Jungkook nghĩ anh chàng ở cửa hàng bánh sẽ lùi lại khi thấy hình xăm của cậu. Cậu đã chuẩn bị cho cái cau mày hoặc cái nhìn đầy phán xét.Nhưng ngược lại với mong đợi của cậu, nụ cười lịch sự của chàng trai kia lại biến thành cái nhếch mép, và cậu thực sự không biết phải làm gì với điều đó.…
[Bắt đầu từ chap 62]Boruto chải tóc cho Kawaki. Boruto cười nhếch mép khi thấy Kawaki đang ngủ. Boruto ngưng chải mái tóc và nhanh chóng chiếc lược vào túi quần. Cậu đứng trước Kawaki, nở một nụ cười khó đoán.Nhanh chóng Boruto ôm cằm Kawaki và tận dụng đôi môi hé mở của Kawaki và áp ngón tay vào má Kawaki để mở miệng Kawaki rộng hơn. Boruto có thể nhận thấy mí mắt của Kawaki nhíu chặt vì khó chịu. Đó là bây giờ không thể lãng phí thời gian.Trước khi Kawaki mở mắt, Boruto đã áp môi mình vào môi Kawaki và nhận thấy đôi mắt đang mở to của Kawaki, Boruto không mất nhiều thời gian để xâm nhập miệng cậu bằng lưỡi của mình.....…
Em bò thẳng tới, húc đầu vào lưng chị, rồi với tay kéo mép cuốn vở tô màu. Một góc giấy bị gập lại, rồi lem chút màu đỏ cam - y như một dấu tay "ghi công".Chị Ling quay lại, giả vờ giận dữ:- Em thiệt là hư quá à! Quậy chị hoài luôn!Orm nhìn chị, cười toe, nước miếng còn đọng bên mép.Rồi em đưa tay chạm má chị, miệng thì nói gì đó rất quan trọng bằng tiếng "bababa".Giá như mà em gặp chị sớm hơn. - Orm Kornnaphat đã từng nói như thế.Và ở trong một thế giới khác, họ thật sự đã gặp nhau từ rất sớm.Những ngày bình thường, êm đềm trong đời Orm Kornnaphat, từ lúc còn là một đứa trẻ trong vòng tay chị, cho đến khi trưởng thành để cưới được chị.Nhing nhing nhong, đợi em.…
Tình yêu giữa một vị Bác sĩ tài ba cùng cô luật sư danh tiếng.Một Kim Kai khi khám bệnh thì ăn nói nhẹ nhàng, trên bàn mỗ thì quyết đoán, mạnh mẽ. Anh chưa anh chưa từng nghĩ rằng trên đời này có một cô gái nói với anh rằng cô ấy sẽ tung hoành trên chiến đấu trong lĩnh vực của cô bảo vệ anh chu toànMột Kim Jennie điềm đạm lão luyện trong giới luật sư . Cô chưa từng nghĩ rằng sẽ có một người đàn ông tên Kim Kai khiến cô ngoài miệng thì á khẩu nhưng trong lòng lại nở hoa.…
农门辣女:媒婆俏当家Tác giả: Hân Nguyệt CáchConverter: Mễ TrùngVăn án:Mỹ nữ thành phần tri thức xuyên qua đã lớn nhân khả khi, xấu danh truyền xa nông gia tiểu Bàn Tử, đại hôn ngày đó chưa bái đường liền khắc tử tân hôn vị hôn phu.Thẩm Dao đau hô thất thanh: Như vậy ngày, rất nghẹn khuất!Phu gia thân thích tới cửa thưởng tài sản, còn mắng các nàng bà tức là tuyệt hậu;Trong thôn dân chúng lo lắng môi vận cấp trên, kêu la hét đuổi các nàng đi;Thậm chí ngay cả lão sống độc thân đều sắc đảm bao thiên, mỗi ngày đăng môn đùa giỡn.Thẩm Dao không thể nhịn được nữa, một phen thao khởi cái cuốc: Như thế cũng không phản kháng, là muốn làm bánh bao bị nhân niết sao? !Mồm mép nhất bính, tay nhỏ bé nhi vừa động, thân thích gia con dâu ra tường con rể trốn chạy, từ nay về sau gia đình bất an gà chó không yên;Lão sống độc thân như nguyện thú đến lão quả phụ, từ nay về sau sắc lang biến bệnh miêu xuất môn nhuyễn chân tôm...