[ teenfic ] [ girl.girl ] thank you.
"hiền ơi, hiền! cô chủ đi du học về với mày rồi nè, chạy ra đón cô nhanh đi con!"…
"hiền ơi, hiền! cô chủ đi du học về với mày rồi nè, chạy ra đón cô nhanh đi con!"…
Mọi thứ trên đời này một khi đã được trui rèn bởi lửa của địa ngục thì hoặc là hóa sắt thép hoặc là hóa tro tàn vĩnh viễn. Trái tim cũng không ngoại lệ.Cô như nghe thấy âm thanh vụn vỡ của những chiếc lá khô bị dẵm lên, ngửi được mùi thơm trong gió, cảm nhận được những ngón tay thon dài đang đan vào tay mình…Có lẽ thời gian không quá lâu như cô tưởng. Không, nó mới chỉ ngày hôm qua thôi… ngày hôm qua thôi mà. Mọi thứ rõ ràng quá.Làn gió của ngày hôm qua ào ào thổi tới, hằn lên da thịt cái lạnh tê tái.Đan Tâm lạnh lùng nhìn anh.Muốn buông bỏ quá khứ ư? Đâu dễ dàng như vậy.Năm tháng đã kéo dài khoảng cách giữa hai người. Anh vẫn là anh nhưng dường như không phải là anh. Còn cô thì tuyệt đối không còn là cô của ngày trước nữa. Không phải do năm tháng, không phải do anh hay do cô, chỉ là do một nét bút vô tình của vận mệnh.Anh không thể trách cô. Không thể hận cô. Chỉ có thể hận ông trời. Phải, chỉ có thể hận ông trời mà thôi.…
Mình đã bước qua hơn 40 nồi bánh tét rồi đó, vậy mà mỗi khi về quê hình ảnh ngày xưa cứ ùa về. Mặc dù không còn rõ nét nữa, vì sao? vì: quê hương đã thay đổi rất rất nhiều, và có những người bạn cũng thay đổi, thay đổi cả ngoại hình lẫn tính cách và có cả những người thân và những người bạn ra đi mãi mãi!!!. Nhưng mình luôn muốn nhớ mãi những kí ức đó... Ba mẹ mình có 5 người con và mình là con út. Kí ức của mình nhớ :chắc là 7 hay 8 tuổi gì đó. Thời đó nhà mình nghèo, Ba mẹ phải nuôi 5 người con nên rất vất vã, đi làm thuê xa, tầm 1 tháng mới về 1 lần . Chủ yếu các chị lo cho các em.Mình có 3 chị gái và 1 anh trai. Mình bắt đầu học lớp 1 năm 9 tuổi, mình ở vùng nông thôn nên hầu như bạn bè mình tầm đấy mới học nên không chênh lệch tuổi tác. Mỗi khi đi học về hay chạy lại nhà mấy đứa em bà con ở xóm chơi, mình chủ yếu chơi với 4 đứa : Tri, Thu, Nhàn, và Hà "nhưng có hôm đó bọn mình chơi với nhau Hà không chơi, mà đi đòi tiền cho mẹ Hà(nhà Hà bán tiệm tạp hóa), mình nhớ rất rõ: hôm đó trời mưa lăm răm, bọn mình đang chơi nhảy dây, Hà có ghé và bọn mình rủ Hà chơi, nhưng Hà cười và nói đi công chuyện, Hà có mặc cái áo mưa, áo mưa bằng cái bao đựng phân bón. vậy là bọn mình chơi cùng nhau và cho tới chiều bọn mình ai về nhà nấy. Nhưng tới tối mình nghe mọi người nói Hà đã chết, mình thực sự sốc. Hà không biết bơi mà đi lên thủy lợi đòi tiền mà không biết bơi và gì trời mưa nên ít ai đi qua lại, nên em ấy bị té xuống thủy lợi không ai phát hiện. Bọn mình đã buồn rất nhiều và nói với nhau phải chi…
Hàng tự trồng, xin đừng gạch đá =v=…