gần [taekook]
cậu bad anh bad nhưng anh nói anh không thích mấy đứa chechow và tự xưng là bad boy…
cậu bad anh bad nhưng anh nói anh không thích mấy đứa chechow và tự xưng là bad boy…
"Dáng Hình Thanh Âm" là tuyển tập truyện ngắn chữa lành, nơi mỗi âm thanh đều có dáng hình riêng - như lời thì thầm từ trái tim lặng lẽ. Tập truyện gồm nhiều mẫu chuyện ngắn, nhẹ nhàng mà sâu sắc, kể về những con người lạc lõng giữa dòng đời nhưng vẫn tìm thấy nhau qua những âm thanh nhỏ bé: tiếng mưa, tiếng gió, tiếng đàn, hay cả những khoảng lặng. Từ cậu bé nghe thấy giọng nói của người mẹ đã khuất qua tiếng sóng biển, đến cô gái mở tiệm trà chỉ để pha cho khách những tách "âm thanh dịu dàng" - mỗi câu chuyện là một nốt nhạc chữa lành. Âm thanh ở đây không chỉ để nghe, mà để cảm - để chạm vào những góc khuất mềm yếu nhất trong tâm hồn con người. Mỗi mẫu truyện là một chiếc gương nhỏ, phản chiếu lại chính cảm xúc mà bạn từng giấu kín: mất mát, tổn thương, tha thứ và hồi sinh. Không cao trào kịch tính, không nước mắt bi lụy, truyện trôi như một khúc ru - mộc mạc, an nhiên và đầy nhân hậu. Ngôn từ được lựa chọn kỹ càng, vừa tinh tế vừa ấm áp như chạm vào tâm hồn - khiến người đọc thấy mình được hiểu, được vỗ về. Tựa như ai đó đã lặng lẽ ghi âm những nỗi đau của bạn, rồi biến chúng thành một bản nhạc đẹp. Dáng Hình Thanh Âm không kể câu chuyện lớn lao, nhưng lại chạm vào những điều bé nhỏ khiến trái tim ta run lên. Một cuốn sách dành cho những tâm hồn từng tổn thương, đang khát khao chữa lành, và tin rằng - mỗi tiếng thì thầm cũng có thể là một phép màu.…
Người đời từng quỳ lạy nàng, cũng từng đập nát tượng thần của nàng. Thiên đình chán ghét quỷ khí trong nàng, quỷ giới lại cười nhạo sự mềm lòng ấy. Nàng đứng giữa hai phía, không thuộc về nơi nào cả, nhưng cũng chẳng còn thấy đau nữa. Dù sao từ rất lâu trước kia, trái tim nàng đã chết lặng dưới vô số kỳ vọng cùng những lời ca tụng giả dối rồi. Cho đến khi nàng nhìn thấy Xie Lian.Năm ấy, Thái tử điện hạ của Tiên Lạc đứng giữa đài cao vạn người ngước nhìn, bạch y như tuyết, kiếm quang lạnh đến mức tựa hồ có thể xé đôi trời xanh. Người đời nói ngài sinh ra đã là thần minh, là ánh mặt trời rực rỡ nhất nhân gian, là kẻ dù ngã xuống bao nhiêu lần cũng sẽ lại đứng dậy giữa tiếng tung hô của chúng sinh. Nàng đứng rất xa nhìn người ấy, xa đến mức ngay cả tư cách bước tới cũng không có, nhưng lại nhớ mãi dáng vẻ ấy suốt hàng trăm năm sau. Nhớ mũi kiếm sáng như tuyết bạc giữa trời đêm, nhớ giọng nói ôn hòa kia, nhớ câu nói "Ta muốn cứu vớt chúng sinh" được thốt ra nhẹ nhàng đến mức như thể cứu người vốn là chuyện hiển nhiên nhất trên đời.Mà cũng chính từ khoảnh khắc ấy, nàng mới hiểu được mình rốt cuộc đã thiếu thứ gì.Không phải thiên phú. Không phải sức mạnh. Cũng chẳng phải lời ca tụng của người đời.Mà là dũng khí để sống thành chính mình.Người nọ giống mặt trời. Còn nàng chỉ là một cái bóng đứng ngoài ánh sáng, lặng lẽ ngước nhìn suốt tám trăm năm.…
Dodging Prison and Stealing Witches - Revenge is Best Served Raw của tác giả LeadVonE.link truyện : https://archiveofourown.gay/works/5058703/chapters/11633524Truyện chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác giúp mình. Mình cảm ơnMình dịch vì muốn đọc thêm Fanfic DraHar. Mình không phải dịch thuật nên có thể sẽ không sát nghĩa. Cảm ơn…
Dưới tán cây bồ đề, hòa thượng đứng im lặng, ánh mắt chăm chú nhìn vào bức tường đỏ cũ kỹ, nơi những vết nứt như ghi lại dấu vết thời gian. Trong khoảnh khắc tĩnh lặng, tâm hồn chợt xao động, hình bóng người hắn yêu hiện lên rõ ràng trong tâm trí. Dù đã từ bỏ tất cả để tìm đến Phật pháp, nhưng nỗi nhớ vẫn không thể dập tắt, như những chiếc lá bồ đề nhẹ nhàng rơi xuống, mang theo cảm giác không thể quên. Những chiếc lá vàng úa khẽ rơi, chạm nhẹ lên vai áo như lời thì thầm của gió. (giọng yếu ớt, đôi mắt hướng lên tán bồ đề)"Nếu có kiếp sau, ta chỉ muốn được sống dưới bóng cây này... cùng nàng, mãi mãi bình yên."(bàn tay run rẩy vuốt nhẹ lên gương mặt hắn, giọng nghẹn ngào)"Thiên Thiên, bồ đề này chứng nhân cho ngàn kiếp luân hồi. Nhưng chàng biết không? Trong hàng vạn chiếc lá rơi... không chiếc nào quay trở lại cành."Gió khẽ lay động, mang theo hương hoa thoang thoảng, nhưng chẳng thể xoa dịu sự đau thương giữa họ. Đôi mắt hắn rưng rưng, hai giọt lệ vươn trên má."Nếu ngày ấy ta không chọn con đường này... liệu chúng ta đã khác?""Thế gian này chưa từng có chữ 'nếu'... cũng như trái tim ta, chưa từng dành chỗ cho kẻ lạc đường."…
Maybe, if you read too many books, you wo n't understand yourself, and if you play too much, you will not be able to act well. If you love too much, you don't know how to love.Everyone has a story, which belongs to love, and it will always be so unforgettable.Zhao Yunuo said, "Even if I meet another hundred men worse than you, I won't come back to you."Zhang Zizheng said, "You have given me so many for the first time, don't you care about the last one?"Yi Xiangyuan said: "Zhao Yunuo is my first love."…