Trong đây là tranh mà tao đã vẽ bằng tất cả tấm lòng của mình nên là tao mong bọn mày đừng mang nó đi đâu hết, ko thì bọn mày sẽ được nổi tiếng và trở thành hot face luôn :3. Đếu đùa đâuP/s: Ok, bây giờ bìa là do tao tự biên tự diễn rồi đấy…
Câu chuyện thanks suân Harvard của LuZe và Aki.#zhaki - main cptruyện xàm l tình yêu 0 máu chó và hơi chữa lành chái tum thiếu nữ+thiếu namcover art: @haruri013⚠️DISCLAIMER!!!!1. Truyện xàm l viết để thoả mãn con thú trong đầu tác giả2. Khoan đọc với các trường hợp đàn ông đang mang thai và phụ nữ cho con bú, các trường hợp dị ứng với cu't vì văn tác phẩm này như cu't (real)…
TRUYỆN ĐƯỢC REUP VÌ MỤC ĐÍCH RIÊNG! (chưa có sự cho phép của người dịch)Câu chuyện được trích trong tiểu thuyết: Chữa lành em, giết chết em. Những vụ án giết người của bác sĩ tâm lí thôi miên.Tác giả: Diệp Tiểu BạchDịch bởi blog: Con cá biết yêuhttps://www.facebook.com/concabietyeu/Nguồn: Zhihu @故事档案局https://www.zhihu.com/xen/market/remix/paid_column/1191076245314633728…
Tên truyện: Bạn Cùng Bàn Là Cún Con Đáng Yêu Tác giả: Hie_YynThể loại: Thanh xuân vườn trường, hài hước, ngọt, sủng, HENguồn bìa: https://www.pinterest.com/pin/595108538272429911/Tình trạng: Đang ra----------------------------------------------------------- Cậu nghĩ tôi là gì của cậu?- Dạ? Chị...vợ.- Hả? Vợ cậu là ai cơ?- Thôi em đi vệ sinh đây...Nếu có một ngày bạn bất đắc dĩ phải ngồi cạnh một "sinh vật lạ" tên Đỗ Minh Nhật - nhỏ hơn bạn một tuổi, học vượt, đẹp trai, lễ phép, học giỏi đến mức muốn độn thổ - thì xin chúc mừng, cuộc đời học sinh của bạn chính thức bước sang một chương... không ngờ tới.Cái "sinh vật lạ" ấy thoạt nhìn ngoan hiền, lễ phép gọi bạn bằng "chị" một tiếng nghe muốn tan chảy. Nhưng chỉ cần vài ngày sau, bạn sẽ phát hiện ra đây không phải cún con ngoan ngoãn, mà là một cỗ máy biết cãi được lập trình để phá hỏng mọi sự bình yên của bạn. Nó có thể biến mọi câu hỏi triết học ngớ ngẩn của bạn thành trò cười cho cả lớp, thản nhiên gắn cho bạn cái danh "chị vợ quốc dân", và luôn tỏ ra ngây thơ đến mức muốn đập bàn.Vậy mà chẳng hiểu sao, ròng rã sáu năm trời, nó vẫn kiên nhẫn ngồi cạnh tôi, chịu đựng tôi, và chưa một lần rời đi. Sáu năm - dài hay ngắn, tùy người ta muốn hiểu thế nào. Với tôi, chỉ biết rằng: ở cạnh thằng nhóc ấy, ngày nào cũng vừa muốn cười, vừa muốn phát điên.Và đôi khi, cái gọi là "oan gia" không phải để bạn tránh xa... mà để bạn đi cùng thật lâu.Truyện rất hài nhưng không chắc sẽ cười!!!Lấy bối cảnh ở Đồng Nai.…