Em luôn xuất hiện với câu chào quen thuộc và một vật gì đó trên tay mỗi khi anh về đến nhà."Anh về rồi, Manjirou."Nhưng về sau, từ bao giờ em đã không còn gọi tên anh như thuở đầu.Vì anh đã đánh mất chính bản thân kể từ đó.Vì anh đã không còn là Manjirou của em...❥ ᴄʜᴀʀ x ꜰᴇᴍ!ʀᴇᴀᴅᴇʀ…
Người ta thường nói, "con hư tại mẹ, cháu hư tại bà". Nhưng có vẻ điều ấy hoàn toàn "sai" khi nhắc đến gia đình Malfoy. Người cha nào đó - Draco Malfoy - lại dạy hư con gái theo một cách vô cùng "Malfoy"…
in the middle of the night, i came here to save you.tình trạng: oneshot.tokitou muichirou x ocwarning: ooc, lowercase, oc xuất hiện nhiều hơn muichirou.…
ảnh bởi: me (đã chỉnh sửa)sau nhiều tuần mất ngủ tui quyết định biến sự ám ảnh về wally thành một bộ truyện để giải toả con thú trong đầu mình. tui chỉ vừa tham gia fandom và chưa thật sự tìm hiểu rõ về Welcome Home nhưng vì giấc ngủ của mình tôi sẽ viết cái nàythật ra thì tui chưa từng thấy ai là người Vietnam viết về Welcome Home trên Wattpad nên cũng có thể tui là người đầu tiên viết về cái này chăng:Dbắt đầu đặt bút: 24/4/2023đăng tải đầu tiên: 2/5/2023kết thúc đăng tải:…
Draco Malfoy luôn kính trọng giáo sư Snape, cậu vẫn luôn tuân theo lời dạy của ông. Nhưng có một điều... chỉ một điều duy nhất, cậu không thể làm theo - không động vào điều cấm kị của ông. Và điều cấm kị ấy chính là Y/N Snape - con gái duy nhất của ông…
Đọc phần 'Giới thiệu' trước khi thưởng thức truyện!Thể loại: action, xuyên không, đa vũ trụ, romance.Mô-típ thợ săn-hầm ngục (nếu các bạn hay đọc manhwa sẽ biết); charxoc.…
Khi Tiếng Yêu Thương Đối Mặt Ranh Giới Của Sự Chia Ly---Sanemi yêu em. Gã yêu em lắm. Gã yêu em nhiều. Và gã biết, chỉ có nàng mới khiến gã cảm nhận được tình yêu lớn lao ấy, dẫu cho gã sẽ phải trả giá bằng cả trái tim đầy chua xót của mình.---#Ooc? Vui lòng không mang đi nơi khác.@Doki.…
Những ưu tư muộn phiền chồng chéo lên những ký ức đã cũ, những hạt bụi phủ dày lên viên ngọc chẳng còn mấy sáng lạn, anh và em sẽ là gì? Là những ưu tư muộn phiền hay là viên ngọc bị phủ đầy bụi kia? Rốt cuộc thì nó cũng chẳng còn quan trọng nữa.…
Touman có một vị bà đáng kính, một người không dễ gì đụng tới dưới sự bảo trợ của tổng trưởng và các thành viên cốt cán.Bà ta tuổi tuy đã già, sức lại yếu, tóc đã bạc phơ cơ mà vẫn rất manh động, lại thuộc dạng hổ báo. Ơ mà thế quái nào lão lại có thể có một sức mạnh như thế? Thật kì lạ....-Bà ơi, mua Dorayaki cho cháu!-Đéo! Tự dùng tiền mà mua, đó mới là một đấng nam nhi thực thụ....…
Từ những giấc mơ chân thực đến kỳ lạ. Những đứa trẻ vẫn ở đó, nở nụ cười ngây ngô quen thuộc như thể mọi chuyện chưa từng thay đổi.Khi bạn vô tình bước vào nơi giấc mơ và thực tại giao nhau - một không gian, nơi mà hai kẻ xa lạ có thể trò chuyện với nhau bằng chính con người thật của mình, có lẽ chính họ cũng chẳng nhận ra người trước mắt mình là thật... nhưng ít nhất vì họ biết... có thể sẽ chẳng bao giờ gặp lại.Có lẽ bạn cũng từng mong như vậy.ĐÙNG!Viên đạn xé gió lướt qua mắt cá chân bạn, cắm thẳng xuống nền tuyết trắng. Dù bạn thậm chí còn chưa kịp nhấc chân."Quay lại. Ngay bây giờ."Hắn ta gầm lên, đôi mắt đỏ rực dán chặt vào bạn như một con thú đói, tay vẫn siết khẩu súng ngắn, nòng còn vương khói. Ấy vậy chỉ vài giây sau, ánh mắt ấy dịu lại, nhạt đi... ánh lên chút yếu đuối khó thấy sâu trong đáy mắt."... Làm ơn?"________[Trạng thái: đang cập nhật]Bìa: @AnLanh…
NEW UPDATE:DOMESTIC. Sano Manjiro'' Đừng nghĩ là con gái là tôi không dám ra tay, im lặng và làm việc đi. Đừng xía mũi vào chuyện chủ nhân mình,hiểu chứ?''…