Hạ tàn
Vào đêm mùa hạ tĩnh lặng, một vạn ngôi sao giấy được thả vào chiếc lọ thủy tinh như ẩn chứa cả giấc mộng đêm hè. Chúng ta gặp nhau như hai ngôi sao chạm vào các cạnh, ánh lên tia sét của cảm xúc...…
mùa đông đến rồi. người có muốn cùng tôi ngắm tuyết rơi chứ?…
đừng có dại mà dính đến kẻ nghiện.…
để bố kể con nghe về bạn bè của bố.…
Nick acc phụ là Lamcutegoodgirl. Nhận follow chéo + vote chéo.…
Tôi: 19 tuổi, năm nhất, có đứa bạn thân ham vui, chưa có nụ hôn đầu, biết nấu ăn, không người yêu nhưng đã có người để thích.Vũ Minh Quân/ hoàng tử dỏm/ đồ chơi hàng Mã: 20 tuổi, năm hai, bạn gái nhiều hơn số tóc trên đầu, nhan sắc hạng A nhưng tâm hồn thì hạng bét, nhân cách giả tạo, hai mặt, đầu óc thô bỉ-kinh tởm. Vậy mà cả thế giới lại tôn sùng anh ta như thánh sống. Thật ra anh ta là thiên tài tình trường, còn tôi chỉ là một kẻ thất bại đáng thương hại. Bìa từ @ivy_stellar…
"Nếu Hạ Vy là viên kẹo chanh chua chát, thì Khánh Dương chính là muỗng đường dịu ngọt pha vào cho vừa vị. Cô thích đâm chọc, cậu lại cười hiền như thể chẳng hề biết giận. Người ngoài nhìn vào cứ tưởng cặp này chẳng hợp, nào ngờ lại tạo nên một công thức hoàn hảo đến kỳ lạ: chanh chua gặp đường ngọt, hóa ra là để yêu nhau."-Diệp Châu-…
Rất nhiều năm về trước, tôi đã từng có một mối tình...Tôi gọi đó là tình tri ngộ.…
Đến đây với anh, ta cùng xây tổ ấm:>, không giới hạn số người tham gia đâu các babe.…
Thể loại: Ngôn tình, học đường, con ngoan trò giỏi, cháu ngoan bác Hồ.Plot: Cậu ta có đôi mắt hút hồn, làn da trắng với ngũ quan hài hoà. Cậu ta giỏi thể thao, thành tích cũng rất tốt lại còn rất ngoan ngoãn. Chỉ là tôi có kí ức khá xấu hổ với cậu ta nên cứ thấy cậu ta là tự động tránh xa cả mét. Cơ mà sao tôi càng né lại càng gặp vậy?Cảm giác như cậu ở khắp mọi nữa, mở bừa một cánh cửa, đằng sau chắc chắn là Duy Khang.Couple chính: Bảo Ánh × Duy KhangAu: Mai NingDes Bìa: Mai Ning…
Đỗ Minh Trí để Mai An Kỳ ngồi xuống ghế đá. Anh nhẹ nhàng xử lí vết thương cho cô một cách tỉ mỉ, sau đó nhéo nhéo má cô vài cái.Đỗ Minh Trí quen tay rút một điếu thuốc ngậm vào miệng. Suy nghĩ gì đó mà tay anh khựng lại, xoay mặt nhìn người bên cạnh.Anh hừ cười, vươn tay vứt bỏ điếu thuốc dưới chân dặm dặm.Mai An Kỳ không than đau vì vết thương, ngược lại còn rất ngoãn ngoãn đưa đôi mắt nhìn về phía anh:"Anh cứ hút bình thường đi, em không để ý đâu""Không khó chịu?""Ừm"Anh mang chút ý cười:"Hôn cũng đã hôn rồi, đúng thật là không khó chịu nhỉ?"Cô quen rồi, hoàn toàn không vì mấy lời nói lưu manh này của anh mà đỏ mặt.Ngược lại Mai An Kỳ còn hung hăng lườm anh, vươn tay nhéo nhéo eo anh.Đỗ Minh Trí cúi đầu, cọ cọ mũi cục bông nhỏ trước mắt: "Nhưng anh không muốn dạy hư con nít"…
"Cô biết đấy, mục đích đi gym của tôi là để trông hấp dẫn khi khoả thân." Jack Harte nháy mắt nhìn tôi, khoé miệng mèo nhướn lên đầy cười cợt. *truyện có chứa ngôn ngữ/miêu tả/chuyện đùa về tình dục và các vấn đề nhạy cảm khác, dễ gây xúc phạm. Vui lòng cân nhắc trước khi đọc..©01/05/2020 - All rights Reserved Cover từ @Ivy_StellarVIDEO BOOK TRAILER tại Prologue.…
Đến một khoảnh khắc nào đó trong đời, ai cũng sẽ phải đưa ra những quyết định quan trọng mang tính bước ngoặt. Một tình bạn đẹp, liệu một bước đi vượt qua ranh giới có phá vỡ sự nhiệt huyết, tươi sáng của nó?Một mối tình đơn phương liệu sẽ có kết cục viên mãn?…
