- Một vài đoạn chat của Yoichi và nhiều anh người yêu của ẻm.- AllIsagi là chính, không có bất kì cp nào khác.- Trong những đoạn chat khác nhau, sẽ có Fem!Isagi.- Anh nào mà mờ nhạt quá, làm em không nhớ tên thì em xin lỗi ạ=))…
Nguyễn Trần Khánh Vân, một sinh viên nghành khoa học tự nhiên đã khổ công dành hết ba năm trời vào dự án máy du hành thời gian, mặc cho bao nhiêu người luôn bảo cô đó là một việc điên rồ, cộng với chuyện cô hay nói về lí do bản thân muốn thành công tạo ra chiếc máy chỉ là để thay đổi cuộc sống của một vị hoàng hậu trong lịch sử lấy phải một người vua hết sức bạo tàn thì như thêm dầu vào lửa, chẳng nhà tài trợ nào đồng ý góp sức cùng cô.Trong một ngày, sau bao năm giữ lấy ý kiến của chính mình, cô đã tạo ra được một chiếc máy du hành thời gian thực thụ và câu chuyện bắt đầu từ đấy.....…
Đây là lần đâu tiên mình truyện nên có gì sai sót thì mọi người cứ góp ý cho mìnhTruyện lấy cảm hứng từ một bộ truyện mình đọc trên này,theo kiểu học đườngLịch ra chapThứ 2,5,6 mình sẽ ra 1 hoặc 2 chap tùy vào việc mình có siêng viết hay không thui😂Truyện có 10 chap nhaMong mọi người sẽ ủng hộ mình,cảm ơn mng 😘…
Chỉ up duy nhất trên Wattpad, mọi trang web reup đều là ăn cắp.Hiện tại tôi không biết số chương truyện sẽ là bao nhiêu, dài hay ngắn. Nhưng tôi mong sẽ cùng độc giả đi đến chương truyện cuối cùng.Số chương được viết bằng số ngày, tạo cảm giác nhân vật chính phải chịu đựng sự giam giữ dài đằng đẳng, đếm từng ngày một trong không gian bí bách hay còn được gọi khác là tầng hầm.Đây là lần đầu tôi viết theo mô tuýp tâm lý vặn vẹo nên cũng không rõ ngôn từ có thể thô tục đến đâu, hành động có thể bạo lực đến đâu. Nhưng vì có chứa yếu tố tâm lý giam giữ, chiếm đoạt tự do của người khác nên tôi sẽ gắn mác R18 (Restricted Under 18) để tránh trẻ em đọc được và học theo nhé.Cảm ơn đã đọc hết những dòng tin nhắn gửi gắm ngắn ngủi này của tôi, chúc mọi người một buổi sáng nắng ấm, một buổi trưa vui vẻ, một buổi tối bình yên và một chiếc bánh kem dâu ngọt ngào cho một ngày dài vất vả. - Bánh Kem Dâu -…
Bát thanh Cam ChâuTác giả: Phiến QuỳDịch: Liberosis RedamancyMột vị là thầy thuốc trời sinh tính tình không câu chấp cứu một vị tướng gặp nạnMột câu chuyện nhỏ không gò bó theo phong cách cổ xưaCường cường, HESố chương: 12 (không câu chấp: thoải mái, cởi mở)Dịch không mang mục đích thương mại, editor không biết tiếng Trung nên không thể đảm bảo dịch đúng 100%Có ý kiến thì đóng góp, không dùng lời lẽ thô tục.Cảm ơn mọi người đã ghé qua. Merci ^6^…
Author: là mình Disclaimer: nhân vật không phải của mình nhưng trong fic thì thuộc về mình. fic này được viết với mục đích phi lợi nhuận Category: general Note: fic này không dành cho shipper chunjiyeon ( chunji ji yeon) , hoặc những thành phần anti teentop, anti joeji. đề nghị các thành phần trên click back. Fic đầu tay có gì ném đá nhẹ tay. chia sẻ ý kiến để có động lực viết tiếp…
thứ cảm xúc này đã kéo dài và sâu đậm đến độ chính bản thân hắn còn chẳng nhận ra. từng hứa sẽ là người bảo vệ em suốt đời, vậy mà bây giờ người làm em khóc lại chính là hắn...trmylowercase, ooc…
_Ở cái thế giới mà các đội trưởng và đội phó của Toman gần như đều bị giết sạch. Mikey thì hắc hoá rồi thành lập nên Phạm Thiên. Có thể xem đây là tương lai đen tối nhất trong số tất cả. Thế mà bổng nhiên từ đâu một Takemichi tràng đầy nhiệt huyết với nụ cười toả nắng xuất hiện, cậu đã đến bên và sưởi ấm trái tim lạnh lẽo đầy u tối của họ...…
"Bác sĩ Lee, nhanh chóng qua phòng cấp cứu! Có bệnh nhân bị đâm, mất máu nhiều quá!""Tôi đến đây!"..."Seung Ri ah, tôi đau tim!""Khoa tim mạch ở tầng bốn!"..."Seung Ri ah, tôi đau đầu!""Khoa ngoại thần kinh ở tầng ba dãy nhà B!"..."Seung Ri ah...""Kwon Ji Yong! Anh có biết là anh đang phiền tới em không hả? Anh không phải làm việc sao? Đi về, về làm việc đi!""Anh yêu em!""..."Trước khi gặp nhau:Lee Seung Ri là bác sĩ trụ cột của khoa nội, thanh niên hai mươi tám tuổi chưa một mảnh tình vắt vai. Tính tính gần gũi, hòa đồng, vui vẻ tươi tỉnh, tuy thi thoảng bị chọc tức sẽ im lặng ngồi một góc và tỏa ra một thứ năng lượng hắc ám mà không ai dám trêu chọc.Kwon Ji Yong, chủ một chuỗi coffee có tiếng, thanh niên ba mươi tuổi có những sở thích kì dị. Tính tình trầm lặng, đôi lúc moe moe đáng yêu. Sau khi gặp nhau:Lee Seung Ri, bác sĩ trụ cột khoa nội, thanh niên hai mươi tám tuổi luôn bị làm phiền bởi một con mèo mang tên Kwon Ji Yong. Chỉ có một mong ước nhỏ nhoi: Ai làm anh ta ngậm cái miệng lại giúp tôi!Kwon Ji Yong, chủ một chuỗi coffee, thanh niên ba mươi tuổi có một sở thích: chọc ghẹo bác sĩ Lee của bệnh viện Seoul. Chỉ có một mong ước duy nhất: Ai giúp tôi trói bác sĩ Lee mang lên giường!Hai cái con người ồn ào này, rồi sẽ ra sao?Nhân vật không thuộc về tôi, họ thuộc về chính họ. Nhưng hãy nhớ rằng, tôi vẫn là người sở hữu cốt truyện nhé :>. Tính cách có lẽ sẽ có chút xíu thay đổi, nhưng tôi sẽ cố gắng theo sát tính cách họ nhất có thể! Mong mọi người giúp đỡ!!!!Truyện chỉ đăng trên Wattpad @gdrseyo, được bảo lưu mọi bản quyền…
Lưu ý : đây những câu truyện ngắn ngược , truy thê nhưng kết vẫn happy ending cho những bạn yếu lòng . Mọi người có ý tưởng nào hay muốn tớ viết thì cmt mình sẽ kham khảo nhé…