Park Tổng×You
Câu chuyện nói về Park Tổng và bạn gặp nhau do mẹ kế của bạn đã bán bạn vì thiếu nợ...…
Câu chuyện nói về Park Tổng và bạn gặp nhau do mẹ kế của bạn đã bán bạn vì thiếu nợ...…
(Truyện sưu tầm được)…
Seoul của những năm sau đó, ngày mùa đông tuyết rơi lạnh căm, đôi bàn tay nhỏ vốn đã buốt cả lên vẫn đi tìm chỗ có thể sưởi ấm cho chính mình, Woohyun cho tay vào túi áo người đàn ông bên cạnh, tìm được hơi ấm rồi lại sung sướng mỉm cười. Đôi má và mũi vì lạnh mà đỏ cả lên, đôi mắt cười nhắm tít lại vì được anh sưới ấm cho bằng đôi bàn tay rộng lớn. Mùa Đông năm nay rét buốt lạ thường, thật may vì Nam Woohyun vẫn có Kim Sunggyu cùng nắm tay sưởi ấm bước đi cạnh bên. Woohyun thích cùng anh dạo phố mỗi khi đêm xuống, cùng nắm tay anh lượn lờ nơi này nơi khác như bao cặp đôi cùng làm. Họ sẽ cùng ra bờ sông Hàn hóng gió, có khi sẽ lại tạt vào quán rượu nào đó bên đường, cũng có lúc sẽ chỉ lượn lờ vài con phố nhộn nhịp. Hôm nay cũng như bao đêm trước đó, Woohyun cố hỏi xem anh đang đưa mình đi đâu, Sunggyu lại chỉ ậm ừ cười không nói... đến khi nhận ra con đường quen thuộc, cậu khẽ trầm tư, đáy mắt còn hiện lên vài tia hạnh phúc cùng nuối tiếc lạ thường, con đường đi đến KSPO Dome...…
Fic gốc: Vương phi thất sủng: Lộ Lộ! Nàng dám!?Tác giả gốc: ddang_thaoChuyển ngôn=>> đamThể loại: Xuyên không, cổ đại, cung đấu, hài, ngược (ngược tiểu tam), sủng, HE.Cp chính: Châu Kha Vũ x Lưu VũTRUYỆN EĐIT CHƯA ĐƯỢC SỰ ĐỒNG Ý CỦA TÁC GIẢ VUI LÒNG KHÔNG MANG RA KHỎI ĐÂY, CẢM ƠN!…
Chả biết cái title có đúng ngữ pháp không, tự nhiên nghĩ ra thấy hợp thì mình ghi vô thôiÀ thì ncl mình lập cái này, cốt là để thỏa mãn một (hoặc nhiều) chút hoài niệm của bản thân mỗi khi nghe lại bài nào đó cũ cũ ý màP/S: 16/7/2018 - Re-up lại bên này vì ko nỡ xoá :))…
"Vừa nhìn là ta đã nhận ra," Hyungwon tiến lại gần hơn, khẽ hạ ánh nhìn xuống ngang tầm mắt của Changkyun, "Huynh là sư phụ của ta."Changkyun căng thẳng nhìn vị thiếu gia họ Chae, thầm nghĩ có vẻ hắn ta đã biết được điều gì đó rồi. Chàng yên lặng một lúc lâu rồi cất tiếng với vẻ mặt tươi tỉnh giả tạo rất kịch: "Hình như ngài đã nhận ra được điều gì đặc biệt ở tiểu nhân sao?"Vừa nói, bàn tay Changkyun đã nhanh chóng rút con dao ra khỏi thắt lưng.Hyungwon tiến lại gần hơn nữa. Ánh trăng trắng bạc lọt qua các khe hở thông gió của phòng kho nơi họ đang đứng, hắt bóng lên đôi mắt nâu sẫm của Changkyun, để lộ ra những vệt màu lam sáng như cánh hoa ánh lên nơi đáy mắt chàng."Ta từng khen mắt huynh đẹp rồi còn gì," giọng Hyungwon có chút bông đùa, "Vết hoán hồn màu lam đang nở rộ như hoa trong mắt huynh đó."…
Hoàng Phong × Vũ Anh " Có lẽ, cậu là thanh xuân của tôi..."( đây là tác phẩm đầu tay của tớ, mong mọi người thông cảm, tớ sẽ cố gắng)…