Ship) thì thường ghép có quy tắc, như A (Top) x B(bot). Nhiều người không để ý nên dẫn đến nhầm OTP làm.. giảm tin tưởng cái quy tắc này T-T. À, 1-0 nx.…
Nguyên tác: "Tan học đợi tôi" Tác giả: Tương Tử BốiPairing: Trần Cảnh Thâm x Dụ PhồnHọa sĩ: 揪一把秋葵 Text tranh xin mượn bản biên tập tiếng Việt của Chước @the17filmChèn text: Yingie…
Hán Việt: Chân thiên kim kháo tả linh dị văn bạo phúTác giả: Thôi Kinh ThướcThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại , HE , Tình cảm , Dị năng , Hệ thống , Xuyên thư , Hào môn thế gia , Huyền học , Sảng văn , Đô thị tình duyên , Kim bài đề cử 🥇 , Mary Sue , Thị giác nữ chủ , Thật giả thiên kim , Viết vănBổn văn văn án:Thích Tuyền là Huyền môn đứng đầu thiên tài, tuổi xuân chết sớm sau xuyên đến một quyển thật giả thiên kim trong tiểu thuyết, trở thành mỗi người ghét bỏ thật thiên kim, cũng trói định một cái tay bút hệ thống.Vì tục mệnh, nàng không thể không ở trên mạng còn tiếp 《hào môn nhật ký》 chi hệ liệt tác phẩm -- Ngay từ đầu:Hào môn cảm kích giả: Đương sự tự mình tin nóng, dưa thơm quá!Bình thường người đọc: Hành văn rác rưởi, cốt truyện nước sôi để nguội, thật là cười đến rụng răng!Sau lại --Mọi người ăn dưa ăn đến trên đầu mình.Bá đạo tổng tài rơi lệ: Đại sư văn tình cảm dư thừa, lệnh người khắc sâu trong lòng!Cũng ở văn hạ hào ném thiên kim, chỉ cầu Thích Tuyền chỉ điểm bến mê.Hào môn nhị đại kêu khóc: Đại sư văn đâu ra đó, khiến người tỉnh ngộ!Từ đây trở thành 《Hào môn nhật ký》 trung thực thư mê.Huyền môn khôi thủ kính than: Tiền bối tìm lối tắt, vào đời tu hành, xem biến nhân gian trăm thái, vãn bối tự thẹn không bằng.Đánh thưởng vô số, trở thành bảng một đại lão.Rất nhiều đại lão tranh nhau ở văn hạ giận xoát hảo cảm, chỉ cầu một quẻ.Bình thường người đọc: A này......Lười biếng tùy tính sức chiến đấu trần nhà nữ chủ x ngoại thuần…
[Viết trong lúc chánViết trong lúc delayViết trong lúc vô tri]Đây là Tuyển tập. Nên mỗi chương sẽ là mỗi Oneshot khác nhau và không hề liên quan đến nhau.!!Không hoàn toàn là JohnLock hết nhé!!(JohnLock? We got that.)…
"Nếu được chọn lại một lần nữa, chị vẫn sẽ chọn gặp em."Câu chuyện kể về Đàm Thư và Liễu Thanh - hai cô gái vô tình bước vào cuộc đời nhau rồi dần trở thành điều quan trọng nhất của đối phương.Giữa những ngày tháng thanh xuân bình dị, họ cùng nhau cười, cùng nhau mơ về tương lai và tin rằng chỉ cần nắm chặt tay nhau thì sẽ không gì có thể chia cắt được họ.Nhưng cuộc đời vốn không phải lúc nào cũng dịu dàng như những lời hứa.…
Có những mùi hương không sinh ra để được ngửi thấy.Nó ẩn mình dưới lớp hương ngọt giả tạo, ngủ yên suốt nhiều năm...Cho đến một đêm, trong hành lang đầy ánh đèn và dục vọng, nó vô tình thoát ra.Một khoảnh khắc rất ngắn.Nhưng đủ để đánh thức thứ bản năng nguy hiểm nhất.Cánh cửa khép lại.Bóng tối nuốt trọn mọi tiếng kêu.Và ai đó đã quay lưng bước đi... rồi dừng lại.Không phải vì thương hại.Mà vì tò mò.Từ đêm ấy, mọi ánh nhìn đều trở nên nặng nề.Mọi khoảng cách đều mang mùi săn đuổi.Trong thế giới nơi pheromone quyết định địa vị, người ta tin rằng đánh dấu đồng nghĩa với sở hữu.Nhưng nếu không thể đánh dấu...Cũng không thể công khai nắm giữ...Thì cách duy nhất còn lại là......chiếm đoạt.…