Đuổi thăm người thân đánh chạy sắc lang, thân vô vật dư thừa Thẩm Dao phát hiện, cũng bẻm mép lắm cũng là làm giàu làm giàu nhất đại pháp bảo.Vì thế, lập chí trở thành phú khả địch quốc xấu Bàn Tử Thẩm Dao, bước trên một cái làm mối kéo thuyền làm giàu làm giàu không về lộ!Chính là, lúc nào cũng đi theo phía sau vì nàng hộ giá hộ tống mặt lạnh nam nhân lại là đánh chỗ nào toát ra đến?Bài này lại danh 《 nông nữ liêu phu có một bộ 》《 nông gia bà mối tiến hóa sử 》《 xấu nữ xoay người mãnh liệt chiến 》《 hoa thức luyến ái sổ tay 》【 một chọi một, vô ngược vô tiểu tam, toàn b…
Như bao ngày bình thường khác, Todoroki lại đứng đối diện với Bakugo, khuôn phụng phịu, có chút hờn dỗi,cậu lúng túng hỏi: "Khi nào thì cậu mới đồng ý làm người yêu tớ?" Bakugo cau mày, hơi ngạc nhiên, nhưng cố giữ giọng bình tĩnh."Hả? Hôm nay tao không nhớ là tao lại từ chối mày," Bakugo đáp ngắn gọn, nhếch mép một chút như thể chấp nhận tình cảm một cách kiêu ngạo.Todoroki nhìn chăm chú, một nụ cười nhẹ nhàng nở trên môi. "Vậy, có nghĩa là cậu đồng ý.""Im đi. Tao không cần nói thừa," Bakugo đáp lại, đôi má hơi ửng đỏ.@team cục đườngMọi fanfic mang "@team cục đường" không được phép bưng đi chỗ nào khác ngoài wattpad, mangatoon,...ngoài sự cho phép của tác giả…
Truyện chuyển ver chưa có sự cho phép của tác giả, nên mong mọi người không mang đi đâu.Hoàng Đức Duy là một Beta nam thẳng đuột, một nhân vật đứng sát mép của sự bình thường, trong lòng chẳng có gì ngoài Toán học và Vật lý.Ngồi cách cậu hai người bạn học là Nguyễn Quang Anh - một Alpha hàng đầu, cao ráo đẹp trai, khí thế ngút trời, là hot boy số một của trường Trung học phía Nam thành phố, được tất cả bạn bè cùng khóa sùng bái tôn là thần học của trường.Có một ngày, Hoàng Đức Duy bắt gặp Nguyễn Quang Anh bị đại ca trường học vây đánh trong một ngõ nhỏ vắng người. Cậu lặng lẽ kéo cao cổ chiếc áo len màu lam lên quá đỉnh đầu, nhặt chiếc xà beng dựng ở góc đường, nện một phát vào lưng đại ca, giúp Nguyễn Quang Anh lật ngược thế cờ giành chiến thắng.Việc xong phủi áo lỉnh an, thân danh giấu kín thế gian chẳng tường.Sau đó, trong trường dấy lên tin đồn về một tay đấm huyền thoại, dù tên đại ca kia có tìm kiếm thế nào cũng chẳng thể lần ra.Nhưng... Hoàng Đức Duy lại phát hiện, Nguyễn Quang Anh luôn lơ đễnh nhìn mình.…
