Boo Seungkwan chưa từng nghĩ rằng, sẽ có ngày nơi ánh chiều tà chọn buông xuống là ngọn đồi xanh mơn chứ không còn là đại dương thăm thẳm, cậu chưa từng nghĩ rằng, sẽ có ngày người bên cạnh cậu là ai đó khác, không còn là Chwe Hansol.// của vernon và seungkwan.…
author: @Gnattygan on AO3translated by: @melatoninee_-Sunghoon tỉnh dậy ở một ngôi làng bỏ hoang và không có kí ức gì về bản thân cũng như vì sao mình lại ở đây.-a/n: Đây là theory fic của vũ trụ nhà enhypen. Sự kiện trong truyện được lấy cảm hứng từ teaser, trailer và MV Given-Taken, tên chương được lấy từ story cover của 2 ver Dusk/Dawn. Các cặp nhân vật được lấy cảm hứng từ hình chụp unit trong album.-⚠️ Bản dịch đã có sự cho phép của tác giả, vui lòng không mang đi nơi khác khi chưa có sự cho phép.⚠️The translation has been permitted by the original author, don't take it anywhere else without permission.…
Summary: "Em muốn làm gì?" "Em muốn tìm lại bản thân mình." ..."Anh muốn làm gì?" "Anh muốn ở bên em." "Anh sẽ ở bên em bao lâu?" "Chừng nào em còn cần anh ở đây."Pairings: ShuuShi, GinShi (mentioned)Cover art: ID 26323685 | Pixiv…
Dựa trên BKPP Project part 1 , 2 và side story "Last Twilight in Phuket" Tác giả : Goment Pairings: Teh-Ohaew và một vài nhân vật khácRating: 13+ và 1 chap 16+Summary: Khi lời hứa với mặt trăng không thể trở thành hiện thực, thì hãy để mặt trời bắt đầu một câu chuyện mới.…
Câu chuyện kể về một cô bạn chơi thân vs cậu bạn thân của mik từ hồi cấp 2 .... Sau ầy khi lên cấp 3, họ lại vô tình hc chung một lớp và câu chuyện bắt đầu từ đây ....…
Truyện dịch chưa có sự đồng ý của tác giả, vui lòng không mang ra khỏi đây. Bản dịch chỉ đảm bảo đúng 70-80% chủ yếu dịch vì đam mê đọc fic otp bằng tiếng mẹ đẻ thay cho tiếng Hàn thui nên là hy vọng mọi người cũng không khắc khe quá với mình :(((Fic này chỉ có 4 chương chính và 1 chương H thôi, mình thì có thói quen dịch tới đâu update tới đó nên là không có lịch cố định, nhưng sẽ cố gắng 1 tuần 1 chap hoặc siêng hơn thì sẽ nhanh hơn hiuhiu. Chương H là chương cuối và tách biệt với 4 chương kia nên cứ yên tâm là không đọc H được cũng không ảnh hưởng đến nội dung cả fic nha.…
Minhyung nói với tôi:"Yêu một cái đầu lạnh và một trái tim cứng rắn làm anh đau."Tôi động mắt, mí mắt nhắm lại rồi mở ra như khoảnh khắc trái tim vỡ vụn trong thoáng chốc. Anh bảo trái tim tôi cứng rắn, có lẽ đó là lý do nó lành lại ngay sau khi nó vỡ tan. Tôi tì trán mình vào trán anh, đôi mắt Minhyung hoàn toàn tĩnh tại, không gợn sóng, không đau thương, yên bình như mặt biển về khuya mặc cho lời anh nói như dòng thủy triều sấn qua bờ biển. Tôi đã nghĩ rằng đôi mắt anh sẽ u sầu lắm, hoặc chí ít là quầng thâm mắt đậm hơn vài hôm trước - vào mấy hôm mà anh phải trắng đêm cho công việc. Nhưng đôi mắt ấy vẫn minh mẫn, tinh anh và điềm tĩnh nhìn vào tôi. Tôi thấy mình mà như lại chẳng thấy gì trong đôi mắt ấy.Tôi cười."Nên đừng yêu em nữa." Giọng tôi nhỏ, như chú đom đóm đang cố chứng tỏ thứ ánh sáng "vĩ đại" của mình với bầu trời về đêm, song thực chất thì nó chỉ như hạt cát cỏn con chẳng có lấy một cơ hội để tỏ mình. Tôi cứ tưởng như sự vỡ vụn tràn ra ngoài, ảm đạm nhuộm lên ba chữ tiếp theo sắp trượt khỏi môi. Cứ như tôi thều thào để tưởng niệm cho thứ gì đó sắp chết trong mình, trong khối óc, trong lồng ngực, trong hơi thở, trong đời."Đừng yêu em."Tôi thậm chí còn chẳng biết mình đang khẩn nài hay cố gắng để thuyết phục anh. Tôi nghĩ mình đang rơi, và rồi tôi thể hiện điều đó bằng cách buông lơi.Buông lơi anh, bỏ mặc mình.…