Thể loại: học đường, xuyên không, xuyên sách, tình cảm.Giới thiệu:Nguyễn Đông An là trẻ mồ côi, thật vất vả mới học xong đại học, trở thành trợ lý cho giám đốc của một công ty lớn. Trong một lần đi khảo sát công trường, sếp của Nguyễn Đông An bị tấn công bởi người đàn ông do mâu thuẫn về việc giải phóng mặt bằng.Để có cuộc sống giàu có, cô quyết định tìm phú quý trong nguy hiểm, hứng trọn cú đánh đó cho sếp của mình. Cứ nghĩ sẽ được đổi đời từ đây nhưng cô không ngờ bản thân lại xuyên không, nhập vào thân xác của một cô nhóc không thể sống qua tuổi mười tám.Xui xẻo hơn, thế giới cô xuyên vào là một quyển truyện tranh mà cô không biết cốt truyện và nhân vật này sống không quá năm chương với nhiệm vụ là chất xúc tác cho nữ chính đau khổ, gắn kết với các nam chính hơn.Số phải chết trẻ lại cố tình chết sớm hơn dự đoán, Nguyễn Đông An làm sao có thể thoát khỏi định mệnh đã được sắp đặt từ trước? Liệu ước muốn chết già của cô có thể thành hiện thực không? Mời các bạn đón xem.oOoNGHIÊM CẤP REUP, CHUYỂN VER!!!Bìa: Tự thiết kếTác giả: Nam ÁNgày bắt đầu: 10/09/2021Ngày kết thúc: 20/11/2022Truyện đầu tay còn nhiều thiếu sót, mong mọi người thông cảm nha.Ủng hộ tác giả tại awread.vn…
Các cậu ấm cô chiêu luôn vướng vào vài ba chuyện tình độc hại. Có quái gì đâu mà tự hào!…
"Yêu thầm chính là tự ti, vì tự ti nên mới lựa chọn yêu thầm."Lần đầu tôi gặp cậu là vào một chiều mùa thu lá vàng rơi rụng, khi cái nắng gắt, nóng nực của mùa hạ đã chịu vơi đi trên mảnh đất thủ đô này.Ngày mà tôi quyết định buông bỏ tình cảm đơn phương đó, là ngày mà ánh nắng ấm áp của mùa xuân đang dần xâm chiếm mọi ngõ ngách vẫn còn đang vương chút hơi lạnh còn sót lại của ngày đông giá rét.Xuân qua, Hạ đến, Thu đi, Đông về. Thì ra tôi đã thầm yêu cậu lâu đến thế, thứ tình cảm ngay từ đầu đã biết trước không có kết quả, vậy mà sao vẫn dại khờ, tơ tưởng mãi về sau?---"Thầm Yêu Ánh Dương Rực Rỡ" được viết bởi Mây Quýt (maytrang27).Đăng lần đầu tại Wattpad vào ngày 07/09/2023. Bìa minh hoạ: Gumi Books----Chào mừng bạn đến với chuyến hành trình của "Thầm Yêu Ánh Dương Rực Rỡ".…
Nếu ngay từ ban đầu, anh không gặp hắn, anh không kết thân với hắn, anh không yêu hắn. Mọi thứ có phải tốt hơn rồi không?Couple: đê tiện công x cường thụ.…
Ăn là một bản năng, và giết chóc cũng thế. Written by @-godgeous Characters: Min Yoongi, Son Seungwan và một số nhân vật khác. WARNING: 18+, OOCDựa trên Auguste của blutherey và Strangers from hell.…
"La muse, đứng yên!"Hoàng Lâm Phong bỗng treo một hộp nhỏ gì đó trong tay lên xe đạp rồi bước vội về phía tôi. Theo phản xạ tôi muốn lùi lại nhưng hai chân không nghe lời cứ đứng sững tại chỗ."Ngốc quá, dây giày mày bị rơi ra rồi!" Lâm Phong nói, giọng dịu dàng.Tôi thẫn thờ nhìn bóng hình chàng thiếu niên mặc áo sơ mi trắng gọn gàng tràn ngập hơi thở học đường Việt Nam. Không biết cậu đang chạy về phía này hay chạy thẳng vào tâm trí tôi nữa?Phong tinh tế quá, Phong bị đi*n à?Câu nói ấy suýt nữa bị đánh bật ra khi chàng trai từ từ ngồi xuống. May thay, nó được sự mê mẩn kịp thời ngăn cản. Sau chiếc kính cận, đôi mắt chăm chú dõi theo từng cử chỉ của cậu ấy mà không chớp lấy một lần. Có lẽ bị nhìn kĩ quá nên mắt Phong nhắm tịt thành hai dấu trừ. Kịch bản đang đẹp, tôi lại ăn nói tếu táo: "Ồ, mày cười mất cả mắt!" nhưng rồi tự chìm đắm trong đó không cách nào thoát ra...Nụ cười mang giọt nắng cuối xuân khiến người thiếu nữ xao xuyến mãi. Trái tim trong lồng ngực đập liên hồi và cứ thế, tôi thổn thức trước vẻ đẹp khó tả của Lâm Phong. Nắng tháng Ba tinh khôi khiến cậu toả sáng, trong mắt tôi, Phong chính là sự tồn tại lấp lánh nhất!…