🌻 Tác giả: 竹阅阅 (仙人晚晚 team)🌻 Series tuyển tập: 鲸游向海,我奔向你🌻 Tên gốc: 再也不见 🌻 Tên Hán Việt: Tái dã bất kiến. 🌻 Thể loại: Hiện đại, ngược văn, gương vỡ không lành, góc nhìn nữ chính, SE. 🌻 Tiến độ: Hoàn thành. 🌻 Link bài gốc: 🖇 https://www.zhihu.com/market/paid_column/1480182785314394112/section/1565372090483658752[GIỚI THIỆU]Sau khi hoàn thành xong quá trình hóa trị, có người đã chụp lại bộ dạng của tôi khi đó đăng lên mạng, kèm dòng trạng thái.[Con khốn ấy bị ung thư rồi, hahaha]Chưa đến mười phút, người chồng cũ minh tinh gọi điện cho tôi, tôi không nghe máy. Đêm đó, hai mắt anh ta ửng đỏ, đứng bên cạnh mép giường tôi, "Lâm Khuynh, em không bị bệnh mà, có đúng không?".Tôi cười, "Ung thư giai đoạn cuối, sắp chết rồi".…
một vài mẫu truyện gấu nai nho nhỏ từ những chiếc moments ✨ làm tôi rung động.From @_itskquanbae_1, mình tự viết, nên truyện sẽ tiến triển theo tư duy của mình2, fanfic hướng ngụy hiện thực, các thành viên không có các ràng buộc tình cảm khác ngoài tuyến nhân vật mình xây dựng3, không được bash các nhân vật khác4, hãy tôn trọng các fandom khác nhau5, hãy cmt lịch sự…
Tên gốc: Ngã đích lão bà thị trực namTên dịch: Vợ tôi là trai thẳngTác giả: Đông Phong Kỷ HứaThể loại: Hiện đại, truyện ngắn, ngọt ngào, khoe tình cảm trá hình, ngôi thứ nhất, 1x1, HE.Hệ liệt: Kẹo đậu ngọtNguồn raw: Tấn GiangTình trạng bản gốc: Hoàn (27/04/2018)Tình trạng bản chuyển ngữ: Hoàn (06/06/2022)Phụ trách: Bắc Thần QuânBiên tập: Chu SáchGiới thiệuTác giả: Trước khi đi ngủ tự dưng ý tưởng tuôn trào, nếu không viết xuống thì sẽ nghĩ về nó mãi nên tui đã viết ra hết rồi này.…
https://dichngay.com/translate?u=http%3A%2F%2Fwww.nbaxiaoshuo.com%2Finfo%2F90%2F90014%2Findex.shtml&bid=XX2unFS4CH80YMEP&un=( xuyên nhanh ) ta bạn trai là bệnh kiềuHán Việt: ( khoái xuyên ) ngã đích nam hữu thị bệnh kiềuTác giả: Đường MiênTình trạng: Còn tiếpThể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Hiện đại ,HE , Tình cảm , Xuyên nhanhAn Nguyên giao một cái ôn văn nho nhã bạn trai.Lần đầu tiên hôn môi ở một tháng sau, bạn trai lễ phép dò hỏi qua đi, hôn đến văn nhã tự giữ.An Nguyên đối bạn trai thập phần vừa lòng, thẳng đến có một ngày, hai người chơi một khoản tận thế trò chơi, nàng phát hiện bạn trai trộm đem nàng khen quá nhân vật giết, hơn phân nửa đêm hồng mắt nhìn chằm chằm nàng nhìn một đêm.An Nguyên:...... Cách.Tag: Mau xuyênTừ khóa tìm kiếm: Vai chính: An Nguyên ┃ vai phụ: ┃ cái khác:…
Đây là bản dịch đã được sự cho phép của tác giả TheyIdiot, vui lòng không sử dụng với bất kỳ mục đích thương mại nào.Link bản gốc: https://www.wattpad.com/story/388737989-insomnia-%C2%BB-jundylanThis is a translation of a story belong to TheyIdiot, I read it and really love the way she wrote it. So I asked for her permission to translate her story into Vienamese for people who love NutHong in VietNam can read. She gave me her permission, so here we are, hope you guys enjoy the story and keep supporting both NutHong and LYKN in real life, thanks.Jun với những vấn đề của chứng mất ngủ và bị một vài tổn thương trong quá khứ dày vò, và Dylan người dành cả đêm khóa mình trong studio sáng tác bài hát.Và ngay cả khi họ không hề ưa nhau, họ chỉ có thể dựa vào người còn lại để chữa lành những vết thương cũ đó.…
