Vào buổi sáng nọ có hai cô nàng trong một ngôi biệt thự một cô thì đag luyện thanh một cô thì vẫn nằm ngủ như một con trên giường Jimin : JOEN JUNGKOOK MÀY CÓ DẬY ĐI HỌC KHÔNG THÌ BẢO ( vừa la vừa quăng đồ đặc xuống sàng ) Jungkook : ...ưm...ư...cho tao ngủ mày đi học một mày đi ( giọng ngáy ngủ ) .…
Hinh Tuyết Nhi ,nàng là một cô gái sống ở hiện đại trong một vụ tai nạn nàng đã xuyên không đến làm tam tiểu thư họ "An". Lạ thay hai người đều giống nhau nhưng tính cách lại trái ngược nhau nàng thì hoạt bát, mạnh mẽ - còn tiểu thư thật lại yếu đuối. Cũng từ đây bánh xe của vận mệnh đã đưa đẩy nàng đến với vị Vương gia Triết Kiệt vô cùng soái nhưng cũng vô cùng tàn nhẫn, vô tình. Liệu nàng có thể làm thay đổi vị vương gia đó bằng những trò nghịch ngợm tinh nghịch của mình không. Hãy đoán xem những trò nghich ngợm nào sẽ diễn ra^•^(Những hình ảnh trong truyện chỉ mang tính chất minh họa thôi ạ.mk đag tập viết truyện có j sai sót mong các bn góp ý cho mk.)…
Ok, vẫn cốt truyện kết hợp từ antitrautre va truyện bait của tôi, xin phép được cho quys vị thấy sự thật :v Câu truyện giấu không kể, giờ méo thèm giấu nữa muahahahaha!!…
"Ta biết người là Hoàng đế, trái tim Người không thể chỉ có riêng ta, ta cũng không mong Người một lòng một dạ yêu ta, ta chủ mong Người tin tưởng ta, tin tưởng vào những gì ta và Người trải qua. Nhưng Uyển Ngọc à, Người không tin ta, Người gọi ta là kẻ độc ác, hại nữ nhân Người yêu thương, Người... nói chưa bao giờ yêu ta, chỉ muốn lợi dụng ta để chiếm thiên hạ.""Tại Tại ngốc, dù cho có chuyện gì xảy ra, ta vẫn ở cạnh ngươi...""Hoàng Thượng, ngày xưa thần từng nói rồi, Người có trong tay một viên ngọc quý, nhưng lại vô tình phá hủy nó. Đến khi người muốn có nó, nó đã không còn như xưa nữa. Hoàng Hậu yêu Người, Người không quý trọng, đến lúc Người biết Hoàng Hậu quý báu thế nào thì trải tim Hoàng Hậu đã ở nơi khác rồi"#mơ…
Chào các nàng xinh đẹpTrong blog này, mình sẽ review một số loại mỹ phẩm mà bản thân mình đã xài qua hoặc đang xài mà mình thấy nó cực kì tốt để các nàng có thể lựa chọn cho mình nhéOkay và chúng ta bắt đầu nào…
Một fanfic mình viết về cặp saito x okita, thể loại shounen-ai. Câu chuyện kể về tình yêu của okita dành cho saito, nhưng cậu luôn bị hiểu là đag bỡn cợt. Và những sự việc thú vị xảy ra.…
Văn án : Kiếp trước cô - Vân Hề yêu anh đến gia đình cũng không cần . Nhưg phần tìh yêu ấm áp ấy chĩ diễn ra trong 3 năm cô . Vì anh mà mất quyền làm mẹ . Vì anh cô chịu mọi đều sỉ nhục của mọi người xung quanh . Vì anh cái gì cô cũg cho là xứg đág . Nhưg đổi lại chỉ là 2 năm chịu đau đớn của bệh ug thư dạ dày quái ác . Cùg sự sỉ vã của nhữg tình nhân mới mà anh mang về nhà . Rốt cục cô lại chết trog nhà vệ sinh ở khu trọ ọp ẹp . Câu cuối cô nhớ khi cô hỏi anh thì anh trả lời : " đồ phiền phức sau này đừg làm phiền tôi nữa !? "Kiếp trước anh - Tô Mặc vì muốn tìm kím sự mới mẻ của nhữg cô gái khác với cô - Vân Hề mà đã tự mìh đuổi cô ra khỏi nhà cắt đứt tìh yêu 3 năm ngọt ngào của anh và cô . Đổi lại chĩ là sự mờ mịch và trốg rỗg .Cô - Vân Hề : " nếu có kiếp sau tôi sẽ trốn khỏi anh . Chỉ xin anh tha cho tô đừg hại cuộc đời tôi nữa "Anh - Tô Mặc : " nếu kiếp sau anh xin em tha thứ cho anh . Xin em quay về bên anh . Xin em hãy để anh bù đắp lại " .-* Có chút ngược .Siêu sũg .…
Võ Hoàng Quân, cậu hiện là học sinh cấp 3 và chuẩn bị bước vào ngôi trường mới.Tại đây cậu gặp anh, Lâm Bảo Thiên , một anh chàng lạnh lùng đag chơi bóng rổ. Từ đây cuộc gặp gỡ định mệnh của họ chính thức bắt đầu.…
không có gì đặc biệt nhưng nếu bạn muốn được trở thành 1 phần của gia đình nhỏ đáng yêu mang tên 2W thì bạn đến đúng nơi rồi đấy.credit stock: Mouni Feddag.…
một người ngây thơ dịu dàg xđ một người lạh lùg tàn nhẫn nhưng ở họ có chung nhịp đậpt.y của họ trải qua bao khó khăn thách thứt sự cản trở của người thứ 3... liệu họ có vượt qua để sốg hạh phúc hãy cùg đọc Yêu Là Yêu nhé hihi^^…
này bn xênh xắn kia oi . Có phải bn đag rất áp lực phải ko nào . mik cũng vậy nhx mik đã tìm cách vượt qua áp lực đóo. Vậy lên chắc hẳn bn cx sẽ vượt qua được sau khi đọc câu chuyện này của mik , I LOVE U 🫶🏻🫶🏻 🫶🏻🫶🏻🫶🏻iu công túa nhìu lémmm.…