Viết cho Bangtan 😊❤
Những suy nghĩ, cảm xúc xin tạm bỏ vào đây....…
Những suy nghĩ, cảm xúc xin tạm bỏ vào đây....…
Truyện hài BTS…
Thanh Bảo có một bí mật…
Mọi chuyện đều như nhật kí của mình, rời rạc không có chủ đề.…
#write by meii…
"anh à, giờ em mới biếtrằng tình em có sắc vàng của nắng, và của đôi mắt anh."kunigiri drabble collection. warning: ooc, lowercase, viết yếu tay. viết vì yêu kncg, nhưng dù sao thì cũng mong mọi người cũng tận hưởng.…
Bạn có bao giờ thích một ai đó?Bạn có từng là một shipper chèo xuồng couple không?Bạn sẽ cảm thấy như thế nào khi bản thân rơi vào thời điểm tồi tệ nhất, mệt mỏi nhất lại có ai đó ở một nơi rất xa, chẳng quen chẳng biết nhưng lại dễ dàng sưởi ấm, hơ nóng làm tan trái tim băng giá của bạn dù chỉ nhìn thấy họ qua những chiếc video vài ba phút ngắn ngủi trên YouTube?Rainbow colors - màu sắc của hi vọng.Couple - điểm sáng của thanh xuân.…
những thứ không đủ tốt để mình hoàn thành và những bản dịch mình quá lười để hoàn thành...…
Onlyme…
Chẳng có mô tả gì…
Kẻ Tầm Xương (nguyên tác tiếng Anh: The Bone Collector) là một tiểu thuyết trinh thám của Jeffery Deaver, được ra mắt năm 1997. Nhân vật chính của tiểu thuyết này là Lincoln Rhyme, một nhà tội phạm học liệt tứ chi. Tác phẩm đã được dựng thành phim vào năm 1999.Tiểu thuyết bắt đầu với việc hai người đồng nghiệp có tên T.J. (Tammie Jean) Colfax và John Ulbrecht bắt một chuyến taxi tại sân bay Thành phố New York. Không may cho họ là họ lên nhầm chiếc taxi của Kẻ Tầm Xương. Sau một chuyến đi xuyên qua thành phố, họ thấy mình đến một khu vực bỏ hoang.Ngày hôm sau sĩ quan tuần tra của cảnh sát New York là Amelia Sachs được gọi vì một vụ sát nhân ở gần đường tàu của thành phố. Khi khám nghiệm hiện trường cô đã phát hiện ra một bàn tay bị chôn nhô lên khỏi mặt đất với chiếc nhẫn ở xương ngón tay. Cô đào chỗ đó lên và phát hiện ra thi thể John Ulbrecht bị chôn ở dưới.…
Đời người sống trăm năm nói ngắn không ngắn, nói dài thì chưa chắc đã dài, nhưng bạn có bao giờ tự hỏi bản thân...Liệu sao ngần ấy năm đó, chúng ta đã từng sống cho chính bản thân mình hay chưa?Người ta thường hay nói với nhau rằng, khi còn đi học chỉ mong sớm trưởng thành một chút, ra trường nhanh một chút, đến ngôi trường đại học hằng mong ước để thực hiện nguyện vọng mười hai năm đèn sách.Nhưng khi ra trường họ lại tiếc nuối quãng thời gian thanh xuân ấy, cái tuổi mà khi ấy còn ngây ngô ngồi ở hàng ghế đá dưới tán phượng tám chuyện, cái tiếc ấy dường như là vô hạn, lại tiếc nuối xiết bao khi chưa kịp bày tỏ tấm chân tình của thiếu nữ mới lớn với người mình thầm yêu.Để rồi khi ngoảnh lại...Vẫn còn ngôi trường ấy, tán phượng ngày ấy giờ đã lớn hơn trước rất nhiều, băng ghế đá đã đọng lại rong rêu theo tháng năm. Còn những cô cậu thiếu nữ năm ấy giờ đây đã mỗi ngã."Cạch"Quyển nhật ký đã ố vàng khép lại, ngày tháng trên quyển sách ấy mờ mờ vì màu mực đã lắm lem theo năm tháng. Khi nhìn vào chỉ rõ đó là năm 2010."Con người rồi cũng sẽ trưởng thành, rồi sẽ già nua theo năm tháng. Nên học cách buông bỏ thôi."Giọng nữ trầm ổn vang lên, ánh chiều tà chói chang từ bên ngoài len lỏi qua khung cửa. Bên ngoài cửa sổ, gió thổi vun vút...…
Đủ thể loại...…
Đọc đi r bt…
Em gặp gã vào tuổi mười lăm lần thứ hai của bản thân.Cứ ngỡ rằng đây là mở đầu của một chuyện tình thật đẹp;để rồi phải trả giá bằng một kết cục quá đỗi đau buồn.-----------------------------Disclaimer: Bởi vì đây là fan-fiction còn mình thì không phải Ken Wakui nên đôi lúc nhân vật có thể sẽ OOC và không giống trong truyện gốc nha mọi người :'(…
Xàm + Nhạt…
_hồi ký ngày hôm qua_…