Ánh đèn vàng vọt của căn phòng cũng không đủ để làm vết bầm trên gò má cậu ta bớt đi sắc tím xanh đáng sợ, và Yoongi còn thấy một vết bầm khác ở ngay trên mép cổ áo sơ mi gọn gàng, hình dạng của những ngón tay thô kệch in lên làn da của cần cổ thon thả kia. Rõ ràng đó là một cuộc ẩu đả lớn. Nghiêm trọng. Thế nhưng Yoongi nghĩ mình cũng phần nào hiểu được cho kẻ đã làm vậy với Hoseok.Gã cũng muốn đặt tay mình lên chiếc cổ mỏng manh đấy và siết tay lại, thử xem gã sẽ lôi ra được những âm thanh ngọt ngào như thế nào từ cậu ta._Hay Hoseok không thể ngừng việc xuất hiện với những vết bầm tím, Yoongi thấy rất thích thú và lũ người Hoa lúc nào cũng làm loạn hết cả lên.(Gangster AU)_Mọi người hãy đọc kĩ Warnings ở đầu mỗi chap nhaa. Mong mọi người có thể tận hưởng fic này ạ <3…
tác giả: 祈棟_LiANtrans: xiranyahnthể loại: hiện đại, sad endingsố chương: 02số chữ: 7815 ▻ Waring: Truyện có đề cập đến việc lạm dụng thuốc, mọi người hãy cân nhắc trước khi đọc"Liệu có phải bên kia biển vẫn sẽ là biển, liệu gió biển thổi ngang qua má anh có đến được bờ bên kia không? Nếu gió biển có thể chạm tới nơi xa xăm không nhìn thấy mép kia, liệu nó cũng có thể mang theo suy nghĩ của anh về em và thổi về hướng nơi em đang ở chứ?"Bản dịch đã có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không reup dưới mọi hình thức.…
Đồng Lô - một ngọn núi lửa ngủ yên trong máu đỏ, đá nóng và tro bụi.Không ai sống ở đó.Không ai được sống sau khi bước vào.Thế mà Quân Ngô vẫn sống.Hắn từng là Đế Quân, thần uy lẫm liệt, một tay khuynh đảo thiên hạ.Sau trận bại chiến, hắn biến mất khỏi mọi tấm bia sử, không ai rõ hắn bị xử thế nào - chỉ có lời đồn rằng hắn được đưa đến Đồng Lô.Hắn mang thân thể rách nát, phép lực cạn khô, ánh mắt không còn ánh lửa.Không ai xích hắn.Chỉ có một người, từ đầu. Đã ở lại cạnh hắn.Mai Niệm Khanh, Quốc sư đương triều, kẻ mang áo ngoài tím nhạt, tóc đen dài, dáng đứng thanh lãnh như trăng đêm.Y không phải thị giả.Cũng không phải kẻ đền tội.Y chỉ là người, ở lại. Ban ngày, Quân Ngô im lặng nằm đó, lưng tựa đá, mắt nhắm hờ.Dù môi nứt toạc, hơi thở dồn dập, hắn chưa từng cầu xin lấy một lời."Ngươi đến làm gì?" - hắn từng hỏi, giọng khàn, không giận cũng chẳng mong chờ."Để chăm sóc ngươi," y đáp.Hắn cười, nhếch môi, cười như đứt mạch máu dưới cổ họng:"Thương hại?"Y không phủ nhận.Cũng không rời đi. Tới đêm, hắn sốt cao.Cơn mê sảng kéo dài như ngọn lửa nuốt thân.Thân thể run nhẹ, hai tay nắm lấy không khí, mồ hôi rịn khắp người, môi run:"Lạnh... đừng đi...""Đừng để ta một mình..."Giọng hắn, mềm như tro rơi, nhưng khàn đến vỡ vụn.Không ai ngoài Mai Niệm Khanh nghe thấy.Y ngồi xuống mép giường đá, đưa tay xoa lưng hắn, nhẹ nhàng như đang giữ một linh hồn bị lửa đốt cháy:"Điện hạ, người không một mình.""Ta luôn ở đây."----Lưu ý: OOC!!!…